Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212720

Bình chọn: 9.5.00/10/1272 lượt.

ện thoại của A Nguyên mới vội vàng trở về gấp, hai người ở trong thư phòng nói chuyện rất lâu, lúc đi ra, sắc mặt đều rất ngưng trọng, nặng nề giống như là bầu trời bao la tối tăm sắp giáng xuống.

“Về sau, chuyện trong bang hội* cậu quản lý nhiều hơn, tôi muốn nghỉ ngơi.” Nam Dạ Tước đi xuống cầu thang.

(ý nói những công việc trong tối của Nam Dạ Tước)

“Đại ca, Lý Hàng là người bên cảnh sát, nhưng rất kỳ lạ, từ sau khi anh xảy ra chuyện, anh ta vốn có thể thăng chức, nhưng lại đột nhiên từ chức, khi tôi tìm được nhà của anh ta, anh ta cũng không có biểu hiện giật mình, giống như là biết tôi sẽ đi tìm anh ta, anh ta cũng biết đại ca đã trở về, anh ta ở vùng ngoại ô, không có dọn nhà…”

Nam Dạ Tước đạp lên thảm từng bậc đi xuống từng bậc, Lý Hàng, anh ta giống A Nguyên, đã từng, không chỉ là thủ hạ của Nam Dạ Tước, mà càng cánh tay đắc lực của anh.

Hai tay người đàn ông đút vào trong túi quần, gương mặt tuấn tú tinh xảo tuyệt mỹ khẽ nghiêng qua, “Tìm ngày, hẹn anh ta gặp mặt tôi một lần.”

“Vâng, Đại ca.”

“Cậu đi về trước đi.”

Nam Dạ Tước đi đến phòng khách, nhớ tới Dung Ân vẫn chưa về, dáng người cao lớn của anh ở trong phòng khách đi tới đi lui, cuối cùng cầm lấy áo khoác bên cạnh, đi về phía cửa, mở cửa, đã nhìn thấy Dung Ân đứng ở bên ngoài, tay phải cứng ngắc, giống như là muốn nhấn chuông cửa, tầm mắt Nam Dạ Tước quét qua mặt cô gái, nhìn về phía sau lưng cô, “Vương Linh đâu?”

Dung Ân không nói gì, chỉ lấy tay ôm bụng, trên chiếc quần mặc ở nhà màu hồng phấn, có vài vết máu lộ ra rõ rệt. Sắc mặt cô trắng bệch, hai chân không ngừng run rẩy, khó khăn hít một hơi thở, trong cuống họng di chuyển nhẹ, có thể thấy trên trán cô mồ hôi lạnh đang rơi xuống.

“Em về bằng cách nào ?” Nam Dạ Tước không ức chế được cơn giận, chân mày anh lạnh lùng, hỏi bằng lời nói lạnh như băng.

Chương 131

Chương 131: Nam Dạ Tước, anh có hận em không?

Editor: Winnie

Beta: Paris

Tay phải Dung Ân chống trên cửa lớn, nửa người trên hơi cuối xuống, tóc ở hai bên ướt đẫm dính lên mặt.

Lúc này, Vương Linh cũng vừa bước xuống taxi từ cửa lớn hớt ha hớt hải chạy vào trong, lúc nhìn thấy Dung Ân, trong lòng cũng nhẹ nhõm chút, “Dung Tiểu thư, tôi đến bệnh viện không tìm thấy cô, tôi sợ chết được.”

“Anh hỏi em, về bằng cách nào ?” Người đàn ông cao giọng, hỏi lại lần nữa.

Dung Ân cắn chặt môi dưới không mở miệng, cơ thể không chịu nổi nữa, đang từ từ ngồi xổm xuống đất, Nam Dạ Tước khẽ thở dài, bàn tay ôm lấy eo Dung Ân kéo cô đứng dậy, đưa ánh mắt lạnh thấu xương quét qua Vương Linh , “Cô làm việc kiểu gì vậy? Có một người mà cũng đón không xong.”

Vương Linh biết tính tình Nam Dạ Tước, cũng chẳng qua là nổi giận xong rồi thôi, cô cúi đầu xuống, “Xin lỗi, cậu chủ.”

“Không trách được cô ấy, là tôi tự về trước thôi.”

“Tinh thần em còn tốt lắm, phải không?” Người đàn ông ôm lấy eo cô đứng lên, hai tay Dung Ân đè chặt vùng bụng, cảm giác choáng váng khi bị nhấc hướng lên trên cao làm cô hình như muốn nôn ra, “Anh bỏ ra, tôi có thể tự đi được.”

Bàn tay to của Nam Dạ Tước giữ chặt bên hông cô, Vương Linh ở bên cạnh cởi giày Dung Ân ra, giờ bộ dạng cô liền giống như đứa bé bị anh ôm lên lầu hai.

“Còn đau không?” Người đàn ông đang bước lên lầu, mắt không thèm liếc qua liền hỏi.

Dung Ân ngay cả sức để giãy giụa cũng không còn nữa, chỉ còn tựa vào trước ngực người đàn ông, cánh mũi khép nhẹ, giọng nói cũng rất yếu ớt, “đau.”

Giọng buồn buồn, là vì suy yếu, người khác nghe vào, thì ngược lại thấy giống như có chút làm nũng trong đó.

Khóe miệng của người đàn ông lạnh lùng bất giác cong lên một chút, Nam Dạ Tước biết rõ hơn ai hết, anh không thể buông tay người phụ nữ này xuống được, muốn cô bước ra một bước trước e là so với muốn lên trời còn khó hơn, nếu việc buông tay anh không làm được, kiên trì đến cuối cùng, thì việc chỉ có thể làm là chấp nhận thua cuộc.

Cái gì tàn phá, cái gì bức chết, đều chì là những câu sáo rỗng đầu môi, Dung Ân ở trong tay anh, Nam Dạ Tước sẽ không chịu tổn thương cô chút xíu nào.

Anh suy nghĩ một chút, phát giác ra bản thân chính là tự ngược, phụ nữ như thế nào không tìm, lại tự nhiên đi tìm cục đá này.

Đi đến phòng ngủ chính của lầu hai, anh nhẹ nhàng đặt Dung Ân trên giường, rồi đắp chăn lên cho cô, cô yên lặng nằm trong chăn, không hề động đậy. Nam Dạ Tước đi đến thư phòng lấy máy tính và mọi đồ đạc cần thiết mang qua, sau đó cũng cởi bỏ giầy lên giường, ngồi bên cạnh Dung Ân bắt đầu làm việc.

Những ngón tay thon dài của anh thành thạo gõ lên bàn phím, chốc chốc lại quay đầu nhìn xem cô ngủ có ngon không. Dung Ân trở mình một cái, chân mày chau lại sau khi cảm giác được có

Chương 132

Chương 132: Biết cái gì là duy nhất không?

Editor: Paris

Beta: Paris & Winnie

Đôi mắt sắc bén của Nam Dạ Tước nhìn thẳng phía trước, trong lúc xông qua chướng ngại vật, cánh tay dài thu lại, đem Dung Ân kéo lên trên đùi của mình, làm cho cô giống như anh cảm nhận được sự kích thích và điên cuồng trong khoảng cách gần.

Trong không khí nóng rực giống như là bị bốc cháy, bóng cây loang lổ, từng chiếc lá


The Soda Pop