che dấu ánh mắt sáng rỡ, trầm thấp lên tiếng.
Những lời này nói Hạ Cảnh Điềm như thế nào tin tưởng? Hắn chỉ là đến thăm nàng? Thật sự là buồn cười, Hạ Cảnh Điềm hoài nghi mục đích hắn có gì khác, nghĩ xong, Hạ Cảnh Điềm có chút giễu cợt hếch lên môi, ra vẻ lạnh lung nói, “Việc của tôi và ngài tôi không muốn làm cho cha mẹ biết, ngài có lời gì cứ nói thẳng!”
Hạ Cảnh Điềm muốn giấu cha mẹ làm cho Kỷ Vĩ Thần có chút ngạc nhiên, không thể tưởng được nàng có suy nghĩ này, xem ra sự xuất hiện của hắn xác thực làm nàng sợ hãi, hắn cau lại lông mày, ánh mắt nhìn thẳng Hạ Cảnh Điềm, “Xem ra giữa chúng ta cần phải hảo hảo nói chuyện.”
Kỷ Vĩ Thần lời nói này làm Hạ Cảnh Điềm cả kinh, nàng chỉ biết hắn tới nơi này là có mục đích đó, Hạ Cảnh Điềm biểu lộ có chút ngoài dự đoán, giọng điệu cũng đi theo nóng nảy, nàng cắn răng nói, “Giữa chúng ta không có gì để nói .” Nếu như hắn muốn nói, bảo nàng đi phá thai, vậy hắn có thể rời đi.
Kỷ Vĩ Thần nhướng mày, không thể tưởng được nàng còn có như thế quật cường, không khỏi trầm thấp nở nụ cười, “Hôn sự của chúng ta, em cho rằng không cần phải bàn sao? Cũng cần biết ý kiến của em chứ?”
Hạ Cảnh Điềm đang nóng này đến khó thở, nghe được câu này, toàn thân chấn động, nàng quay đầu, ánh mắt không dám tin nhìn gương mặt tươi cười của hắn, nửa ngày, mới nhỏ giọng nói.”Ngài nói cái gì?”
“Anh nói rồi, con của anh cần có cha.” Kỷ Vĩ Thần y nguyên cười đến mê người, ánh mắt sáng ngời có thần.
Cái này, ngược lại đến phiên Hạ Cảnh Điềm chấn kinh, nàng mở to mắt, nửa ngày cũng chưa phục hồi lại tinh thần, lời nói của Kỷ Vĩ Thần tựa như quả bom ném vào lòng nàng, làm cho nàng không cách nào tự hỏi, không cách nào hô hấp, đã nói rất dể hiểu…, rất rõ ràng mà sao trong nàng vẫn nhiều lần đặt câu hỏi, lời của hắn là có ý gì? Hắn rốt cuộc đang nói cái gì? Vì cái gì nàng nghe không hiểu? Ngây người hồi lâu, nàng cắn môi dưới, hỏi, “Ngài rốt cuộc đang nói cái gì?”
Đối với phản ứng của cô gái ngốc ngếch trước mặt, Kỷ Vĩ Thần cũng có chút nhức đầu, rốt cuộc nàng muốn hắn nói mấy lần? Nàng mới có thể hiểu được? Tuy hắn không ngại nói lại nhiều lần, nhưng phản ứng của nàng cũng quá không phối hợp đi! Kỷ Vĩ Thần bất đắc dĩ cau lại lông mày, gọn gàng dứt khoát lên tiếng, “Anh muốn em gả cho ta, nghe hiểu không?”
Nghe xong những lời này, lại giống như đại lực đánh trực tiếp làm Hạ Cảnh Điềm muốn ngất xỉu. Nàng đè lại ngực, đè nén cái gì cái gì trong lòng đang mãnh liệt muốn bật ra, nàng cố ý dùng trào phúng nhìn hắn, “Ngài đang nói đùa à!”
Làm sao mặt trời có thể mọc ở hướng tây, heo mẹ có thể trèo cây, hắn đang cầu hôn nàng à? Đánh chết nàng cũng không tin.
“Muốn anh như thế nào chứng minh?” Kỷ Vĩ Thần cảm giác sức chịu đựng của mình sắp hết .
Cái này, Hạ Cảnh Điềm từ trong mơ hồ tỉnh lại, nàng trừng mắt nhìn, giọng điệu có chút lắp bắp nói, “Anh không phải đang đùa tôi sao?”
“Anh cũng chưa nói đùa với ai bao giờ.” Kỷ Vĩ Thần trong giọng nói lộ ra một kiên định.
“Nhưng. . .nhưng. . . . Anh không phải chán ghét tôi sao?” Hạ Cảnh Điềm thập phần không tự tin hỏi, phụ nữ trời sinh tính hay đa nghi mà.
“Anh có nói sao?” Kỷ Vĩ Thần nhướng mi nhớ lại.
“Anh không phải là không thích trẻ con sao?” Hạ Cảnh Điềm dồn dập hỏi, tay vô thức vuốt bụng.
“Còn phải xem là ai sinh.” Kỷ Vĩ Thần nhịn không được cười lên, nghe nàng hỏi những vấn đề này, ngược lại có chút thú vị.
“Nhưng anh. . . người yêu của anh không phải Trình Thủy Tâm sao?” Hạ Cảnh Điềm từng bước từng bước hỏi ra, trời biết, nàng chỉ là muốn xác định mình ở đâu trong suy nghĩ của hắn.
“Trước khi trả lời những vấn đề này của em, em hẳn là nên học cách hiểu anh.” Kỷ Vĩ Thần khóe môi phác thảo một vòng cười.
Nói đến đây, Hạ Cảnh Điềm không khỏi tức giận, nàng tức giận giương giọng nói, “Anh mỗi ngày một bộ cao cao tại thượng, nghiêm khắc lạnh lùng, bảo tôi làm sao hiểu ?”
Kỷ Vĩ Thần ngược lại sững sờ, không thể tưởng được nàng thật đúng là thú vị, bất quá, hắn cũng không có cho là mình lạnh lùng và cao cao tại thượng, khả năng là góc nhìn không giống nhau, nhận thức thái độ cũng sẽ không giống! Hắn mím môi cười cười, sau đó, trầm thấp lên tiếng nói, “Mấy tháng rồi?”
“Cái gì?” Hạ Cảnh Điềm nhất thời bị hắn hỏi như mộng.
“Con của chúng ta.” Kỷ Vĩ Thần tức cười lên tiếng, trong lòng cũng có chút vui mừng kỳ quái, không thể tưởng được hắn có con.
Hạ Cảnh Điềm khuôn mặt đỏ lên, dùng thanh âm như muỗi kêu nói, “Ba tháng.”
“Năm nay có thể theo anh trở về Mỹ một chuyến không?” Kỷ Vĩ Thần lên tiếng yêu cầu, hắn lo lắng có bệnh tình của mẹ, cho nên, lần này trong lễ mừng năm mới, hắn muốn cho bà một kinh hỉ.
“Nhưng ba ngày nữa là lễ mừng năm mới .” Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc nói, trong lòng hạnh phúc sắp bùng nổ.
“Thời gian còn rất nhiều.” Nói xong câu đó, Kỷ Vĩ Thần nhíu mày, “Em bây giờ không dám để cho anh gặp cha mẹ không?”
Hạ Cảnh Điềm nhướng nhướng mày, lại ra vẻ rất lớn tiếng nói “Cái này. . . Cái này có cái gì không dám , bất quá, anh một lát không nên nói lung tung là được.”
“Anh chỉ nói những gì nên nói.” Kỷ Vĩ Thần lên tiếng, hắn cũng