ạ Tước biết rõ hệ thống dinh dưỡng này không thể rút ra quá lâu, “bản thân anh đã biết, vì sao lúc nãy không nói?”
“Tôi muốn ra đi, tôi muốn đem hạnh phúc để lại cho Ân Ân…”
Nam Dạ Tước ngồi lại trên ghế dựa, sắc mặt chán nản, anh ta thử dùng một loại ánh mắt khác để nhìn Diêm việt, thật người đàn ông trên chiếc giường bệnh này rất chói mắt, ai cũng không đoạt được phong thái của anh ta, mà ngay cả Nam Dạ Tước cũng không được, “Vậy anh dựa vào điều gì mà cho rằng, không có anh, cô ấy sẽ hạnh phúc?”
Sự cố chấp của Dung Ân đối với Diêm Việt, Nam Dạ Tước đều để hết thảy vào trong mắt.
“Tôi không muốn làm liên lụy đến hạnh phúc của cô ấy…” Trần Kiều có một câu nói rất đúng, hai năm rồi, thời gian cứ chạy, mọi thứ đều đã thay đổi, “Thiết yếu, là để cho Ân Ân sống thật tốt…”
Anh cũng đoán được, anh đi, cô sẽ đau lòng tuyệt vọng như thế nào?
Nam Dạ Tước không khỏi bị người đàn ông này làm cho cảm động, cảm giác thật kì diệu, “Anh cần phải sống, ai hại anh, anh cần phải mở to mắt nhìn thấy người đó bị báo ứng.”
Mà Diêm Việt, không thích hợp nhất chính là những cuộc đấu đen tối, “Tôi hy vọng Trần Kiều có thể bị trừng phạt xứng đáng, mặc kệ như thế nào, tôi tin tưởng luật pháp…”
Diêm Việt chưa kịp nói những lời khác, anh ra đi rất nhanh, điều duy nhất anh cảm thấy nuối tiếc đó là trước khi chết không được nhìn lại Ân Ân một lần nữa.
Cho nên, đôi mắt anh vẫn mở to, không nhắm lại.
Nam Dạ Tước ngồi trước giường của bệnh Diêm Việt thật lâu, ánh mắt của anh rơi trên mu bàn tay bầm đen của Diêm Việt thật lâu, anh muốn cứu anh ta, nhưng đã không kịp nữa rồi.
Cơ hội tiếp tục sống, là bị Trần Kiều phá hủy, nhưng cũng là chính Diêm Việt buông tay.
Có lẽ, anh còn rất nhiều lời muốn nói cùng Dung Ân, nhưng đã không kịp nữa rồi, ông trời chỉ cho anh thời gian ngắn như vậy, anh đã tỉnh, đã nhìn thấy nụ cười của Dung Ân, anh cảm thấy đã đủ.
Anh không phải không tin tình yêu giữa bọn họ, anh chỉ là, không muốn để cho tình yêu này trở nên quá mệt mỏi, quá nặng nề.
Ân Ân của anh, cần phải được trưởng thành dưới sự chở che của ánh mặt trời, nhưng anh vĩnh viễn chỉ có thể nằm trong bóng tối như thế này, không thể cho cô nắng ấm.
Tin tưởng luật pháp?
Nam Dạ Tước buồn cười, lại phát hiện động tác khóe miệng như thế nào cũng không nâng lên được, anh và Diêm Việt không quen biết, thậm chí, hẳn là mối quan hệ tình địch giương cung bạt kiếm *, người đàn ông đứng dậy, ánh nắng rơi vào gương mặt an tường của Diêm Việt.
* Giương cung bạc kiếm ý nói quan hệ của 2 người rất căng thẳng, lúc nào cũng có thể xảy ra tranh đấu.
Trong phòng bệnh, chỉ có hai người bọn họ, chuyện Trần Kiều hại chết Diêm Việt, ngoại trừ Nam Dạ Tước ra, ai cũng không biết.
Anh mặc dù không nói đáp ứng yêu cầu của Diêm việt, nhưng bản thân Nam Dạ Tước biết, anh đã ngầm chấp nhận.
Thiết yếu, để cho Dung Ân tiếp tục sống tốt.
Tiếp theo, thâu tóm Viễn Thiệp, ngăn cản Trần Kiều, nếu như dùng thủ đoạn lúc trước của Nam Dạ Tước, anh muốn đùa chết một người Trần Kiều, không cần phải tốn thời gian công sức. Nhưng mà, ánh mắt Nam Dạ Tước liếc về phía cặp mắt không nhắm lại của Diêm Việt, màu trà tinh khiết, vẫn như cũ lộ ra ánh sáng như ngọc lưu ly. Anh đột nhiên có chút hiểu sự kiên trì của Dung Ân, vẻ sáng ngời và thanh khiết này, anh hoàn toàn chưa từng thấy qua.
Diêm Việt nói, anh ta tin tưởng luật pháp, để cho pháp luật trừng trị Trần Kiều.
Trong mắt Nam Dạ Tước lộ ra một loại ẩn nhẫn đau thương, người đàn ông toàn thân đếu lộ ra loại ấm áp, cư nhiên vào lúc chết cũng còn kiên trì, muốn dùng thủ đoạn luật pháp để trừng phạt Trần Kiều, mà không phải, giống như anh ăn miếng trả miếng, thậm chí Nam Dạ tước cảm thấy, bất kỳ thủ đoạn đen tối nào, đối với anh ta đều là một loại xúc phạm.
Lúc anh đi ra khỏi cửa, anh phá lệ một lần, Nam Dạ Tước dự định cho Trần Kiều nhiều thời gian một chút, dùng con đường luật pháp, đưa anh ta vào tù.
Đẩy cửa phòng bệnh ra, A Nguyên cùng Lý Hàng canh giữ bên ngoài, tấm mắt Nam Dạ Tước bị chiếu rọi có chút mông lung, anh giơ cánh tay lên, lại cảm giác toàn thân không có chút sức lực.
Diêm Việt cô đơn nằm đó, còn tốt, lúc anh đi về phía trước sẽ không còn đen như mực, nhưng, anh ta luôn cảm thấy rất trống trải, giống như là thiếu cái gì đó. Đoạn thời gian tốt đẹp đó đã qua, anh để lại sự trẻ trung trong sân trường, để dưới cây bạch quả màu vàng kim.
Cũng để lại tất cả những gì anh ta và Ân Ân cất giấu ở trên núi.
Nam Dạ Tước lần đầu tiên bỏ đi bản chất của ác ma, Diêm Việt là người bám sâu vào đáy lòng Dung Ân, anh không muốn thừa nhận mình đã bị anh ta làm lung lay, nhưng, tại sao anh lại làm như vậy, Nam Dạ Tước thật sự không tìm ra được một lý do có thể thuyết phục bản thân mình.
Có lẽ, anh là muốn mượn tay của mình, đích thân viết lên dấu chấm hết cho quá khứ của Dung Ân và Diêm Việt.
Anh bắt đầu việc lên kế hoạch thâu tóm tập đoàn Viễn Thiệp, chuyện Trần Kiều, anh cũng âm thầm phái người đi điều tra, nhưng chuyện năm đó đã chết không còn đối chứng, tất cả trong phòng bệnh, càng không thể phát hiện ra bất kỳ chứng cứ nà