g, Nam Dạ Tước ngồi trên sofa, cũng không đi lên lầu hai cho đến khi ăn cơm tối, Dung Ân mới xuống.
Trong phòng khách yên tĩnh không tiếng động, Vương Linh cũng đã quen rồi, đây chính là cách thức hai người họ chung sống mỗi ngày.
Ăn cơm xong lên lầu, tắm rửa xong. Lúc Nam Dạ Tước tắt đèn, Dung Ân đang quay lưng về phía anh mà ngủ. Không biết là đã thật sự ngủ rồi hay là giả vờ ngủ, anh có thể nghe thấy tiếng Dung Ân thở nhè nhẹ, giống như là đang đè nén gì đó.
Trong phòng vẫn là một mảng tĩnh mịch như cũ, tối như mực, Dung Ân mở mắt, cô nằm nghiêng người không dám phát ra một tiếng động nào, những ngày qua, Nam Dạ Tước hình như không chủ động nói chuyện với cô, cô thì cũng không mở miệng.
Thật ra, từ trước đến nay trong lòng Dung Ân luôn bị đè nén bởi một tảng đá rất lớn, từ sau khi biết được sự thật về sự ra đi của Diêm Việt, thì vẫn luôn đè nén nỗi buồn bực trong lòng đến thở không ra hơi.
Cô trở mình, có thể cảm nhận được cả giường đều run lên, cô nằm ngay lại, động tác trở nên cẩn thận dè dặt hơn, cánh tay đụng vào lưng người đàn ông, hơi thở anh trầm ổn, có lẽ là ngủ say rồi.
“Nam Dạ Tước…..” giọng nói cô như thì thầm, lấy hết can đảm mới gọi được tên người đàn ông, nhưng đối phương vẫn không mảy may phản ứng.
Dung Ân trăn trở khó ngủ, cuối cùng, mặt đối diện với lưng người đàn ông mở miệng nói, “Xin lỗi….”
Tiếng nói đó chứa đựng sự áy náy, đi thẳng vào trái tim người đàn ông, nhưng anh vẫn giữ dáng vẻ như trước, một chút cũng không nhúc nhích. Dung Ân biết anh đã ngủ say, thật ra, cô cũng chỉ dám nói ra những lời này sau khi anh đã ngủ thật say, một câu xin lỗi thì đã là gì chứ? Nó trả không nổi vết thương sâu nặng mà phát súng đó mang lại.
Dung Ân trở mình, hai người ngủ đưa lưng về phía nhau.
Người đàn ông mở mắt, tuy là xung quanh đều đen như mực, nhưng một đôi mắt hiện ra sáng rực trong bóng đêm.
Gương mặt anh tuấn tú gối lên cánh tay, đối với Dung Ân, anh không mang nỗi hận thù sâu nặng như người ta tưởng tượng, lúc trước là tự bản thân anh đã yêu, hôm nay dù cho vật đổi sao dời ra sao đi chăng nữa, những gì lưu lại trong lòng Nam Dạ Tước, nhiều hơn nữa, thật ra là một loại oán giận.
Nó đã đóng chiếm thật sâu trong tận đáy lòng người đàn ông, không sao xua đi được.
Qua một lúc lâu sau, Dung Ân cũng đã ngủ, đang trong lúc mơ mơ màng màng, lại cảm thấy cơ thể rất nặng, giống như bị người ta đè lên vậy.
Chương 130
Chương 130: Chuyện đứa con, là gạt anh đó
Editor: Paris
Beta: Paris & Winnie
Dung Ân nhẹ giãy giụa tay chân, bất đắc dĩ bị đè lên rất nặng nề, cô chỉ cho là đang nằm mơ, vừa mới mở miệng, đã cảm thấy một mùi hương thơm của nước hoa xộc đến cánh mũi, miệng bị bịt chặt, tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông cùng với cảm giác đau nhoi nhói lan tràn ở đầu lưỡi cô.
Trong đầu Dung Ân “Oanh” một tiếng giống như bị nổ tung, cô vội vàng mở mắt ra, quần ngủ sớm bị tụt xuống, cô bị hôn đến nỗi đầu óc choáng váng, Nam Dạ Tước đem quần áo trên người cô đẩy lên cần cổ Dung Ân, rồi thuận theo hai cánh tay cô đẩy lên trên. Khi đẩy tới khuỷu tay, động tác anh ngừng lại, hai tay cô bị trói buộc ở phía trên, cảm giác giống như là bị cố ý trói chặt.
Nam Dạ Tước lâu rồi không chạm vào cô, lần trước cũng chỉ là thừa lúc Dung Ân hôn mê, trong lòng anh đã sớm chất chứa dục vọng bây giờ càng lúc càng bành trướng, toàn thân căng cứng đến đau đớn. Nếu như không phải câu xin lỗi vừa rồi của Dung Ân, cơn giận này anh vẫn còn phải nuốt nhịn, bờ môi mỏng nóng bỏng chuyên chọn những nơi nhạy cảm của Dung Ân, anh biết rõ sự lãnh cảm của người phụ nữ này đối với vấn đề tình dục, người đàn ông dự định dập tắt ngọn lửa trong người trước đã rồi nói sau.
Anh cúi người cắn lên trước ngực Dung Ân, chiếc chăn đã rơi xuống đến thắt lưng, Dung Ân cảm thấy rất lạnh, hơn nữa người đàn ông làm khó mình, vết cắn này rất sâu, cô đau đến nỗi cong hai đầu gối lên, chính vì động tác này, làm cho Nam Dạ Tước thuận lợi hơn đem thân thể to lớn chen vào giữa đùi cô.
Anh ở trước ngực cô mút mạnh, tạo ra âm thanh vô cùng mập mờ, Dung Ân không nhìn thấy mặt của đối phương, chỉ cảm thấy cả người mình đều nóng lên, người đàn ông theo đường cong ngực cô hôn đến cổ cô, một chút, lại thuận theo động mạch cổ của Dung Ân rổi trở lại trên mặt cô, anh thò đầu lưỡi ra, trêu chọc từng dây thần kinh trong cô. Hai tay Nam Dạ Tước giữ chặt lấy mặt Dung Ân, anh luôn thích như vậy, lúc hôn môi, không để cho cô có cơ hội tránh đi.
Người đàn ông khẽ cắn cằm Dung Ân, hàm răng khẽ dùng sức, cô cảm thấy có chút đau.
“A… Nhẹ một chút…”
Nam Dạ Tước giống như là không nghe thấy, hai tay trở lại trước ngực Dung Ân, lực đạo của anh rất mạnh, làm cho chỗ mềm mại của cô bị xoa bóp thành các loại hình dáng trong lòng bàn tay của chính mình, người đàn ông trở lại bên môi cô, nụ hôn nhỏ vụn hôn lên khóe miệng Dung Ân, anh không vào sâu, chỉ là phối hợp với động tác trên tay.
Anh rõ ràng có thể cảm giác được, Dung Ân cũng không bài xích như trước, mặc dù sẽ không chủ động, nhưng ít ra đã làm tốt chuẩn bị tiếp nhận.
Lúc anh tiến vào, hai tay khô