sao,” Dung Ân vùi mặt trong chăn, giọng nói cũng trở nên rất buồn, “Em ra trước đi, tôi muốn ngủ chút.”
Sau khi Vương Linh chưa đi được bao lâu, Dung Ân đã đứng dậy, cô đến bên ban công gọi điện cho ông chủ, muốn xin nghỉ mấy ngày, giọng điệu đối phương không dễ chịu lắm, nhưng cũng miễn cưỡng chấp nhận.
Trong thời gian đó Vương Linh lên xem cô mấy lần, hình như cũng không yên tâm, chỉ sợ xảy ra chuyện gì. Cũng may Dung Ân chỉ ngồi trên ban công, tuy là chỉ duy trì một tư thế, nhưng có vẻ rất yên lặng.
Xe của Nam Dạ Tước cho đến khi màn đêm đã buông xuống mới về đến Ngự Cảnh Uyển, hai ngọn đèn đưa tới, Dung Ân mới thu tầm mắt, đứng dậy quay trở về phòng.
Lúc xuống lầu, Vương Linh đã chuẩn bị xong bữa tối, “Dung tiểu thư, ăn cơm thôi.”
Nam Dạ Tước cởi bỏ áo khoác, ngồi vị trí đối diện Dung Ân, giữa chân mày anh nhíu lại, Vương Linh đem chén cơm đã múc sẵn để tới trước mặt anh, đầu người đàn ông cũng không ngước lên, Dung Ân dùng đũa khẩy vài hạt cơm, không khí trên bàn ăn ngột ngạt mà âm trầm.
Cô không có khẩu vị, mùi máu tanh trên người tuy là đã rửa sạch, nhưng vẫn còn lưu lại trong cánh mũi, Dung Ân gắp đại vài đũa thức ăn, nhét vào trong miệng nhai, vừa nuốt vào, đã bị mắc xương cá.
“Khụ khụ…”
“Dung tiểu thư, chị làm sao vậy?” Vương Linh bỏ chén trong tay xuống.
Dung Ân khó chịu bụm lấy miệng, gương mặt nhỏ nhắn đỏ lên, nước mắt rơi lã chã, chiếc xương cá đó giống như đâm sâu vào trong cổ họng, nuốt không trôi, cũng không khạc ra được. Mỗi một hơi thở cũng đau đến trong tim, Nam Dạ Tước không khỏi để chén cơm xuống, “Vương Linh, mau đi lấy dấm.” Anh đứng dậy đến bên cạnh Dung Ân, tay phải vòng qua sau lưng cô, đặt lên bờ vai cô, Vương Linh nhanh chóng mang chén dấm tới, Nam Dạ Tước đỡ lấy chén, “Nào, uống nó đi.”
Dung Ân buông cánh tay đang bụm miệng ra, đôi mắt cô đỏ hoe, nước mắt không ngừng rơi, Nam Dạ Tước đưa chén đặt vào bờ môi cô, đem dấm rót vào, bàn tay to lớn của anh giữ lấy cằm dưới kéo ra, vị chua kích thích đến gai vị của lưỡi, Dung Ân khó chịu đẩy tay anh ra, cúi người không ngừng nôn ra.
Nhưng chiếc xương cá kia vẫn còn kẹt cứng trong đó, hình như còn tiến sâu hơn vào thực quản, Dung Ân không khỏi sợ hãi, cảm giác bị đâm vào đó làm cô không biết phải làm sao, Vương Linh thấy cô như vậy, cũng lo lắng lên, “Dung tiểu thư, cô uống dấm vào nhanh lên.”
Tuy rằng khó uống, nhưng Dung Ân vẫn cứ bịt mũi uống hết phân nửa chén, cô có thể cảm giác được chiếc xương cá đó vẫn còn mắc chặt, ngoan cố vô cùng, “Không được…”
Vừa nói chuyện, hình như lại sâu vô thêm vài phân, Nam Dạ Tước thấy vậy, vội vàng kêu Vương Linh đem áo khoát của mình đưa tới, “Chúng ta đi bệnh viện.”
Trên đường, xe thể thao nhấn ga điên cuồng, Dung Ân không dám thở. Mỗi một hơi thở, xương cá liền đâm vào một phân, sau khi đến bệnh viện, người đàn ông vẫn cứ bá đạo như cũ, sau khi đậu xe bên đường một cách bừa bãi, liền kéo lấy tay Dung Ân sải bước vào trong cửa.
Cô chỉ lo theo sau Nam Dạ Tước, người đàn ông không xếp hàng cũng không lấy số, xông thẳng vào phòng khám, trong đó còn có bệnh nhân khác, cô y tá phụ trách kiểm tra số thứ tự đưa tay ra cản, “Mấy người số mấy?”
Nam Dạ Tước đẩy tay cô ra, kéo Dung Ân qua để cô ngồi trên ghế, “Mau lại đây coi coi, cô ấy bị mắc xương cá rồi.” Hoàn toàn là thái độ làm chủ thiên hạ, giọng điệu ra lệnh.
Những người xếp hàng khác bắt đầu bất mãn, Dung Ân tuy là khó chịu, nhưng cũng không khỏi ngượng ngùng, cô muốn đứng dậy, nhưng lại bị Nam Dạ Tước phía sau đè chặt bả vai.
“Thẻ bệnh lý đâu?”
“Không có.”
“Không có thì đi ra lấy số,” y tá chưa được hai mươi tuổi đầu, nhưng đối với dạng người như vậy, cô cũng mềm rắn không tha, “Anh coi người ta cũng xếp hàng đó, nếu ai cũng giống mấy người chen ngang hàng như vậy, thì còn có trật tự gì đáng nói nữa không?”
Dung Ân ngồi không yên, đứng lên, “Xin lỗi nhé…”
Cô khó chịu đến mức giọng nói cũng lạc mất, Nam Dạ Tước thấy vậy, gương mặt lạnh lùng ấn cô ngồi lại, “Tôi đi lấy số.”
Nói xong, thân hình cao to từ trong cánh cửa nhỏ hẹp chen ra ngoài, Dung Ân ngồi trên ghế, nhìn thấy người đàn ông đi đến phía trong đại sảnh, xem ra anh từ trước đến nay chưa bao giờ đi bệnh viện một mình, xuyên qua những hình ảnh lờ mờ, Dung Ân đột nhiên thấy mắt mình cay xót, từ trước đến nay, nguyện vọng của cô đều rất giản đơn. Trong đó có một nguyện vọng, chính là khi đến bệnh viện, có thể có người nào đó cùng đi, rất nhiều người đều có tâm lý sợ hãi khi đi khám bác sĩ, Dung Ân cũng có, ánh mắt của cô theo đó dán lên người Nam Dạ Tước, nhưng lần này, cô lại không sợ.
Người đàn ông rất lâu sau mới quay lại, thấy vẫn còn chưa đến lượt Dung Ân, liền nổi giận, “Rốt cuộc mấy người có khám bệnh không vậy, không thấy cô ấy khó chịu đến thế nào sao?”
Trong phòng khám còn có hai người bệnh đang đứng xếp hàng đằng trước, cô y tá nhận lấy số trên tay anh, “đợi thêm chút đi.”
Nam Dạ Tước lấy bóp da ra, lấy tiền mặt trong túi ra để trên bàn làm việc, “Tôi mua cái số này được chưa, cầm lấy tiền rồi đi nhanh lên, đừng có chọc tôi.”
Vốn dĩ bệnh nhân đến phòng khám