Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212855

Bình chọn: 7.00/10/1285 lượt.

nhã mang theo bao tay ra trong phơi nắng, cùng trò chuyện với người dì hàng xóm, một bên bác một bên cháu vui vẻ nói chuyện, không khí rất là hòa hợp, mà Hạ Cảnh Điềm không nhìn thấy chính là, trước mặt nàng khoảng mười mét, lẳng lặng dừng lại một chiếc xe, trên xe, Kỷ Vĩ Thần bình tĩnh nhìn nụ cười trên môi Hạ Cảnh Điềm, môi mỏng của hắn giơ lên một vòng cười nhẹ, nhìn Hạ Cảnh Điềm nói chuyện, khi thì mím môi mỉm cười, khi thì chu môi rất đáng yêu, đúng là bầu trời có một ít ánh nắng cũng làm tan đi tuyết đọng trong lòng của hắn.

Dì hang xóm vui vẻ mời Hạ Cảnh Điềm đi vào nhà dì uống trà, trong nhà đáng nấu súp rất ngon bảo nàng nhất định phải đi uống một chén, Hạ Cảnh Điềm chỉ là mím môi mỉm cười từ chối, khi một mình ngồi ở trong hoa viên, ánh mắt nhìn tới cách đó không xa một đứa bé đang học đi, đại khái hơn một tuổi, thập phần đáng yêu, đang được mẹ dắt tay đi, từng bước một đi lên phía trước, mà trên mặt non nớt cười rất thoải mái, có thể là do mình đang mang thai nên Hạ Cảnh Điềm càng cảm thấy yêu thích trẻ nhỏ, trong lòng khát vọng, nếu như mình cũng có một tiểu bảo bối như vậy, không biết sẽ như thế nào.

Lúc Hạ Cảnh Điềm ngóng nhìn có chút xuất thần, nàng không có phát hiện sau lưng có tiếng bước chân trầm ổn của Kỷ Vĩ Thần, thẳng đến một câu thanh âm trầm thấp từ phía sau vang lên, mới hoán trở về ý thức của nàng, “Nhìn gì mà say mê thế?”

Thanh âm quen thuộc làm cho Hạ Cảnh Điềm cả người chấn đứng tại chỗ, nàng không dám tin ngẩng đầu, nhìn qua chính là khuôn mặt tuấn tú đến chói mắt, nàng khẻ nhếch môi, đầu trong lúc này trống rỗng, đã quên trốn, đã quên hô hấp, trời ạ. . . Là hắn. . .

Kỷ Vĩ Thần chỉ là bên cạnh nàng ngồi xuống, có chút buồn cười nhìn nàng ánh mắt khiếp sợ, lên tiếng nói, “Nhìn thấy tôi đây sao kinh ngạc vậy?”

Lời của hắn làm Hạ Cảnh Điềm lấy lại ý thức, nàng có chút dồn dập đứng lên, không nói hai lời đã nghĩ chạy đi, lại bị sau lưng một câu gọi đã ngừng lại bước chân, “Không cần phải đi, tôi sẽ không làm gì tổn hại đến em.”

Hạ Cảnh Điềm giật mình nhưng quay đầu lại, sắc mặt lập tức nhấp nhoáng phòng bị, nàng khẩu khí lạnh nhạt nói: “Kỷ tổng tìm tôi có chuyện gì không?”

“Tôi không có nơi để mừng lễ năm mới, có thể đi nhà của em không?” Sau lưng, Kỷ Vĩ Thần cười nhạt lên tiếng, khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ bất đắc dĩ.

“Ngài. . .” Hạ Cảnh Điềm lại một lần nữa kinh ngạc, người đàn ông này rốt cuộc đang nói cái gì? Vì cái gì nàng cái gì cũng nghe không hiểu?

