Polly po-cket
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213315

Bình chọn: 7.5.00/10/1331 lượt.

ưng mầm móng thù hận trong lòng lại càng bám càng sâu, sự trả giá cho tất cả mọi hậu quả, cho đến cuối cùng, hết thảy là muốn bản thân anh tự gánh lấy.

“Em có muốn biết Diêm Việt chết như thế nào không?”

Nam Dạ Tước nghiêng người, ánh mắt đối diện với Dung Ân, thật ra, có đem tất cả chân tướng sự việc nói cho cô biết, cô cũng sẽ không tin.

Tầm mắt Dung Ân nhìn về hướng ánh mắt người đàn ông, mắt cô trợn tròn, “Anh nói vậy là có ý gì? Anh ấy không phải bị anh…”

“Không, anh ta là do chính tay em giết chết.”

Dung Ân để ý nhất, chính cái chết của Diêm Việt, người đàn ông cười lên, sự trừng phạt tàn khốc nhất đối với cô, đơn giản chính là như vậy.

“Nam Dạ Tước , anh thật bỉ ổi!”

“Ah,” người đàn ông cười nhẹ, “Lúc anh đi vào phòng bệnh của anh ta, bọn anh nói rất nhiều chuyện, anh nói với anh ta, chúng ta quen nhau như thế nào, một người hoàn mỹ như em ở trong lòng anh ta, thì ra chỉ là một cô gái làm trong Ám Dục. Sau đó, em bán thân cho anh, và sau này nữa……….chúng ta ở chung với nhau, còn có cả con……….”

Dung Ân mở to mắt, trong lòng bị đâm vào từng nhát.

“Cho nên, anh ta là tự sát, anh ta không chịu nổi sự dơ bẩn của em, chịu không nỗi sự sa đọa của em, khi luồng ánh sáng cuối cùng trong cuộc đời trở nên tăm tối, anh ta có thể sống tiếp sao?” Nam Dạ Tước mỉm cười nhìn chằm chằm vào giương mặt trắng bệch của Dung Ân, đúng, anh chính là muốn đem cô lần nữa đẩy vào địa ngục, cho cô nếm thử cảm giác bồi hồi trước cửa địa ngục âm tối, rốt cuộc là tâm trạng cô đơn sợ hãi đến thế nào.

Bên trong ánh mắt Dung Ân hơi nước mờ mịt, tầm mắt bị mơ hồ, “Không, anh nói dối.”

“Chỉ là bản thân em không dám chấp nhận sự thật, điều em có thể chấp nhận, chính là anh đã giết Diêm Việt, lúc trước em muốn chết theo anh ta, nếu anh nói sự thật cho em biết, em sớm đã không chịu nổi rồi, Dung Ân, anh chỉ có thể làm cho em hận anh, càng hận càng tốt, sau đó, quả nhiên em không đòi tìm đến cái chết nữa… Thế nhưng, anh tuyệt đối không nghĩ đến…” Khóe miệng người đàn ông câu lên tự giễu, “Anh không nghĩ tới em thực sự có thể ra tay, anh cho rằng, em sẽ nhớ đến một chút tình cũ, cho dù là do dự cũng được, đau khổ cũng được, mặc dù kết quả cuối cùng vẫn giống nhau, nhưng đối với anh mà nói, đó cũng là không giống.”

Người đàn ông một câu nói như một đấm nặng nề nện xuống bên tai Dung Ân, lực đàn hồi nhẹ nhàng khiến cho anh thu tay lại, ánh mắt càng phát ra hung ác nham hiểm.

Nhìn vào cặp mắt Dung Ân tràn đầy vẻ kinh ngạc, Nam Dạ Tước híp mắt lại, những điều này, cũng không phải là toàn bộ chân tướng.

Anh chính là muốn đem cái chết của Diêm Việt đẩy lên người Dung Ân, cho cô nếm thử cái loại tư vị dày vò đêm ngày!

Chương 126

Chương 126: Quay lưng về phía nhau mà sống

Editor: Paris

Beta: Winnie & Paris

“Không…….” Dung Ân sợ hãi kêu lên. Nam Dạ Tước biết, cô sẽ chịu không nỗi, giống như lúc trước khi biết Diêm Việt chết, “Đây là sự thật, Dung Ân!” Người đàn ông di chuyển tay xuống cổ cô, dùng sức bóp lấy, “Anh muốn em sống tiếp, nhưng em lại muốn anh chết.”

Nước mắt của Dung Ân như vỡ òa, rơi xuống mu bàn tay người đàn ông, anh cảm thấy tay anh nóng hổi, bàn tay dùng nhiều sức hơn.

Hơi thở dồn dập làm cô buông lỏng hàm răng đang cắn chặt, cổ họng bị nghẹn, Dung Ân chỉ cảm thấy khó chịu buồn nôn, cô thấy được từ trong mắt Nam Dạ Tước có nỗi hận chôn giấu trong lòng, “Lúc đó, nếu Diêm Việt nói với em, anh ta đã giết anh, em sẽ giúp anh trả thù, rồi giết anh ta không?”

Có không?

“Nam Dạ Tước, là anh nói, anh nói chính tay anh rút hệ thống dinh dưỡng của anh ấy xuống.”

“Đúng, là anh tự chuốc lấy, anh đáng đời, được chưa?” Nói chuyện với người phụ nữ này thì có gì để nói? Nam Dạ Tước buông lỏng bàn tay trên cổ cô, khống chế bả vai của cô, dùng sức kéo cô từ giường đứng dậy, anh đi đến tủ âm tường lấy hành lý của Dung Ân ra, sau đó quăng đến trước mặt cô, tùy ý lấy bộ quấn áo ném lên người cô, “Mặc.”

Dung Ân kinh ngạc cầm lấy quần áo, không có phản ứng.

“Em muốn ở đây sao? Ở đây, cho dù anh đem nhốt tới già cũng sẽ không ai phát hiện, còn nữa, đừng ở trước mặt anh chán sống tìm đến cái chết, em còn như lúc trước, anh sẽ trói em, bịt kín miệng em, để em sống mà như chết, nằm ở đây vĩnh viễn!” người đàn ông tiến gần đến, đôi tay anh chống ở mép giường, “Muốn thử không?”

Đôi môi Dung Ân run rẩy, thấy được trong mắt anh có một sự quyết đoán, nói được là làm được, cô vội đứng dậy, ôm lấy quần áo.

“Đi đâu?” Người đàn ông khống chế cổ tay cô, ném cô lên giường.

“Tôi đi thay quần áo.”

Một tay Nam Dạ Tước kéo dây lưng lụa bên hông Dung Ân, kéo nhẹ một cái, hai dây áo ngủ bị tuột xuống hai bên, “Ở đây chỉ có anh và em, thân thể của em anh sờ tới chán, còn giả bộ gì nữa?”

Anh nổi lên ý giễu cợt, trong đó có sự sắc bén càng giống một con dao nhọn vậy, hướng đến đâm vào sự uất ức đang tràn dâng của Dung Ân, dưới sự “giám sát” của anh, cô lấy từng cái quần áo mặc vào, Nam Dạ Tước không chọn ở lại đây lâu, đưa Dung Ân trở về thành phố Bạch Sa ngay trong đêm.

Xe ngừng ngay trước cửa Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân không nghĩ căn nhà này còn