cái gì là sai cái gì là đúng.
Nhưng mà, sau khi nói những lời này, Đỗ Thiên Trạch cũng không nhẫn tâm nói thêm câu nào, bởi vì nhìn ra được Hạ Cảnh Điềm đã rất khó chịu, hắn chỉ phải đem tức giận nén lại trên người, hung hăng vỗ một cái mặt bàn, hắn cực kỳ bực bội quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, thật lâu mới lên tiếng nói, “Anh muốn giúp em.”
Hạ Cảnh Điềm mở to mắt, khiếp sợ nhìn hắn, “Anh nói cái gì?”
“Em không phải không dám đối mặt sao? Anh giúp em đối mặt.” Đỗ Thiên Trạch giọng điệu kiên định lên tiếng, người đàn ông Hạ Cảnh Điềm không dám chọc vào, mà hắn thì đương nhiên dám trêu.
Hạ Cảnh Điềm trong một khắc thất kinh, nàng dồn dập kêu lên, “Không cần phải. . . Không cần phải. . . Anh không cần lo lắng gì cả?”
“Chẳng lẽ trơ mắt nhìn em chịu tội sao? Anh làm không được.” Đỗ Thiên Trạch hầm hầm quát, vì cái gì cô gái này ngay cả quyền lợi có được hạnh phúc đều không có? Chẳng lẽ cứ như vậy tiện nghi cho tên kia? Cơn tức này, hắn Đỗ Thiên Trạch có thể nhẫn nhịn được sao.
Hạ Cảnh Điềm đã bị dọa đến hỏng rồi, nàng trừng lớn mắt, có chút tức giận nói, “Đỗ Thiên Trạch, em không cho anh nhúng tay vào chuyện này.” Hạ Cảnh Điềm biểu lộ nghiêm túc, còn có một chút vội vàng xao động, trời ạ! Nàng thật sự không cách nào tưởng tượng Đỗ Thiên Trạch sẽ đem chuyện này biến thành cái dạng gì.
“Nếu như em dám gọi điện thoại chính miệng nói với anh ta, anh liền mặc kệ.” Đỗ Thiên Trạch cường ngạnh lên tiếng, tay lấy ra điện thoại đưa cho nàng.
“Em. . .” Hạ Cảnh Điềm biểu lộ do dự một chút, có chút sợ hãi nhìn điện thoại đưa tới, đơn giản chỉ là không dám nhận.
“Em sẽ không phải là số của hắn cũng không biết! Có muốn hay không anh giúp em gọi?”Lời nói khích tướng, nhưng không biết, những lời này làm cho Hạ Cảnh Điềm ngực ầm ầm mà loạn, nàng tức giận đứng người lên, đứng dậy muốn đi ra ngoài, nàng là thật sự ngồi lại không được nữa, Đỗ Thiên Trạch càng bức làm cho nàng cơ hồ muốn chạy trốn.
Đỗ Thiên Trạch hai bước hơn giữ chặt nàng, mới hạ khẩu khí, “Được rồi, anh không bức em, ngồi thêm chút nữa đi!”
Hạ Cảnh Điềm toàn thân bởi vì kích động mà run rẩy, tất cả được Đỗ Thiên Trạch cảm nhận, đó là một loại đau lòng như thế nào? Vì cái gì người đàn ông khác có thể làm nàng thương tâm như vậy? Vì cái gì tình yêu đều là thương tổn?
Một lần nữa ngồi trở lại, Hạ Cảnh Điềm càng không có lời muốn nói, nàng ánh mắt sững sờ chằm chằm vào ly trà nóng trước mắt, ngón tay bất an đan xen, có vẻ bối rối mà không an, Đỗ Thiên Trạch ánh mắt lẳng lặng nhìn nàng, đem tất cả biểu hiện của nàng cất vào đáy lòng.
