Disneyland 1972 Love the old s
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213304

Bình chọn: 10.00/10/1330 lượt.

câu lên, đường cong ấy, so với lúc anh không cười còn hung ác nham hiểm hơn, anh nhấc chân trái lên, lúc đứng dậy, thái độ ung dung ưu nhã, “Thì ra là tổng giám đốc mới nhậm chức của tập đoàn Viễn Thiệp.”

“Mẹ.” Dung Ân đi lên trước, “Sao ngay cả anh ta mẹ cũng tìm đến?”

“Ân Ân, trước đây Trần Kiều luôn quan tâm đến chúng ta, hơn nữa nó cũng là bạn của con, lúc đó mẹ rất lo lắng, lúc đó mới làm phiền đến đứa nhỏ này giúp mẹ tìm khắp nơi xem sao.” Mẹ Dung vốn không biết những chuyện khác, chỉ biết quan hệ của bọn họ lúc trước cũng không tệ, Trần Kiều và Diêm Việt cùng nhau tới nhà ăn cơm.

Dung Ân không nói gì, không khí có chút ngượng ngùng, ánh mắt Nam Dạ Tước nhìn hướng Trần Kiều, chỗ sâu nhất trong khóe mắt, hiện lên vẻ âm lãnh nguy hiểm.

“Thì ra Tước thiếu còn sống.”

“Công ty mới của Trần tổng, tiếp nhận thuận lợi không?” Chân mày người đàn ông mỉm cười, ý tứ khiêu khích mười phần.

Dung Ân biết tính tình của Nam Dạ Tước, sợ không kiềm lại được, cô vội vàng đi đến bên cạnh mẹ Dung, “Mẹ, mẹ vào bếp chuẩn bị đi, bọn con ăn cơm xong mới đi.”

“Được được, vậy tụi con nói chuyện trước.”

“ Dì ơi, để con giúp dì.” Lý Hủy cũng ngại đứng ở đây, mất công bị lúng túng.

“Ân Ân.” Tầm mắt Trần Kiều hướng về phía Dung Ân, sự e ngại trong ánh mắt của anh không qua khỏi mắt cô, nghĩ lại lúc trước ở Cám Dỗ, Trần Kiều còn có thể đối mặt với Nam Dạ Tước, lời lẽ chính nghĩa nói chuyện với anh, mà bây giờ, quả nhiên trên vai gánh nặng càng nhiều, thì càng đánh mất bản tính, “Hôm qua em đi đâu? Bác gái lo lắng cả đêm.”

“Cô ấy ngủ chung với tôi.”

Dung Ân há miệng, nhưng Nam Dạ Tước không cho cô cơ hội mở miệng.

Trong mắt Trần Kiều có phẫn nộ đang rực cháy, nhưng không phát ra, “Ân Ân, em có biết rõ con người anh ta là như thế nào?”

Dung Ân bế Dạ Dạ từ dưới đất lên, Nam Dạ Tước như thế nào, cô rõ hơn ai hết, “Trần Kiều, anh về đi.”

“Ân Ân, anh thật sự quan tâm em.”

“Trần Kiều, trong mắt em, anh không tốt hơn anh ta đâu.” Dung Ân đi qua vài bước, ngồi lên sô pha,”Bản thiết kế của công ty bọn em một lần hai lần bị trả về, anh lấy đủ lý do để làm khó dễ, đơn giản chỉ muốn em thỏa hiệp, nhưng mà, còn muốn lấy thân phận người thứ ba, cho nên…” Dung Ân thở dài, “Thôi bỏ đi, anh về đi, đừng để em nói những lời càng làm tổn thương tới người khác.”

Ánh mắt Trần kiều rủ xuống, trong ánh mắt có phẫn hận và không cam lòng.

“Tập đoàn Viễn Thiệp của anh, tôi nhìn trúng rồi.” Nam Dạ Tước bên cạnh đột nhiên mở miệng, “Anh trở về thoải mái mà làm thêm mấy ngày tổng giám đốc nữa đi, đến lúc đó, tôi sẽ đích thân tiếp nhận.”

