80s toys - Atari. I still have
Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212800

Bình chọn: 7.00/10/1280 lượt.

khống chế không nổi, nàng đã không cách nào hình dung chính mình sẽ có được hạnh phúc này.

Chứng kiến nước mắt trong suốt tuôn ra, Kỷ Vĩ Thần hốt hoảng, tay hắn lau đi lau đi nước mắt của nàng, nói, “Tại sao khóc?”

Hạ Cảnh Điềm không cách nào dừng lại, một đầu nhào vào trong ngực của hắn, ôm chặc lấy hắn, than thể rung động nghẹn ngào, không nói nên lời, cũng nói không ra gì cả, chỉ là ôm hắn, nghe hơi thở của hắn, yên tĩnh khóc, đem tất cả ủy khuất cùng nước mắt đều chảy hết.

Kỷ Vĩ Thần nhìn thân thể mảnh mai trong ngực mình, ánh mắt cũng thâm thúy hơn, rốt cuộc là thương tổn như thế nào, làm cho nàng đè nén khổ cực như vậy, nhưng trong mơ hồ, hắn tựa hồ biết rõ, Hạ Cảnh Điềm thương tâm là do mình tạo thành, là mình quá ích kỷ, làm bất cứ chuyện gì đều không có bận tâm cảm nhận của nàng, là của mình sai, ngay cả cảm tình của mình cũng không thể đối mặt, nếu như hắn lúc trước thừa nhận tình cảm của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không như vậy thương tổn nàng, hết thảy sai đều là do hắn.

Hắn vỗ nhẹ lưng Hạ Cảnh Điềm, không nói gì, chỉ là đem thân thể của nàng ôm thật chặt, sau này, không bao giờ nữa sẽ làm tổn thương nàng, hắn trong lòng âm thầm thề.

Khóc hồi lâu, Hạ Cảnh Điềm mới có hơi chật vật từ trong lòng ngực của hắn thoát ra, nhưng hai mắt hồng hồng làm cho nàng không dám đối mặt hắn, thanh âm càng nghẹn nói không ra lời, nhưng thân thể lại bị hắn kéo lại, làm cho nàng hai mắt sưng đỏ nhìn thẳng hắn, trong mơ hồ, nàng thấy được yêu thương nơi đáy mắt đó, thấy được lòng của hắn đau đớn, còn có thâm tình, Hạ Cảnh Điềm cắn cắn môi dưới, lại một lần nữa dựa vào trong ngực của hắn, thế này tự nhiên hưởng thụ lấy nhiệt độ thuộc về hắn.

Nhìn nàng trong lòng, Kỷ Vĩ Thần cũng cảm thấy bình tĩnh cùng thỏa mãn, nhìn đồng hồ, đêm đã rất khuya rồi, vì để cho nàng nghỉ ngơi tốt, hắn lên tiếng, “Chúng ta lên lầu nghỉ ngơi đi!”

Tắm rửa xong, Hạ Cảnh Điềm nằm chết dí trên giường, nàng đã mệt mỏi thật sự, không bao lâu đã đi vào giấc ngủ, gương mặt thanh tú đang ở trước mắt, Kỷ Vĩ Thần cẩn thận vuốt ve da thịt nàng, lưu luyến ôn nhu, đến thời khắc này, hắn mới hiểu được, nguyên lai, một người đàn ông cần cũng không phải thân thể, những thứ kia chỉ làm cho hắn cảm thấy chết lặng, còn chân chính muốn chính là có một người chính mình muốn yêu thương bảo hộ bên mình, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của nàng, nhìn gương mặt trầm tĩnh này đã là đủ.

Nhẹ nhàng đem Hạ Cảnh Điềm ôm vào trong ngực, làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng dán lồng ngực của mình mà ngủ, nhìn nàng cau mày ngủ, hắn cảm thấy giật mình, nàng ngủ không được an ổn sao? Ngón tay thon dài vì nàng vuốt lên mi tâm, sau đó, khẽ cười đi vào mộng đẹp.

