ùng, “Tôi nói, vì phụ nữ này, anh thực sự không cần tập đoàn Viễn thiệp nữa?”
Bước chân Trần Kiều dừng lại, Viễn Thiệp đã phá sản, anh biết rõ Nam Dạ Tước không thể nào đem nó trả lại cho anh, nhưng Dung Ân… Người đàn ông cầm tay cô, siết chặt lại.
Khóe mắt Nam Dạ Tước chứa vẻ tà ác, ngón trỏ anh gảy nhẹ tàn thuốc, “Anh đem người phụ nữ này trả lại cho tôi, tôi đem một Viễn Thiệp hoàn hảo như lúc ban đầu cho anh, thế nào? Tôi nói được làm được.”
Thần sắc Trần Kiều có chút hoảng hốt, “Nam Dạ Tước, anh lại muốn chơi trò gì? Mục đích anh làm như vậy là vì cái gì?”
“Không có mục đích gì đáng nói, muốn hay là không muốn, chỉ cần một câu nói của anh, nếu như không cần, dẫn cô ấy đi, cửa chính đang ở đó…” cánh tay người đàn ông chỉ hướng sau lưng hai người.
Lúc Trần Kiều nhìn sắc mặt của Nam Dạ Tước, không thể nhìn được ý đồ trong lòng anh, nhưng người đàn ông này, giới bên ngoài đã nhìn quen cách anh ta không theo như lẽ thường mà ra bài, cánh tay Dung Ân bị lòng bàn tay ướt nhẹp của Trần Kiều nắm lấy, cô vừa muốn rút ra, cũng cảm giác được cánh tay bị hạ xuống, Trần Kiều đã buông lỏng tay cô trước một bước, “Anh muốn như thế nào mới đem Viễn Thiệp trả lại cho tôi?”
Dung Ân ngẩng đầu lên nhìn anh, không có có cảm giác giật mình, càng không cần nói đến là thất vọng.
Sắc mặt Trần Kiều có chút lúng túng, cúi đấu, “Ân Ân, em yên tâm, tương lai anh…” Khách quan mà nói không thể vứt bỏ tập đoàn Viễn Thiệp, chỉ có lấy lại được nó, mới có thể có tương lai.
Khóe miệng Nam Dạ Tước từ từ giương cao có ý châm chọc rõ ràng, anh nhảy về trên mặt đất, hai chân thon dài đi đến trước mặt Trần kiều, đôi mắt u ám hung ác và nham hiểm, cũng không nhìn lấy Dung Ân một lần, động tác người đàn ông ưu nhã hít một hơi thuốc, vòng khói phun ra trên mặt Trần Kiều, anh ta chợt cảm thấy ngạt mũi không thôi, muốn ho khan, nhưng anh ta lại nín nhịn.
Sắc mặt Nam Dạ Tước hay thay đổi, vòng qua bên người Trần Kiều đến phía sau lưng anh ta, anh xoay người đẩy Trần Kiều tới phía trước, người đàn ông không nghĩ tới anh ta lại đột nhiên ra sức, bước chân không vững ngã xuống, bụng đụng mạnh vào mép màn.
Trần Kiều không chịu được sự đau đớn, cả người xụi lơ xuống, lại bị Nam Dạ Tước nắm lấy cổ áo áp anh ta lên mặt bàn bóng loáng, một tay anh chế ngự tay trái Trần Kiều, tay kia đem đầu thuốc lá dụi xuống tay người đàn ông.
“A…” Tiếng thét đau đớn chói tai, cùng với mùi da bị khét tràn ngập trong không khí, rất rõ ràng có cảm giác ẩm ướt, hai con mắt Trần Kiều trợn tròn, cả một cánh tay run rẩy.
“Cái anh gọi là tình yêu cũng chỉ đến như vậy.” Mặt Nam Dạ Tước lộ vẻ châm chọc , “Tôi nhớ lúc trước nhìn thấy anh, anh còn có lá gan gào thét với tôi, anh nói anh thích Dung Ân, sao giờ không có lá gan ấy? Hay là gan bị chó ăn đi rồi?”
Miệng lưỡi người đàn ông từ trước đến nay đều rất độc ác, sẽ không dễ dàng tha cho người nào.
Nhìn chỗ máu thịt lẫn lộn trên mu bàn tay của Trần Kiều, tim Dung Ân không khỏi đập nhanh, cổ họng truyền đến một cảm giác buồn nôn.
“Nam Dạ Tước, rốt cuộc là anh muốn như thế nào?”
“Tốt, anh đã không chờ đợi được nữa, tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề,” người đàn ông đã chơi đùa xong, cầm lấy khẩu súng bên cạnh chĩa vào mu bàn tay Trần Kiều, “Nói, lúc trước anh làm thế nào mà nhìn thấy được Diêm Việt, anh muốn anh ta chết, chính là vì muốn có được tập đoàn Viễn Thiệp?”
Sắc mặt Trần Kiều thay đổi rõ rệt, tinh thần Dung Ân cũng bình tĩnh lại, “Anh nói gì?”
“Nam Dạ Tước, anh thật hèn hạ, là chính tay anh giết Diêm Việt, bây giờ còn muốn đem tội danh này đổ lên đầu tôi, tôi không hề làm qua…” Trần Kiều vẫn như cũ không thừa nhận.
“Là chính miệng Diêm Việt trước khi chết đã nói với tôi, còn chuyện lúc trước anh ta trở thành người thực vật, cũng là tại anh…”
“Không, Việt cũng đã chết rồi, anh nói bừa cái gì mà không được…”
Nam Dạ Tước không nói nhiều lời với anh ta, cầm lấy súng, ấn vào một ngón tay của Trần Kiều rồi trực tiếp bóp cò.
“A…” Tiếng la thê thảm này, so với lúc nãy nghe thấy còn giật mình hơn, cả ngón tay người đàn ông đứt rời, chỉ còn một lớp da còn dính với xương ngón tay, nếu nói tay đứt ruột xót, Trần Kiều đau đến noi634i thiếu chút nữa là ngất đi.
“Tôi khuyên anh hãy khai thật đi, để tránh bị đau đớn da thịt.”
“Nam Dạ Tước… Anh, anh còn có luật pháp sao…” Trần Kiều đau đớn nằm sấp trên mặt bàn không thể động đậy, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu chảy xuống cần cổ, cả thân thể đều đang run rẩy.
“Đừng mẹ nó nói pháp luật với tôi!” Nam Dạ Tước kéo cò, khi bắn tiếp một phát, nửa người trên và đầu của người đàn ông đều ưỡn lên, cần cổ kéo thẳng, có thể thấy được đau đớn đến cỡ nào. Máu tươi văng tung tóe trên tây phục màu trắng của Nam Dạ Tước, đậm đặc mùi máu tanh.
“Này, rốt cuộc là chuyện như thế nào?” Dung Ân không dám dựa gần vào, cô chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, một tay kịp thời chống đỡ mép bàn.
Không ai trả lời câu hỏi của cô, Trần Kiều dựa trên mặt bàn thoi thóp thở, ý thức hình như đã bắt đầu mơ hồ.
Nam Dạ Tước phế đi hai ngón tay của người đàn ông, nhưng mắt cũng không chớp lấy một cái, anh đem họng sún
