XtGem Forum catalog
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212845

Bình chọn: 7.00/10/1284 lượt.

g lại tà ác vô cùng, “Vậy thì cho cô ấy mang tám cái, mười cái luôn đi, Dung Ân, em không muốn có con của anh, anh cho em biết, anh cũng coi thường việc lại cho em mang thai con của anh!”

Hành động tối hôm qua của anh, đã nói lên quyết định này của anh.

Nam Dạ Tước bỗng nhiên đứng dậy, khống chế một cánh tay của Dung Ân kéo cô về hướng khoa ngoại.

“Nam Dạ Tước, anh muốn làm gì?” Dung Ân đứng dậy giãy giụa, lại bị người đàn ông lôi cánh tay kéo về phía trước, thân thể cô gầy yếu, sao chịu nỗi sự giày vò này của anh, “Anh thả tôi ra!”

Cánh tay dài của Nam Dạ Tước ôm lấy eo của Dung Ân, đem cô thuận theo mặt đất trơn bóng kéo lê về phía trước, cô biết rõ người đàn ông đang tức giận, “Lúc ấy anh muốn cho tôi mang thai con của anh, khi đó, trong lòng tôi chỉ có việc báo thù, rồi tôi tự đến bệnh viện đặt vòng tránh thai luôn…”

“Vậy chuyện đứa con thì sao?”

Người đàn ông đột nhiên dừng bước chân, quay đầu lại, một đôi mắt đỏ ngầu đầy máu, thân thể Dung Ân bị anh giữ chặt trong khuỷu tay, không thể động đậy, “Tôi… Tôi gạt anh đó.”

“Các người làm gì đó? Nơi này là bệnh viện, ồn ào vậy còn ra thể thống gì?” Cửa lớn ở một phòng ngoại khoa khác được mở ra, cô bác sĩ từ bên trong đi ra ngoài nói.

Dung Ân cảm giác được thân thể bị đẩy mạnh về phía trước, vừa vặn đụng vào ngực trước cô bác sĩ mới vừa bước ra ngoài, bộ dạng hung dữ của Nam Dạ Tước không ai dám trêu chọc vào, “Đi vào, đặt vòng tránh trai cho cô ta.”

Bác sĩ kia dìu Dung Ân suýt chút nữa bị ngã đứng dậy, cô kinh ngạc đứng ở cửa, trong ánh mắt lộ tâm trạng phức tạp khó nói. Dung Ân nuốt lại những uất ức trong ngực xuống, đẩy cánh cửa kia ra rồi đi vào.

Bác sĩ còn đứng ở cửa, Nam Dạ Tước nóng nảy ngồi xuống cái ghế bên cạnh, hai tay chọc vào tóc màu nho tím, người đàn ông suy nghĩ một lát, vẫn là ngẩng đầu lên nói, “Khoan đã.”

Bác sĩ mới xoay người qua chỗ khác lại xoay người trở lại.

“Tháo cái vật đó xuống đi.”

Cô bác sĩ đi vào, cửa phía sau bị đóng rầm, Nam Dạ Tước đứng thẳng, mở hai tay ra đặt trên ghế dựa, anh gác một chân lên, sắc mặt so với lúc trước, cũng ảm đạm đi rất nhiều.

Dung Ân đã nằm trên bàn phẫu thuật, bác sĩ cẩn thận kiểm tra chỗ rơi vòng tránh thai, “Không cần lo lắng, tình huống như thế cũng hay xảy ra, đoán chừng là do dùng sức quá mạnh,”(Hixhix Tước ca hung hãn wa mah), bác sĩ mang găng tay, ngồi xuống trước mặt Dung Ân, “Hình như cô chưa từng sinh con, sao vậy, là không muốn, vẫn cảm thấy còn chưa tới lúc?” Bác sĩ nói chuyện với cô, hy vọng có thể giảm bớt sự lo lắng của cô lúc này.

Dung Ân không biết trả lời như thế nào, “Lúc trước, chỉ là không muốn có con.”

“Thật ra, đa số những người đã từng sinh con mới lựa chọn đặt vòng tránh thai, tôi chưa từng thấy ai như cô,” bác sĩ đẩy hai chân Dung Ân ra, “Người bên ngoài là chồng cô đúng không? Anh ấy bảo tôi tháo vòng của cô xuống, cho nên, tôi vẫn muốn chưng cầu ý kiến của cô.”

Hai tay Dung Ân khẩn trương nắm chặt, nghe bác sĩ hỏi, cô hơi kinh ngạc, nơi bụng dưới càng đau lên rõ rệt, “Phiền cô… Giúp tôi tháo xuống.”

Nam Dạ Tước ở bên ngoài đợi rất lâu, cho đến khi nhận được một cuộc điện thoại.

Lúc anh đứng dậy không quên dặn dò Vương Linh, bảo cô nhanh chóng bắt xe đến bệnh viện, sau khi xác định Dung Ân không ra ngoài liền, lúc này sắc mặt anh mới vội vã rời khỏi bệnh viện.

Tháo vòng tránh thai chỉ xem như là một cuộc tiểu phẫu, lúc Dung Ân đi ra ngoài, tay phải cô ôm lấy bụng, khi mở cửa ra, cũng không thấy bóng dáng của người đàn ông, cô vô lực tựa lên vách tường trắng xóa, Nam Dạ Tước nhất định là đã quá tức giận, một mình về trước rồi.

“Ủa, chồng cô đâu, mới vừa rồi vẫn còn đây mà.”

Dung Ân tránh người ra, khoát tay, “Tôi ở đây đợi anh ấy một lát, bác sĩ, cám ơn cô.”

“Đừng quên những việc tôi đã dặn cô cần phải chú ý, trở về nghỉ ngơi thật tốt biết không?”

“Được.” Dung Ân biết Nam Dạ Tước sẽ không quay lại, nửa người trên của cô khẽ khom lại, hy vọng như vậy có thể xoa dịu cơn đau, cho đến khi bác sĩ đã đi xa, lúc này cô mới theo dòng người ngoài hành lang đi ra ngoài bệnh viện, trên đường cái tấp nập, Dung Ân vốn định bắt xe trở về nhưng vừa sờ túi, thì mới phát hiện lúc đi ra lại không mang tiền, cũng không mang theo di động.

Cô đứng ở ven đường vài phút, cuối cùng vẫn đi bộ về hướng Ngự Cảnh uyển, dù sao cách cũng không xa, kiên trì thì cũng có thể đi đến nơi.

Vương Linh vô cùng lo lắng chạy tới, bắt xe cũng không chú ý đến hai bên đường, chỉ nghĩ là Dung Ân sẽ đợi ở bệnh viện, không nghĩ rằng nơi mà Nam Dạ Tước dặn dò cô đến, rốt cuộc lại là nơi trống không.

Dung Ân đi một chút rồi lại nghỉ ngơi một chút, lộ trình vốn chỉ cần hai mười phút là đến, cô tốn gần một giờ vẫn chưa đến, Vương Linh ở bệnh viện tìm khắp nơi, lại trở về phòng khám tìm bác sĩ, lúc này mới xác định cô đã rời khỏi bệnh viện.

Lúc trở lại Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân đứng dựa vào cửa, trên trán đã phủ đầy mồ hôi lạnh, ánh nắng ấm áp rọi xuống, có cảm giác đầu choáng váng và hoa cả mắt.

Cô đi rất chậm, mỗi một bước đều cảm giác chỉ toàn là lê lết trên mặt đất, sau khi Nam Dạ Tước nhận được đi