Mùa đông không quá lạnh, đơn giản là vì có một tình yêu tại lẳng lặng sinh sôi, nhưng có người hạnh phúc cũng sẽ có người khác đau thương, Đỗ Thiên Trạch yên tĩnh dựa vào ghế, trước bàn chất đống vỏ chai rượu, mà trong tay hắn cũng đốt cháy một điếu thuốc, nhàn nhạt sương phiêu lãng trước mặt hắn, hiện ra chán nản, hai đầu lông mày sớm không có chút nào thong thả, tĩnh mịch trong đáy mắt, rõ rang đau nhức đang bị tận lực che dấu.

Chương 153: Trở Lại Mỹ

Một ngày trước lễ mừng năm mới, tại phi trường quốc tế, Kỷ Vĩ Thần một thân quần áo nhàn nhã thoải mái, kính râm che đôi mắt sâu như hồ thu, Hạ Cảnh Điềm cũng ăn mặc giản dị, trên cổ buộc một cái khăn quàng, đầu đội mũ lưỡi trai, kéo thấp sát mặt, cơ hồ đem mặt mũi của nàng che khuất, được Kỷ Vĩ Thần nắm tay đi vào sân bay.

Ba mẹ Kỷ Vĩ Thần định cư ở Newyork, khi về đến nhà, trong nhà đã nấu xong bữa cơm tất niên, cả Kỷ gia đều đoàn tụ náo nhiệt, hai vị lão nhân, cùng hai người phục vụ, mà ngay cả Kỷ Dịch Hạo luôn ở bên ngoài cũng quay trở về, đương khi hai lão nhân gia đang lo lắng đứa con lớn còn chưa trở về thì xe Kỷ Vĩ Thần đã lái vào hoa viên, đi từ trên xe xuống còn có Hạ Cảnh Điềm.

Hạ Cảnh Điềm hoàn toàn bị nước Mỹ xinh đẹp mê hoặc, dọc theo con đường này, nàng luôn tỏ vẻ kinh ngạc, còn bên cạnh, Kỷ Vĩ Thần chỉ là thú vị nhìn nàng mở to mắt, khuôn mặt tuấn tú lộ ra yêu chiều vui vẻ.

Dẫn đầu đi ra nghênh đón chính là hai người bảo vệ, nhìn thấy Kỷ Vĩ Thần, đều lế phép gọi một câu, “Cậu chủ đã trở lại.” Khi thấy Hạ Cảnh Điềm nhút nhát e lệ đứng ở sau lưng Kỷ Vĩ Thần, họ cũng không khỏi giật mình, cũng không biết như thế nào xưng hô, mà lúc này, Kỷ Dịch Hạo cũng đã bước đến, chứng kiến đứng ở bên cạnh Kỷ Vĩ Thần là Hạ Cảnh Điềm, khóe môi nhấc lên một vòng cười thú vị, lớn tiếng nói, “Đây là mợ cả của Kỷ đại thiếu gia.”

“A. . .” Hai bảo vệ cũng không khỏi cả kinh, che miệng lập tức có chút luống cuống, rồi sau đó, rất nhanh chào hỏi, “Mợ cả.”

Hạ Cảnh Điềm đâu chịu nổi đãi ngộ như vậy, rất nhanh cúi đầu đáp lại, “Cứ gọi tôi là Hạ Cảnh Điềm là được rồi.”

Kỷ Vĩ Thần nhìn một cái Kỷ Dịch Hạo, cau mày nói, “Em còn biết trở về?”

“Không trở về, em liền biến thành kẻ nghèo sao, cha sẽ đóng băng tiền của em !” Kỷ Dịch Hạo rất vô tội lên tiếng, ba năm trước vào lễ mừng năm mới hắn không ở nhà, lần này cha sử dụng tuyệt chiêu, hắn không trở lại thì không xong rồi.