g lại lần nữa nhắm vào Trần Kiều, “Tôi có rất nhiều cách làm cho anh phải mở miệng nói chuyện, anh muốn thử hết từng cách, phải không?”
“Trần Kiều, những gì anh ấy nói là sự thật sao?” Dung Ân nhìn về phía người đàn ông bị áp chế, chỉ thấy ánh mắt né tránh của anh ta, đôi mắt cô đột nhiên tối sầm lại, chợt cảm thấy tối tâm không chút ánh sáng.
Nam Dạ Tước không cho người ta một cơ hội nào, súng lục đã được kéo cò.
“Dừng… Dừng tay,” Ánh mắt Trần Kiều lộ vẻ tuyệt vọng, anh ta biết rõ, hôm nay anh khó mà thoát khỏi. Ngón tay đau giống như là bị dao nhọn chém vào từng nhát, thậm chí anh ta cảm thấy cái chết cũng không khủng khiếp đến như vậy, nhưng mà người đàn ông phía sau là ác ma, anh ta sợ là ngay cả cơ hội được chết một cách thoải mái cũng sẽ không có.
“Tôi nói, tôi nói ra…”
Trần Kiều nghĩ, điều anh ta không nên nhất, chính là sinh ra ở Trần gia.
Diêm Việt tỉnh lại, đúng lúc bọn họ đang cực lực tìm kiếm chứng cứ Diêm Minh nhúng chân vào chợ đen, lại không nghĩ rằng, sẽ còn có thêm một Diêm Việt.
Trần Bách Huy cả đời tinh lực đều đầu tư vô việc làm như thế nào để thâu tóm lại tập đoàn Viễn Thiệp, mà khi Diêm Việt tỉnh lại, đối với Trần gia mà nói không thể nghi ngờ là sự uy hiếp lớn nhất.
Trong bệnh viện trông coi vô cùng nghiệm ngặc, mặc dù người nhà Diêm gia không dễ dàng rời khỏi, nhưng bên ngoài còn có vệ sĩ đứng, mà ngay cả con ruồi cũng đừng hòng bay vào.
Đầu tiên Trần Kiều mua chuộc được bệnh nhân sát vách phòng bệnh Diêm Việt, sau đó mặc y phục bác sĩ, mang khẩu trang để che mắt vệ sĩ, bởi vì là phòng bệnh cách vách, bọn họ sẽ không nhìn kỹ. Hơn nửa, lúc ấy đã gần rạng sáng, cho nên lúc Trần Kiều leo cửa sổ qua, cũng không có người phát hiện.
Diêm Việt chưa ngủ, hai mắt mở to, lúc Trần Kiều tiến vào, anh ấy liền quay đầu và phát hiện.
“Trần Kiều…” lúc Diêm Việt nhìn thấy anh ta, thần sắc phấn khởi, bởi vì người nhà không nói với anh một chữ nào những chuyện xảy khi anh hôn mê trong thời gian hai năm qua, cho nên, anh ấy cho rằng Trần Kiều vẫn còn là huynh đệ tốt của mình trước kia.
“Sao cậu mặc áo bác sĩ vậy?”
Trần Kiều cẩn thận nhìn qua gương mặt này, đúng vậy, đây mới là Diêm Việt, tướng mạo, thần sắc, mỗi thứ đều không thay đổi.
“Việt, cậu không phải là đang ngủ ngon sao? Tại sao lại tỉnh lại?” Trần Kiều đi đến bên giường anh, “Nếu như cậu tiếp tục ngủ, hoặc là cứ chết đi, thì sẽ không còn có nhiều chuyện xảy ra như vậy.”
Mặt Diêm Việt lộ vẻ giật mình, trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ khó tin, “Trần Kiều…”
“Có phải cậu cho rằng Ân Ân vẫn đang chờ cậu không, cho nên cậu mới tỉnh lại? Tôi nói cho cậu biết, đừng nằm mơ, cậu bây giờ chính là người tàn phế , cũng không nhúc nhích được, nói chuyện cũng không lưu loát, hơn nữa, cậu đã ngủ hai năm, cậu biết được trong khoảng thời gian này một con người đã thay đổi biết bao nhiêu rồi không?” Trần Kiều hai tay chống tại gò má Diêm Việt, “Lúc đó, Ân Ân nghĩ là cậu đã chết, mà người nhà của cậu lại cho rằng cô ấy đã hại cậu thành ra như vậy, em trai ruột của cậu, lúc trở lại lấy thân phận của cậu, anh ta đem Ân Ân ra đùa giỡn trong lòng bàn tay, trong bữa tiệc đính hôn, nhục nhã cô ấy, nói không chừng, cũng đã lợi dụng thân phận của cậu để chiếm đoạt cô ấy…”
Diêm Việt kích động trên trán gân xanh nổi lên, nhưng lời nói muốn nói ra miệng lại yếu ớt vô cùng, “Cậu… Cậu nói bậy.”
“Ồ, còn nữa,” Trên mặt Trần Kiều mang một nụ cười tàn nhẫn, “Anh ta còn làm cho Ân Ân cùng đường, làm cho cô ấy không thể không đi quán bar phục vụ, khiêu vũ, buông thả trụy lạc, cậu biết không? Mà ngay cả người phụ nữ kiêu ngạo như cô ấy, cuối cùng vẫn phải cúi đầu, để Nam Dạ Tước bao nuôi.”
Gương mặt tuấn tú của Diêm Việt đỏ bừng, bắt đầu ho khan, bởi vì ở đây cách một căn phòng nghỉ với bên ngoài, cho nên vệ sĩ cũng không nghe thấy chút động tĩnh nào, “Quên mất, cậu còn không biết Nam Dạ Tước là ai, hôm nay Dung Ân vội vã trở về, không phải là về nhà mình, mà là người đàn ông đó đang đợi cô ấy, cũng chỉ có cậu, giống như thằng ngốc cái gì cũng chẳng biết, người nhà của cậu cũng đã biết hết…..”
Trần Kiều dừng một chút, một lần nửa mở miệng, “Cậu có biết người đàn ông này có quyền lực lớn như thế nào không? Anh ta đủ sức để hủy diệt Diêm gia của cậu, đến lúc đó, cậu còn muốn thấy mình nhà tan cửa nát sao?”
“Tôi không tin.” Đôi vai Diêm Việt run rẩy, bên trong ánh mắt lộ ra sự kiên quyết, “Cho dù Ân Ân thực sự có đến nước này, tôi vẫn tin tưởng cô ấy.”
“Tin tưởng cái gì?” Trần Kiều cười lạnh, ánh mắt chuyển thành đồng tình, “Tin tưởng cô ấy sẽ trở về bên cạnh cậu sao? Thật là buồn cười, cậu bây giờ là cái gì, một người tàn phế, cậu cho rằng bác sĩ nói đôi câu an ủi rằng cậu có thể đứng lên, cậu tin là thật sao? Cậu có biết hay không, cậu bây giờ chính là gánh nặng lớn nhất, Dung Ân vỗn dĩ có một cuộc sống tốt đẹp, tôi nghĩ, cô ấy đã yêu người đàn ông kia, nhưng trong lúc mấu chốt này, cậu người tàn phế này lại xuất hiện…”
Anh ta mở miệng một tiếng hai tiếng đều là người tàn phế, nơi cổ họng Diêm Việt nghẹn lại, anh muốn nói, anh không phải là phế nhân, anh có thể
