XtGem Forum catalog
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213282

Bình chọn: 9.00/10/1328 lượt.

một mạch chạy ra ngoài cũng không quay đầu lại.

Cô mặc trên người bộ đồ ngủ mỏng manh, gió lạnh len vào kẽ hở, cô dường như bị đông cứng ngay tại chỗ.

Vừa bước xuống bậc thềm, chưa tới hai ba bước, không gian tối tăm trước đó đột nhiên bị một ngọn đèn sáng chói chiếu rọi như ban ngày, Dung Ân kinh hoảng quay đầu lại, thì thấy trong căn nhà đó mỗi căn phòng đều sáng đèn lên, ở trên nóc nhà, còn có một ngọn đèn lớn chiếu xuống, chiếu sáng như đèn pha, đem cảnh vật bên ngoài khuôn viên đều bày ra trước mắt.

Dung Ân sợ hãi, vội vàng nâng bước chân thoát ra ngoài.

Cô không chọn đường lớn, mà lách mình vào vườn trái cây bên cạnh. Những cây đó đều cao cỡ một người, lúc trốn, sẽ không đến nỗi dễ bị phát hiện.

Dung Ân dùng hai tay đẩy vật cản trước mắt mình, lòng bàn chân vì bị thương, cho nên từng bước chân khập khiễng chạy rất chậm, không biết đằng sau có ai đi theo không, nhưng cô không quan tâm được nhiều như vậy, chỉ hướng ra ngoài chạy thục mạng.

Cánh tay bị nhánh cây rạch bị thương, trên mặt cũng có vết máu, đôi mắt rất đau, tóc tai bị thổi rối bời…….

Bị vấp té, lập tức đứng dậy, tới giờ phút này cô không có thời gian màng tới nỗi đau.

Dung Ân chạy rất lâu mới ra khỏi khu vườn đó, đằng trước là quảng trường lớn đó, chỉ cần đi qua được chỗ đó, thì có thể đi tới bờ sông, ngồi thuyền trở về.

Dung Ân tăng tốc chạy qua đó, thân hình lộ ra dưới ánh đèn, đỉnh đầu truyền đến tiếng vang ầm ầm.

Đồng thời lúc đó, phía trên hình thành trận gió lớn, cảm giác như có lốc xoáy áp trên đỉnh đầu, gió thổi bay áo ngủ của Dung Ân, cô chỉ có thể miễn cưỡng nắm chặt vạt áo,mới có thể để bản thân không chật vật vì bị lộ hàng.

Bụi bay vào đôi mắt Dung Ân, cô đau đến nỗi không mở được mắt, cổ áo ngủ bị thổi lên, lộ ra áo ngực màu đen bên trong.

Tay chân trắng nõn lộ ra ngoài, Dung Ân lạnh đến nỗi run cầm cập, tóc con bị thổi đâm vào mặt, vừa đau vừa ngứa, rất khó chịu.

Sau khi tiếng động và gió mạnh tan biến hết, Dung Ân mới dụi dụi mở mắt lên, lúc này cô mới phát hiện, dừng ngay trước mặt mình, quả nhiên là chiếc máy bay trực thăng.

Khoang cửa đã mở ra, nhưng không có bất cứ người nào bước ra.

Dung Ân lạnh đến nỗi tứ chi cứng ngắc, hai tay cô vòng qua bả vai, lấy hết can đảm đi lên phía trước, cô đứng trước khoang cửa, vừa muốn lên tiếng, một bóng đen phủ xuống đỉnh đầu.

Bởi vì góc độ thị giác, đập vào mắt cô đầu tiên, một đôi bốt nam màu sáng, ngay sau đó, là quần dài màu đen, từ từ đi lên….. chính là chiếc cằm cương nghị của người đàn ông, cùng với khuyên tai trái sáng chói, liền sau đó….. là một đôi mắt hẹp dài mà hung ác nham hiểm của người đàn ông.

Dung Ân há to miệng, trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch.

Đôi tay người đàn ông mở ra, động tác nhanh nhẹn từ trực thăng đi xuống, tóc màu nho tím nhuộm highlight giữa tóc đen, lại phát ra loại khí chất đen tối của người đàn ông, tất cả ánh hào quang, dường như vì sự xuất hiện của người đàn ông này mà tập trung lại, tụ trên thân hình cao to của anh.

Khóe miệng Nam Dạ Tước câu lên, nhưng không có ý cười, ngược lại, có vẻ âm muội mà nguy hiểm, hơi thở toàn thân không khác gì với thần Asura* trong bóng đêm, lạnh đến nỗi khiến người ta run cầm cập.

*(Asura là một vị hung thần, sống dưới đáy biển, luôn tranh đấu với các vị thần linh. Cái này mình cũng không biết ^^ nên mình phải hỏi bạn và tra trên mạng.)

Người đàn ông ngắm nhìn Dung Ân.

Đối diện với ánh mắt bên trong, theo con ngươi u ám mà sâu hơn.

Anh không nói ra được biểu cảm trên mặt Dung Ân là như thế nào, cô chỉ nhìm chằm chằm, quên cả sợ hãi, quên cả kinh hoảng, quên luôn cả bất kỳ vẻ mặt nào, giống như con rối, ánh mắt vô hồn.

Anh bước lên trước, Dung Ân muốn lùi bước, nhưng đôi chân như bị đóng đinh, ngay cả sức lực để di chuyển cũng không có.

Cô nhìn người đàn ông bước tới, ánh đèn chói mắt trước đó bị lưng anh che đi, Nam Dạ Tước đưa tay phải ra, chuẩn bị hướng tới mặt của người con gái.

Năm ngón tay thon dài mở ra, giống như văng ra một cái lưới lớn.

” A—-” cô giống như nhìn thấy ma gạt bỏ tay Nam Dạ Tước, ánh mắt kinh hoảng, xoay người bỏ chạy.

Người đàn ông sợ hãi, không ngờ tới cô ta có phản ứng này, xem ra hết lần này tới lần khác, quả nhiên là đã dọa cô sợ.

Dung Ân vẫn không chọn con đường lớn, vẫn như cũ chui vào vườn trái cây kia, toàn bộ sức lực của cô cũng dồn hết vào đôi chân, thậm chí bản thân cô cũng không rõ vì sao phải chạy, chỉ biết người đó là Nam Dạ Tước, về phần là người hay là ma, cô cũng không nhìn rõ.

Cô nghe thấy tiếng bước chân đi theo, cô càng dùng hết sức để chạy. Âm thanh đằng sau ngay sau lưng cô, Dung Ân gào thét, lảo đảo tiếp tục chạy như bay.

Nam Dạ Tước kéo lấy cánh tay cô, kéo nhẹ đem cô ôm vào lòng mình.

Lồng ngực đó, nóng rực. Nhưng Dung Ân chỉ biết giãy giụa, không có thời gian để mà cảm nhận.

Nam Dạ Tước ôm eo cô đem cả người cô ngã về phía mình rồi nhấc lên, anh muốn vác cô lên vai.

“Umm…..” tiếng kêu đau đớn của người đàn ông, đau đến nỗi khom lưng xuống.

Lúc Dung Ân giãy giụa đầu gối đụng mạnh vào bụng dưới rắn chắc của người đàn ông, sau khi cô thoát kh