Thời gian cứ vậy mà trôi, mắt thấy trời muốn tối, Hạ Cảnh Điềm ra vẻ buồn ngủ, hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyệnh, lại ngồi xe ba giờ đồng hồ, nàng thật sự mệt chết đi .
“Anh đưa em trở về!” Đỗ Thiên Trạch lên tiếng.
Hạ Cảnh Điềm gật gật đầu, hai người thanh toán đi ra, Đỗ Thiên Trạch trực tiếp đưa Hạ Cảnh Điềm về nhà, nhìn theo bóng dáng Hạ Cảnh Điềm biến mất tại đầu bậc thang. Ngồi ở trong xe, Đỗ Thiên Trạch thật lâu không đi, cầm điện thoại trong tay, hắn tìm được rồi một dãy số.
Bảy giây sau, đầu bên kia điện thoại thông, người nghe đúng là Kỷ Vĩ Thần, thanh âm trầm thấp lộ ra một chút từ tính, “Alo.”
“Tôi là Đỗ Thiên Trạch, đã quấy rầy Kỷ tổng .” Đỗ Thiên Trạch giọng điệu cứng ngắc lên tiếng, đã có chút cảm giác thiếu kiên nhẫn.
Còn bên kia, Kỷ Vĩ Thần trầm mặc vài giây, giọng điệu thập phần lịch sự lên tiếng, “Đỗ tổng, có chuyện gì không?”
“Về chuyện Hạ Cảnh Điềm.” Đỗ Thiên Trạch gọn gàng dứt khoát mở miệng.
“A?” Kỷ Vĩ Thần thanh âm tựa hồ cũng không có quá nhiều kinh ngạc.
“Hạ Cảnh Điềm bây giờ đang ở nhà, nếu như Kỷ tổng có thời gian, không ngại sang đây gặp cô ấy chứ.” Nói xong, Đỗ Thiên Trạch không đợi đối diện Kỷ Vĩ Thần trả lời, liền cúp máy, khuôn mặt tuấn tú lại tối sầm khó coi, nắm tay lái thật chặt, hắn ngẩng đầu nhìn một cái gian phòng của Hạ Cảnh Điềm, xoay người lái xe đi.
Mà đang ở Mỹ, Kỷ Vĩ Thần cũng buông xuống điện thoại, trên mặt biểu lộ có chút phức tạp, làm cho người ta đoán không ra, nhưng mơ hồ có thể thấy được trên môi mỏng có một chút mỉm cười, như là rất vui sướng!
Chương 151: Lời Nói Kinh Ngạc
Sau khi xử lý chuyện ở Mĩ, ba ngày sau, Kỷ Vĩ Thần trở về nước, tiếp tục tìm kiếm Hạ Cảnh Điềm, hắn cũng không phải là không có nghĩ qua, lần trước thấy nàng thất kinh chạy trốn cho hắn biết, sự xuất hiện của mình sẽ chỉ làm nàng lại trốn chạy, mặc dù biết rõ điện thoại của nàng, biết rõ địa chỉ của nàng, hắn lại áp chế tâm tình của mình không có đi tìm nàng, có lẽ còn có một lý do, chính là lòng tự tôn cao ngạo.
Nhưng mà, hắn biết rõ, loại thống khổ bị đè nén này càng ngày càng nặng, một tháng này, hắn cơ hồ mỗi buổi tối đều mơ tới nàng, khi về nước ngày thứ ba, mẹ đã nói một câu làm thức tỉnh hắn, nằm ở trên giường bệnh, mẹ hắn hướng hắn lộ ra gương mặt khẩn cầu, “Vĩ Thần, mau tìm bạn gái để cưới vợ đi, mẹ và cha con thân thể càng ngày càng không tốt, thật hy vọng trước khi đi có thể nhìn thấy con dâu tương lai, con cũng đừng làm cho hai chúng ta ôm hận xuống cửu tuyền a!”
Cha mẹ K
Cùng chuyên mục
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập