ỏi sự kiềm chế, tiếp tục chạy nhanh như bay.
Nam Dạ Tước khẽ nguyền rủa một tiếng, “Mẹ kiếp, thấp xuống một tý thì đem anh phế rồi!”
Lúc Dung Ân bị kéo cánh tay lần nữa, người đàn ông trực tiếp vây cô vào lòng, “Em cũng biết chột dạ, cũng biết sợ hãi? Ân Ân, anh từ dưới địa ngục trở về đây tìm em…….”
Giọng nói của người đàn ông cùng với gió rét có vẻ âm trầm kinh khủng, Dung Ân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ở trước mặt, “Anh muốn dẫn tôi xuống địa ngục sao?”
“Đúng, Ân Ân, anh muốn nhốt em cả đời bên cạnh anh, trừ khi anh chết thêm lần nữa, nếu ko, cho dù chán ngấy rồi cũng muốn em ở cùng anh…….” Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả vào cổ Dung Ân, ánh mắt cô mê ly, dường như vẫn còn chưa lấy lại tinh thần.
Nam Dạ Tước buông lỏng một cánh tay, tay trái kéo cổ áo mình, ra sức một cái, sau khi giựt đứt mấy cái nút, lộ ra bộ ngực màu đồng rắn chắc, anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Dung Ân, kéo tới vết sẹo dữ tợn.
Anh đem lòng bàn tay Dung Ân ép cô mở ra, để lòng bàn tay non mịn của cô tiếp xúc với miệng vết thương mới khỏi, chỗ ấy đã là một mảng thịt thối, có thể cảm nhận được đường vân lồi ra ngoài.
“Cảm nhận đuợc không? là phát súng đó, để lại trên người anh, Ân Ân, anh bị ngâm trong nước sông lạnh lẽo, nhưng mà Diêm Vương không nhận anh, ông ấy nói: nếu muốn nhận, thì phải nhận cả hai người chúng ta…..”
“Không, không, anh buông ra” đôi mắt Dung Ân đỏ lên, hiện tại cuối cùng có thể xác định được anh ấy chưa chết, cô thật sự sợ người đàn ông này, anh ta đúng là ác ma, có thể hủy hoại tất cả của cô, dưới lòng bàn tay, vết thương đó chạm vào nỗi sợ hãi trong cô, Dung Ân dường như thấy được ngực anh thủng một lỗ rất to, máu tươi ko ngừng chảy đứng trước mặt cô, “Anh thật sự muốn bức tôi tới điên sao? Nam Dạ Tước, nếu anh đã ko chết, cuộc điện thoại và chiếc nhẫn trước đó, còn chuyện tôi bị đẩy xuống hồ bơi cũng là do anh làm đúng không, còn tai nạn xe nữa, anh muốn giết tôi tại sao còn cứu tôi.”
Dung Ân nói năng lộn xộn, Nam Dạ Tước vươn tay che miệng của cô, “Em cũng biết sợ sao? Dung Ân, khi tôi nằm trong nước lạnh lẽo, em có nghĩ tới anh cũng sợ hãi hay không?”
Cô biết, anh trở về lần này nhất định là muốn trả thù, theo tính tình của anh, người hại anh, cho dù là trốn đến chân trời góc biển, cũng sẽ bị bắt trở về.
Cho nên, Dung Ân ngừng phản kháng. Nam Dạ Tước đem cô nhấc lên rồi vác lên vai.
Bờ vai anh chống lấy bụng cô, cô đã một ngày chưa ăn uống gì, bây giờ bị vác lên càng khó chịu hơn. Cảnh vật xung quanh trong mắt xoay chuyển, Nam Dạ Tước dẫn cô đi xuyên qua vườn trái cây, đi đến trong căn phòng trống tối tăm đó.
Anh vác cô lên lầu, cửa phòng ngủ đang mở, người đàn ông đạp lên những mảnh vụn thủy tinh, đem Dung Ân quăng lên chiếc giường lớn.
Cô muốn đứng dậy, người đàn ông nhanh chân lấy chân phải đè vào giữa hai chân cô, anh cúi người, hai tay giữ lấy đầu cô, “Ân Ân, nhìn thấy người đàn ông của em trở về, chẳng lẽ không thể tỏ ra một chút vui vẻ sao?”
Dung Ân nằm ngửa trên giường, điên loạn lúc nãy được đổi lại vẻ bình tĩnh, “Tôi biết, anh trở về để tìm tôi báo thù, đúng vậy, chiếc đĩa đó là tôi lấy đó.”
Người đàn ông nhấc tay lên, động tác ưu nhã chỉ nhẹ lên trán Dung Ân, sau đó, thuận theo cánh mũi cô di chuyển xuống, cuối cùng rơi xuống miệng Dung Ân, đầu ngón tay anh búng nhẹ vài cái lên cánh môi đỏ mọng của cô, “Nhưng cái đó là giả đấy.”
“Anh sớm đã tính toán hết hết rồi phải không?”
“Đương nhiên.” Người đàn ông trả lời không chút do dự, “Ân Ân, em làm lộ liễu quá, trong mắt em mỗi ánh mắt đều lộ ra nỗi hận muốn đem anh đưa vào chỗ chết, anh làm sao có thể ngốc như vậy, dễ dàng mà giao chiếc đĩa đến tay em?”
Cho dù cô cẩn thận cỡ nào, cũng đấu không lại một con sói kinh nghiệm chiến đấu đầy mình.
Ánh sáng trong mắt của Dung Ân rơi xuống người đàn ông như có như không câu lên khóe miệng, anh không chết, cách một năm sau, nỗi hận điên cuồng lúc trước đã tiêu tan đi rất nhiều, cô có loại ảo giác mất rồi có lại, rõ ràng cảm thấy không thể, nhưng tràn đầy trong lòng, thật sự không chỉ chua xót.
“Nếu như, anh muốn tìm em trả thù, không cần phải tốn công tốn sức như vậy.”
Người đàn ông cười nhẹ, đôi mắt dài hẹp híp lại, mê hoặc mà âm lãnh, ánh sáng trong mắt anh rất lạnh, dường như có thể đông lạnh đối phương, “Anh tất nhiên sẽ không tha cho em.”
Đôi tay Nam Dạ Tước đè lên vai cô, “Nếu như không phải phát súng đó bắn trượt, anh thật sự đã chết rồi.”
Người đàn ông giơ cổ tay lên, đem vết thương đó bày ra trước mặt Dung Ân “Nhìn thấy không, ở đây, ở đây, đều là do em…… chiếc đĩa đó không lấy được mạng anh, nhưng em lại có thể.”
“Nam Dạ Tước, nếu như không phải anh bất chấp cảm nhận của tôi hại chết Diêm Việt, giữa chúng ta cũng không trở nên như vậy, tôi không thể để cho anh ấy chết oan như vậy, cho dù anh đối xử với tôi tốt đến cỡ nào cũng vô dụng thôi, vắt ngang giữa chúng ta là một mạng người!” Dung Ân hét lên, hốc mắt phiếm đỏ.
Người đàn ông nhìn chằm chằm gương mặt dưới thân, những gì anh làm, tưởng chừng đều vì muốn tốt cho cô, anh nên sớm đã ý thức được, Dung Ân sống tiếp, nh