Lời người edit: Haizz, 2 vợ chồng này đúng là người đàn người ca ^^.

Trần Kiều khó kiềm chế nữa, đôi tay nắm thành nắm đấm, “Nam Dạ Tước, anh rốt cuộc muốn gì?”

“Lúc trước anh bằng thủ đoạn gì lấy được nó, anh rõ hơn ai hết, nếu không phải tôi xảy ra chuyện, tập đoàn Viễn Thiệp đã là vật trong túi của tôi, cho nên tôi chỉ lấy lại thứ mà tôi đã nhìn trúng.” Nam Dạ Tước nói chuyện dễ dàng, giống như làm đổ một công ty, chỉ đơn giản như chuyện anh bóp chết một con kiến.

“Anh đừng tưởng một tay có thể che trời, tập đoàn Viễn Thiệp không dễ đụng vào.”

“Anh càng để ý nó, tôi càng đụng vào nó, vì công ty này chắc anh cũng tốn không ít tâm tư? Bây giờ thành tích không ngừng tăng nhanh, không tệ, Trần Kiều tôi nói anh biết, tôi không chơi trong bóng tối với anh, tôi trực tiếp dùng tiền chơi chết anh!” người đàn ông nói đến câu cuối, mấy chữ đó cơ hồ là nghiến răng mà nói, Dung Ân không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía anh, trong ngữ khí của Nam Dạ Tước, có mang theo một loại hận tuyệt mà cô không rõ.

Sắc mặt Trần Kiều trắng bệch, khí thế không bằng người ta, cuối cùng vẫn là rời khỏi.

Dung Ân ngồi ở sô pha chải bím tóc cho Dạ Dạ, đối thoại giữa bọn họ, cô lười biếng tham dự vào.

Nam Dạ Tước ngồi trở lại bên cạnh cô, cho dù ngồi tựa vào rất sát, nhưng lại không thể cảm giác được độ ấm của đối phương, rất lạnh.

Buổi trưa lúc ăn cơm, mẹ Dung và Lý Hủy chuẩn bị một bàn món ăn gia đình, mẹ Lưu nhà bên cạnh còn cố ý mang lạp xưởng tự đặc chế qua, nói là muốn cho Nam Dạ Tước thử.

Trong bàn, người đàn ông thể hiện rất phóng khoáng, nếu Dung Ân không phải tận mắt chứng kiến bản chất ác ma của anh, nói không chừng cũng sẽ bị vẻ bề ngoài này mê hoặc. Cô miếng có miếng không ăn từng hạt cơm trong chén, Nam Dạ Tước thấy thái độ cô hờ hững, thì gắp một miếng rong biển bỏ vào chén cô, “Ăn nhiều lên, kén ăn không tốt.”

Anh biết cô không bao giờ ăn thứ này, bởi vì cô không chịu nổi mùi vị này, nụ cười mẹ Dung hài lòng, Dung Ân chỉ miễn cưỡng kéo góc miệng, gắp miếng rong biển nhét vào miệng, khó khăn nhai lấy.

Dạ Dạ ngồi trên đùi cô, thỉnh thoảng thò đầu ra bàn ăn vụng, hôm nay nó rất vui, đôi mắt đen long lanh tròn trịa cứ đảo liên tục.

Sau khi ăn cơm xong, Nam Dạ Tước đưa Dung Ân rời khỏi, lúc khởi động động cơ, cô bế Dạ Dạ ngồi ở ghế lái phụ, mẹ vẫn như cũ đứng dưới cầu thang tiễn bọn họ rời khỏi.

Khi xe chạy ra tiểu khu, khóe miệng tinh tế của người đàn ông kéo xuống, vẻ mặt khôi phục lại vẻ lạnh nhạt.

Về đến Ngự Cảnh Uyển,