…”
Dung Ái đi lên cầu thang, sau lưng là Vương Linh đem tình hình bên này thông báo với người ở đầu dây bên kia, “Cô ấy nói, cô ấy tên Dung Ái.”
Nam Dạ Tước yên lặng một lúc liền nói, “Tôi sẽ về ngay.”
Trong phòng chính của lầu hai truyền đến tiếng tivi, Dung Ân đang tháo hết bao gối ra giặc giũ, cô mặc một bộ đồ ở nhà màu hồng, mái tóc dài buộc sau đầu, kết thành kiểu tóc đuôi ngựa đơn giản nhất, ánh nắng mặt trời chiếu qua cửa sổ sát đất vươn lại trên những sợi tóc của Dung Ân, làm cả người cô thoát ra một khí chất an tường, Dung Ái đi đến trước cửa, đưa mắt nhìn gương mặt nghiêng của cô, nhận ra ngay.
Dung Ân đem đổi bộ áo chăn mới, quay đầu, thì nhìn thấy một người con gái nghênh ngang đứng ở cửa.
Cô đứng thẳng người, “Cô là ai?” “Còn cô lại là ai?” Thần sắc Dung Ái kiêu căng, đôi chân dài miên man mang một đôi vớ đen, mái tóc xoăn gợn sóng càng thể hiện rõ vẻ gợi cảm không đúng với tuổi tác.
Vương Linh đã đuổi kịp lên lầu hai, cô cẩn thận dè dặt đi tới, “Vị tiểu thư này, cậu chủ mời cô đợi ở lầu dưới, cậu ấy sẽ về ngay.”
Dung Ái đứng đó không động đậy, “Nơi này cũng giống như nhà tôi vậy, tại sao tôi phải đi xuống,” Cô thẳng người, đi đến trước mặt Dung Ân, ánh mắt đảo qua một vòng, A Nguyên nói không sai, Nam Dạ Tước quả nhiên là ở chung với cô ta ở đây, “Tôi hỏi cô, lúc đó khi cô đưa chiếc đĩa CD giao đến tay người khác, cảm giác như thế nào?”
Dung Ân ngơ mắt trợn tròn, xoay mặt đi, thiếu chút nữa là mặt đối mặt đã dính lấy nhau, tia nhìn Dung Ái có ý cười, nhưng ánh mắt lại rất lạnh lùng, tràn đầy sự khinh bỉ và u ám, “Đừng nghĩ là bây giờ anh ấy chưa làm gì với cô, thì trái tim cô có thể yên tâm, không dễ dàng như thế đâu.”
Tay Dung Ân cầm lấy một góc gra giường, “Cuộc điện thoại lúc đó, là cô gọi?”
Cô gái có chút sửng sốt, nhưng lại không phủ nhận, “Tôi chỉ là muốn cảnh cáo cô thôi, không ngờ cô to gan thật, còn dám ở lại đây, nếu bây giờ cô ngoan ngoan mà rời khỏi, ít nhất còn có thể bảo đảm an toàn cho bản thân…”
Chuyện này một khi đã bị Sở Mộ biết được, lúc đó Dung Ân sẽ gặp phiền phức to rồi.
“Tôi đi hay không là chuyện của tôi, không cần lòng tốt của cô nhắc nhở,” Dung Ân quay người lại, đứng đối mặt với cô ta, “Nếu như cô đang đợi anh ấy, thì xuống lầu đợi đi.”
“Cô dựa vào cái gì…”
“Dung Ái.” Nam Dạ Tước vốn dĩ là đang trên đường về nhà, nhận được điện thoại của Vương Linh, thì tự nhiên tăng tốc độ, “Sao em lại đến đây?”
“Tước, anh bỏ một mình em trong căn nhà rộng lớn đó, đi đâu cũng không nói em một tiếng, em tất nhiên là sợ, không ngủ được….. Đương nhiên là qua đây rồi.” Dung Ái mang đôi dép lê đi đến bên cạnh Nam Dạ Tước. Hai tay níu lấy cánh tay anh, lắc nhẹ vài cái.
“Em lại không phải là con nít.”
“Nhưng anh đã hứa với bác gái là phải chăm sóc tốt cho em cơ mà, đúng rồi, người này là ai vậy? Anh còn chưa giới thiệu cho em biết đó.” Dung Ái giương cầm lên, một gương mặt trang điểm tinh xảo đang hướng đến Dung Ân.
Cô đang kéo ga giường trong tay qua, ý nghĩa trong lời nói Dung Ái rất rõ ràng, có thể ngang nhiên đi vào Ngự Cảnh Uyển như vậy, tất nhiên phải có mối quan hệ không đơn giản với Nam Dạ Tước. Đôi tay cô vuốt thẳng lại ga giường mới thay, động tác không nhanh không chậm, đáy mắt trong suốt. Tuy rằng người bên cạnh không thể nhìn ra được lúc này cô đang nghĩ như thế nào, nhưng động tác không ngừng được lặp lại của cô, đã bộc lộ ra tâm trạng hoang mang của cô.
Nam Dạ Tước liếc mắt, ánh mắt rất nhạt, anh thuận miệng nói, “Chẳng lẽ em nhìn không ra sao?”
Từ đáp án lập lờ nước đôi này Dung Ái đã ngửi được một mùi vị khác thường, cánh mũi cô khẽ hừ, tuy là đã đoán được ý gì, nhưng vẫn giương miệng nói, “Tước, anh nuôi nhiều phụ nữ thật đấy, cô ấy cũng được tính là một trong số đó chứ hả?” Đôi tay Dung Ân đang nhét trong ga giường cứng lại, nắm lại thật chặt.
Nam Dạ Tước không nói một lời nào, trong cách nhìn của cô, anh không nói, có nghĩa là đã thừa nhận rồi.
Người đàn ông dẫn Dung Ái xuống lầu, Vương Linh đi vào trong phòng ngủ, “Dung tiểu thư, những việc này cô cứ căn dặn tôi là được rồi, cần gì phải tự tay làm ạ.” Đi đến lầu dưới, đôi tay Dung Ái vẫn còn khoác lên Nam Dạ Tước, đôi mắt phượng hẹp dài của anh liếc qua, “Đừng tưởng là anh không biết em đang có tâm ý gì ở đây, muốn giỡn với anh à, em còn non lắm, đi về đi.”
Dung Ái bĩu môi, “Tước, anh nói gì vậy?”
Nam Dạ Tước rút hai tay ra, “Sau này em đừng đến nơi này nữa, Dung Ái, em với anh tình cảm qua lại cũng không phải ngày một ngày hai, nên biết tính của anh, những cái khác anh có thể tùy em tự do, nhưng Ngự Cảnh Uyển này thì không được, đây là nơi duy nhất anh có thể sống qua những ngày tháng bình thường nhất, hiểu không?”
Đôi mắt Dung Ái tràn ra vẻ không cam lòng, hai tay cô nắm sau lưng, sắc mặt có chút khó coi, “Chẳng qua là em ở đó nhàm chán quá thôi, nếu đã như vậy, thì em về vậy, nhưng anh phải hứa với em, hôm khác tặng quà em coi như là bồi thường.”
“Được.” Nam Dạ Tước hào phóng đáp ứng, anh trước nay đối với tiền không hề keo kiệt.
Dung Ái đi không bao lâu sau, Vương Linh từ trên lầu đi xuốn
