Disneyland 1972 Love the old s
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212943

Bình chọn: 8.5.00/10/1294 lượt.

này đều là bệnh nhẹ, ai có thể thấy cả xấp tiền dày cộm đó mà không động lòng được, bệnh nhân đang được bác sĩ khám cho vội đứng lên giật lấy, tay chân nhanh chóng cầm lấy tiền, “Được, được, mấy người xem trước đi, tôi cùng lắm đi lấy số lại.”

“Ây… mấy người này…” cô y tá mắt chữ A mồm chữ O, sau khi Nam Dạ Tước đuổi mấy người đó ra liền đóng cửa phòng khám.

Bác sĩ hỏi sơ qua tình hình, lấy ngọn đèn nhỏ bên cạnh ra hiệu Dung Ân há miệng, ông ta đại khái có thể nhìn thấy chỗ xương mắc vào, ông bác sĩ già bình tĩnh ung dung cầm lấy một cái kẹp inox nhỏ.

Một tay ông giữ lấy cằm Dung Ân, cô hồi hộp nắm chặt hai tay thành nắm đấm để trên đầu gối, cái kẹp vào sâu, hai tay Dung Ân mở ra rồi lại nắm lấy quần, bác sĩ tìm thấy chỗ bị mắc xương,”Mắc hơi bị sâu, nhịn chút nha, lấy ra sẽ làm rách cổ họng chút, hơi đau.”

Nam Dạ Tước nghe vậy, ngồi xuống bên cạnh Dung Ân, bàn tay to lớn của anh đưa qua nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn để vào lòng bàn tay, lúc này mới phát hiện ra cả bàn tay cô đều bị mồ hôi làm ướt hết cả.

Chương 129

Chương 129: Nam Dạ Tước, xin lỗi.

Editor: Winnie

Beta: Paris

Dung Ân nắm chặt lấy tay anh, thon dài, đốt xương rõ ràng. Xương cá khi lấy ra rạch một đường trong cổ họng, cô đau đến nổi liên tục nắm chặt ngón tay Nam Dạ Tước. Lúc bác sĩ rút cây kẹp ra, còn có thể thấy rõ máu dính trên xương cá.

“Được rồi, uống chút thuốc thanh đàm là không sao rồi.”

Dung Ân nuốt nước miếng, tuy là còn rất đau, nhưng so với cảm giác đau đớn khi mắc xương, đã thấy đỡ hơn rất nhiều.

“Cảm ơn bác sĩ.”

Ánh mắt y tá nhìn hai người một lượt, mở cửa phòng khám ra, bệnh nhân chờ đợi bên ngoài liên tục tiến vào, Nam Dạ Tước nắm lấy tay Dung Ân dẫn cô ra ngoài, bàn tay nhỏ nhắn của cô ngoan ngoãn nằm trong bàn tay to lớn của anh, mười ngón tay đan xen, ở trong mắt người khác mà xem, như thế nào cũng là một cặp đôi hạnh phúc.

Trời đã rất tối, đi ra đến cổng lớn bệnh viện, lúc gió lạnh thổi đến trước mặt, trong ánh mắt Nam Dạ Tước hình như đã sáng rõ lên không ít, ánh mắt lướt qua nơi những ngón tay đan nhau của hai người, Dung Ân không đẩy ra như trước kia, những ngón tay cô mềm mại tròn trịa như vỏ sò pha lê lộ ra ôm lấy bàn tay Nam Dạ Tước, người đàn ông cảm nhận được độ ấm trong lòng bàn tay cô, khi bước xuống bậc thang, lại buông tay ra.

Cánh tay Dung Ân chỉ cảm giác bị buông xuống, về sau, liền thấy trống rỗng buông bên chân. Không còn hơi ấm của anh, những ngọn gió lạnh bén liền theo ống tay áo cô mà len vào. Nam Dạ Tước đi đằng trước, bóng dáng cao to bị đèn đường kéo thành một đường rất dài, Dung Ân trên đường đều là đi theo bóng của anh, anh đi nhanh, cô cũng đi nhanh, anh đi chậm, cô cũng đi chậm. Cổ họng vẫn còn rất đau, ngay cả thở cũng cảm thấy đau, cũng giống như bộ dạng cô hiện giờ vậy.

Hai người lần lượt lên xe, Nam Dạ Tước không khởi động xe ngay lập tức, hai tay anh đặt trên tay lái, sau khi ngón trỏ khẽ gõ mấy nhịp, lúc này mới lái xe rời khỏi.

Giữa họ rất ít khi nói chuyện, dù cho là ngủ chung một giường, nhưng đến tối từ trước đến nay cũng không nói chuyện.

Tin tức liên tục của nhiều ngày, đều liên quan đến tập đoàn Viễn Thiệp, tổng giám đốc Trần Kiều trước nhiệm kỳ liên quan đến việc buôn lậu, buôn bán ma túy… Luận theo tội danh mà xử phạt, cuối cùng bị phán xử ở tù chung thân.

Nam Dạ Tước dùng phương thức của anh để đẩy Trần Kiều vào tù, loại công bằng này đối với anh mà nói không đáng gì so với công sức của anh. Dung Ân ngồi trước tivi, trong lòng ngổn ngang trăm mối cảm xúc, tuy rằng thời gian đã cách lâu như vậy, nhưng suy nghĩ kỹ lại, vẫn sẽ cảm thấy đau lòng.

Diêm Việt đi rồi, cứ giống như lúc đầu cô cõng anh ấy từ trên núi xuống như vậy, lúc ra đi thật sự rất yên lành, đối với Diêm Việt mà nói, ký ức của anh sẽ vĩnh viễn dừng tại điểm đó, không tỉnh lại sẽ càng tốt hơn.

Rất nhiều sự việc đều là theo mây trôi nước chảy, chỉ có Dung Ân và Nam Dạ Tước, vẫn cứ dậm chân tại chỗ như cũ mà không tiến.

Dung Ái cũng đã hỏi A Nguyên cả nửa buổi trời, mới tìm đến được Ngự Cảnh Uyển, nơi đây không gian thanh nhã, ngay cả cô nhìn thấy cũng không khỏi yêu thích, ấn chuông cả nửa buổi, mới có người ra mở cửa, ngay cả việc chào hỏi cô cũng không có liền tiến thẳng vào làm như không có người, cởi bỏ đôi dày cao gót kim cương ười mấy phân, thay vào đôi dép lê của Dung Ân tại lối vào.

“Ê………cô là ai vậy, sao lại……..” Vương Linh đuổi theo, nhưng lại không ngờ rằng Dung Ái đưa túi xách trong tay cô về phía mình, “Giúp tôi treo nó lên.”

“Cô này sao lại vậy, cô còn không đi ra tôi kêu người đó…”

Dung Ân xoay người, đôi tay vòng trước ngực, đôi mắt nheo lại đầy ngạo mạn, góc miệng tinh xảo sơn một màu son nước tươi đẹp, đứng đó, đúng chói lóa cả mắt. “Cô kêu đi, trước khi kêu tốt nhất là cô nên làm rõ tôi là ai, còn nữa, tôi không phải là Ê, tôi là Dung Ái.”

Vương Linh chẳng thèm màn đến cô là cái gì Ê hay là Dung Ái gì, “Mời cô ra ngoài.”

Độ cong của khóe mắt cô gái cong xuống, cô theo tấm thảm đi đến trước cầu thang, Vương Linh đã quay ra đến phòng khách gọi điện cho Nam Dạ Tước, “A lô, cậu chủ