“Không chào đón tôi?” Kỷ Vĩ Thần có chút thất vọng chau mày, đứng dậy liền muốn rời đi, mà sau lưng Hạ Cảnh Điềm lại luống cuống, nói giọng khàn khàn, “Ngài chờ một chút.”

Kỷ Vĩ Thần xoay người, ánh mắt sâu lộ ra một chút mừng rỡ, làm cho Hạ Cảnh Điềm lập tức có chút choáng váng, nàng bình tĩnh nhìn người trước mặt, giọng điệu có chút không liệu mở miệng, “Ngài rốt cuộc muốn làm gì?”

“Có thể mời tôi đi nhà của em ngồi một chút không?” Kỷ Vĩ Thần yêu cầu .

Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc, nhưng không có quên từ chối, “Không được, ngài có chuyện gì, trực tiếp nói ở đây là được rồi.” Nàng sao có thể làm cho hắn vào nhà nàng? Nếu như hắn nói với cha mẹ quan hệ của hai người, thì nàng chẳng phải xong rồi?

“Đừng sợ, tôi chỉ muốn gặp cha mẹ vợ tương lai.” Kỷ Vĩ Thần hời hợt lên tiếng, cực kỳ thú vị nhìn biểu cảm trên mặt Hạ Cảnh Điềm.

Hạ Cảnh Điềm hoàn toàn giật mình, nàng a một tiếng, có chút thẹn quá hoá giận khẽ nói, “Ngài rốt cuộc đang nói bậy bạ gì đó?” Người đàn ông này, chẳng lẽ muốn cho nàng ở trước mặt hắn luống cuống sao?

Kỷ Vĩ Thần đến gần một bước, đưa tay lên nắm tay của nàng, chăm chú giữ trong lòng bàn tay, ghé sát vào nàng, tại bên tai nàng nhẹ nói ra một câu, “Đứa con cần có cha.”

“A. . .” Hạ Cảnh Điềm lần nữa bị dọa lùi ba bước, nhưng có chút không xong, thiếu chút nữa té ngã, cũng may Kỷ Vĩ Thần đưa tay rất nhanh, kéo nàng vào trong ngực, làm cho hai người tư thế có chút mập mờ.

Hạ Cảnh Điềm khuôn mặt đỏ lên, muốn đẩy ra hắn, lại bị hắn ôm chặt vào trong ngực, mà xem ra gương mặt tuấn nhã cũng tràn đầy vui vẻ, đã bắt được, hắn sẽ không lại làm cho nàng đào tẩu.

Mà Hạ Cảnh Điềm khi chạm đến tình cảm trong đáy mắt hắn, cả người đều kinh ngạc, trời ạ! Nàng thật sự muốn hôn mê, đây hết thảy đều tới quá nhanh quá đột ngột, vì cái gì hắn lại xuất hiện? Vì cái gì hắn muốn nói những lời kia? Còn có? Cái gì cha của đứa con? Nàng cảm giác đầu sắp nổ tung, vui sướng tới quá nhanh cơ hồ khiến nàng không cách nào thừa nhận.

Chương 152: Tâm Tư Đã Rất Rõ Ràng

Kỷ Vĩ Thần xuất hiện triệt để làm rối loạn cuộc sống Hạ Cảnh Điềm, nàng không có dẫn hắn về nhà, mà là cùng hắn đi đến một quán cà phê cách đó không xa, Hạ Cảnh Điềm trong lòng hoàn toàn phòng bị , nàng hi vọng nếu có bất kỳ việc gì cũng chỉ để nàng đối mặt, nàng không muốn hắn đến quấy rầy cha mẹ của mình, đi vào quán cà phê ngồi xong, Hạ Cảnh Điềm nhìn người đàn ông đối diện, trong ánh mắt có chút si mê, bỏ qua cảm giác vui mừng trong lòng, nàng bình tĩnh mở miệng nói, “Ngài rốt cuộc tới đây vì chuyện gì?”

“Chỉ là muốn tới thăm em một chút.” Kỷ Vĩ Thần không có