Old school Easter eggs.
Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212845

Bình chọn: 7.5.00/10/1284 lượt.


Hạ Cảnh Điềm nghe được Kỷ Dịch Hạo ra vẻ đáng thương lên tiếng, không khỏi bật cười, lập tức đưa tới Kỷ Dịch Hạo một cái liếc mặt, “Gọi cô một tiếng chị có chút không được tự nhiên a! Nói như thế nào, cô cũng nhỏ hơn tôi hai tuổi.”

“Gọi tôi Hạ Cảnh Điềm thì tốt rồi.” Hạ Cảnh Điềm ha ha cười.

Kỷ Vĩ Thần trừng Kỷ Dịch Hạo, quay đầu lại ánh mắt ôn nhu nhìn Hạ Cảnh Điềm rồi kéo tay của nàng lên tiếng nói;”Đi gặp ba mẹ đi!”

Hạ Cảnh Điềm thân thể không khỏi xiết chặt, biểu lộ hiện lên bối rối, trời ạ! Làm cho nàng như thế nào không biết xấu hổ? Có thể là vì xem phim nhiều bị ảnh hưởng, cảm giác những “thái thượng hoàng” kia đều là bộ dạng rất uy nghiêm, nàng thật đúng là không dám đối mặt, bất quá, mẹ Kỷ Vĩ Thần ngược lại rất hòa ái .

Kỷ Vĩ Thần nắm chặt tay Hạ Cảnh Điềm, bên tai nàng trấn an;”Không cần khẩn trương, ba mẹ rất vui vẻ.”

Anh đương nhiên cho là như vậy rồi, nhưng Hạ Cảnh Điềm vẫn là sợ, nhưng cũng muốn gặp , đành phải chuẩn bị sẵn sàng đi theo hắn vào đại sảnh sáng đèn, lọt vào trong tầm mắt đúng là bàn ăn cực lớn nơi đại sảnh. Phía trước đang ngồi hai vị lão nhân, tựa hồ đang nói chuyện, Hạ Cảnh Điềm trong lòng không khỏi có chút quái lạ, tuy bộ đèn chùm trông rất xa hoa hiện đại, nhưng nhìn kỹ, trong phòng có rất nhiều đồ vật kiểu cổ! Bất quá, cũng thập phần mỹ quan.

Hai người vừa đi vào, hai vị lão nhân đồng thời ngẩng đầu lên, Hạ Cảnh Điềm ánh mắt rụt rè chạm vàomặt Kỷ lão gia, chỉ là ánh mắt của ông xác thực rất hữu thần, làm cho người ta có cảm giác uy hiếp, chỉ là một ánh mắt, Hạ Cảnh Điềm liền không dám nhìn thẳng, cúi xuống đôi mắt, mà hai người đều chứng kiến Kỷ Vĩ Thần nắm tay Hạ Cảnh Điềm, đều ngạc nhiên, lại nghe Kỷ Vĩ Thần cười một tiếng chào, “Ba, mẹ.”

Kỷ phu nhân nhìn chằm chằm vào Hạ Cảnh Điềm, không khỏi đứng lên, chớp chớp con mắt nói: “A, vị tiểu thư này rất quen mặt a!”

Hạ Cảnh Điềm ngước lên khuôn mặt, có chút quẫn bách lên tiếng nói;”Kỷ phu nhân, con là Hạ Cảnh Điềm.”

Kỷ phu nhân lập tức nhớ tới, bởi vì Hạ Cảnh Điềm đã từng là bạn gái Kỷ Dịch Hạo, cho nên bà đặc biệt nhớ kỹ, bà vui mừng cười;”Nha. . . Nguyên lai là Hạ Cảnh Điềm a! Khó trách ta thấy quen mặt như vậy!” Nói xong, Kỷ phu nhân ánh mắt nhìn qua Kỷ Vĩ Thần tay cầm thật chặt tay Hạ Cảnh Điềm, lập tức khẽ giật mình, quan sát Hạ Cảnh Điềm, lại nhìn nhìn Kỷ Vĩ Thần, trên mặt tràn đầy nghi hoặc.

Kỷ Vĩ Thần nhíu mày cười, mới lên tiếng giới thiệu nói;”Mẹ, đây là con dâu tương lai của mẹ, bạn gái của con – Hạ Cảnh Điềm.”

