Teya Salat
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213171

Bình chọn: 7.00/10/1317 lượt.

đàn ông nắm lấy tay cô, đi lên trước, cô vẫn như cũ không có phản ứng.

Ngón tay Nam Dạ Tước xoa nhẹ trên mu bàn tay cô, đầu ngón tay nhéo cô một cái không để lại dấu vết.

Dung Ân hoàn hồn, khóe miệng cau lên, nhưng rất cứng ngắc.

“Tiểu Nam, sao bây giờ con mới trở về, cũng một năm không gặp con rồi, lúc trước biết con….” Mẹ Lưu từ trước tới nay đếu mạnh miệng, nhưng lúc nói chữ “chết”, vẫn kiêng kị, “Mẹ Dung đau lòng rất lâu, mắt khóc đến nỗi phải vào bệnh viện.”

Nam Dạ Tước đi đến trước mặt mẹ Dung, trái tim lạnh băng của anh lúc nhìn thấy bà, cũng ấm áp lên, “Bác gái, xin lỗi, để bác phải lo lắng rồi.”

Mẹ Dung nhìn vào đôi tay đang nắm chặt sít sao của họ, sắc mặt cuối cùng cũng hiện ra vẻ vui mừng, bà mở miệng, nước mắt rơi xuống, “Con, không sao thì tốt, sống vui vẻ là tốt rồi.”

Người đàn ông không nói gì, mấy bà bác gái vây lại, đều nói mẹ Dung có phúc, nhưng không ai nghĩ ra được, lúc trước người đem Nam Dạ Tước dẫn xuống địa ngục, chính là người con gái bây giờ anh đang nắm chặt tay.

“Tiểu Nam à, con cũng thật là, tại sao bây giờ mới về, nếu không phải Dung Ân một mực không chịu đi coi mắt, vẫn đợi con, nói không chừng nó cũng kết hôn rồi.” trong mắt của mọi người, bọn họ là xứng đôi nhất, tình cảm cũng vững chắn hơn vàng, mà ngay cả bên cạnh Lý Hủy và mẹ Dung nhịn không được cũng cho rằng như vậy.

Bàn tay Dung Ân bị anh bóp chặt, năm ngón tay ấn vào rất đau, người đàn ông này bây giờ khống chế tất cả trong tay, làm chủ mọi tình huống, muốn làm gì thì làm.

“Lúc trước con xảy ra chút chuyện, nhưng không khoa trương như trên tin tức nói, con chỉ là một người dân bình thường, trong một năm này, con cũng ở nước ngoài, trong lúc dưỡng thương, thuận tiện cũng quản lý sự nghiệp, bây giờ quay về chính là muốn ở thành phố Bạch Sa bắt đầu lại từ đầu.”

“Thật tình, bây giờ những tin tức đó, cũng không thể tin được, “nổ” giống như là trong phim truyền hình dài tập ấy.” các bác xung quanh ai cũng phụ họa, Dung Ân đứng tựa vào anh, miệng cũng mím chặt lại, không nói một câu nào, “Cái gì xã hội đen, thiệt là, chỉ gạt được những người già chúng ta.”

Nam Dạ Tước tâm trạng sung sướng, khóe môi cuối cùng khẽ nhếch lên, Dung Ân không biết khi mấy người hàng xóm này thấy hình ảnh anh ta cầm súng, sẽ có vẻ mặt như thế nào.

Ngoài đó, bà dì đi theo đó ở trước cửa thăm dò, Lý Hủy nhanh mắt, chen ra căn phòng chật kín người đi đến, “Dì nhìn rõ chưa? Là Ân Ân nhà con không xứng với cháu dì, hay là cháu trai nhà dì không xứng với Ân Ân của chúng ta?”

“Thì đó, Mẹ Lý, bà hay nói Ân Ân không gả đi được, lần này thấy rồi chứ, người ta lựa một người trên trời có, ở dưới đất không có*, có phải là mạnh hơn cả con rể nhà bà?”

*Trên trời có, ở dưới đất không có: ý là hàng đẹp quý hiếm ^^.

Mẹ Lý tức tới nỗi méo cả mũi, cũng không nên ở lâu, hồi nãy bà ta đã nhận ra toàn thân Nam Dạ Tước đều là hàng hiệu, mà ngay cả con rể lớn tuổi nhà bà cũng mua không nổi, bà hừ một tiếng, không cam tâm rời khỏi.

Hôm nay Dung gia rất náo nhiệt, các bác gái vui tươi hớn hở một tý rồi ra về.

“Bác gái, lần này tới đây, chính là muốn hai người thu dọn đồ đạc, để hai người dọn tới chỗ của con ở.” Nam Dạ Tước vẫn như cũ nắm tay Dung Ân, ngồi xuống sô pha.

Dung Ân không nghĩ đến anh sẽ đề xuất yêu cầu như vậy, mẹ Dung lau lau mắt, “Tước, bác có thể hỏi con câu này không?”

“Mời bác nói.”

“Con yêu Ân Ân không?”

Đây là điều làm một người mẹ quan tâm nhất, cũng là câu hay hỏi nhất, nhưng nghe vào tai Nam Dạ Tước và Dung Ân, lại có hai tâm trạng không giống nhau. Hận như vậy, làm sao vẫn còn tình yêu? Qủa thật người đàn ông có một khoảng khắc do dự, vần đề này, ngay cả anh cũng chưa từng tự hỏi bản thân.

“Yêu.” Lúc anh thốt ra, giương mắt lên nhìn hướng mẹ Dung, hết sức chân thành kiên định, không tìm thấy một chút giả tạo.

Dung Ân chỉ cảm thấy bàn tay bị nắm lạnh đi vài phần, không chút do dự như vậy, mẹ Dung nghe thấy sẽ cảm thấy được hài lòng, nhưng mà, bàn tay cô lại lạnh đi rất nhiều. Trước đó bọn họ, trải qua nhiều chuyện như vậy, Nam Dạ Tước khó khăn lắm mới nói với cô từ “Yêu”. Mà bây giờ, một trận sinh ly tử biệt có chủ ý, anh lại trở nên quyết đoán như vậy.

Dung Ân biết, không phải yêu quá sâm đậm, chỉ là, muốn ẹ Dung một lý do thả người. Quả nhiên, mẹ Dung nghiêm túc gật đầu, bên trong ánh mắt trong suốt lấp lánh, ”Ba của Ân Ân, mẹ đợi hơn nửa đời cũng chưa quay lại, mẹ còn muốn ở đây, cho dù mẹ đợi tới chết, Ân Ân, con thu dọn đồ theo Tước đi đi, mẹ sẽ không dùng tư tưởng cũ để trói buộc các con, con cũng lớn rồi, bản thân tự biết quyết định, người con chọn, mẹ tin tưởng con.”

“Mẹ.” cổ họng Dung Ân bị những lời đau thương khó nói chặn lại, muốn nói gì đó, lại bị Nam Dạ Tước nhanh chân cướp lời, “Cám ơn bác gái.”

“Ân Ân, tốt quá.” Lý Hủy ngồi bên cạnh mẹ Dung mặt tràn đầy vẻ vui mừng, “Cậu giấu thật kỹ, ngay cả tớ cũng không nói, cho dù Trần Kiều theo đuổi cậu cũng bất vi sở động*, thì ra sớm đã có tổng giám đốc rồi.”

*Bất vi sở động: không có phản ứng.

Nam Dạ Tước có ấn tượng với cô gái khuôn mặt tròn như trái táo này, “Lúc tr