“Cái gì? !” Bà trừng lớn mắt, kinh ngạc nhìn Kỷ Vĩ Thần, đây là có chuyện gì? Cô bé này không phải là bạn gái Dịch Hạo sao? Làm sao lại trở thành bạn gái của đứa con lớn của bà rồi?

“Mẹ, mẹ cũng đừng nghi ngờ, lần trước là con nhờ Hạ Cảnh Điềm giả bạn gái của con gạt mẹ.” Sau lưng, Kỷ Dịch Hạo cắm tay vào túi quần, khuôn mặt tuấn tú giương cười ra tiếng.

Kỷ phu nhân giật mình sửng sốt một hồi lâu, mới kịp phản ứng, lập tức, lần lượt trách cứ bằng ánh mắt, sau đó, mới mừng rỡ hướng Kỷ Vĩ Thần dò hỏi;”Nó nói đều là thật sự?”

Kỷ Vĩ Thần mím môi cười;”Dịch Hạo nói là thật, chỉ là mượn Hạ Cảnh Điềm lừa mẹ thôi.”

“Nhưng đêm kia. . .” Kỷ phu nhân vẫn còn có chút ký ức, đêm hôm đó, Kỷ Dịch Hạo cùng Hạ Cảnh Điềm biểu hiện rất thân mật a!

“Yên tâm đi! Đêm hôm đó, vào phòng của chị dâu là anh cả!” Kỷ Dịch Hạo ha ha cười, hướng Kỷ Vĩ Thần lần lượt nháy mắt.

Kỷ phu nhân thật sự là không biết nên làm thế nào mới tốt, trừng mắt liếc Kỷ Dịch Hạo, sau đó, mới mừng rỡ dắt tay Hạ Cảnh Điềm. “Hạ Cảnh Điềm, có thể nhìn thấy con thật là cao hứng.” Bà là thật sự cao hứng, kể từ sau khi gặp Cảnh Điềm, bà còn một mực thúc dục kỷ Dịch Hạo mấy lần, bảo hắn nhanh lên cưới nàng về nhà, hôm nay, con thứ hai không có tin tức, trông thấy con lớn có người yêu, bà như thế nào không cao hứng?

“Bác gái.” Hạ Cảnh Điềm rụt rè gục đầu xuống, nàng không biết có bao nhiêu xấu hổ.

Cũng đang lúc này, Kỷ Vĩ Thần nói một câu làm cả nhà ai cũng tròn mắt, “Mẹ, Hạ Cảnh Điềm đã mang thai.”

Đang nắm tay Hạ Cảnh Điềm, Kỷ phu nhân biểu lộ chấn động, không dám tin vào tai mình, biểu lộ có chút dồn dập hướng nhìn Hạ Cảnh Điềm xác thực hỏi, “Phải không? Mấy tháng rồi?”

“Ba tháng.” Hạ Cảnh Điềm cười nhẹ, cười đến rất dịu dàng.

“Thật tốt quá.” Kỷ phu nhân vui mừng lộ rõ trên nét mặt, quay đầu lại hướng Kỷ lão gia lên tiếng nói, “Thế Tuyên, chúng ta có cháu rồi.”

Chỉ thấy cha của Kỷ Vĩ Thần cười ha hả đứng người lên, đi đến trước mặt Hạ Cảnh Điềm, ánh mắt hiền lành đánh giá nàng vài lần, mới hướng nhìn Kỷ Vĩ Thần cùng Kỷ Dịch Hạo cười nói;”Hai tiểu tử này, cuối cùng làm cha mẹ mãn nguyện.” Nói xong, dùng lời nói thân thiết hướng Hạ Cảnh Điềm nói.”Con gọi Hạ Cảnh Điềm phải không?”

“Đúng vậy, bác trai.” Hạ Cảnh Điềm cười lên tiếng, vừa mới bắt đầu khi thấy Kỷ lão gia, còn tưởng rằng ông là một người rất nghiêm, nhưng cũng thật hiền hòa như cha nàng.

“Đến đây. . . . . . Ngồi đi, đứng ở đây sẽ bị gió thổi lạnh, chú ý đừng để bị cảm.” Kỷ phu nhân thân mật lôi kéo tay Hạ Cảnh Điềm đi đến bàn ăn, sau đó, lên tiếng dặn dò nói;”Dì Lưu, mau đem súp