Disneyland 1972 Love the old s
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213371

Bình chọn: 8.00/10/1337 lượt.

ôi tay Dung Ân để vào túi, đứng ở đó.

Qua thật lâu cô mới rời khỏi, ngày thứ hai đi làm có quầng thâm mắt. Lý Hủy cứ nói cô đã khóc, tinh thần nhìn qua rất ể oải.

Trong phòng họp bài trí hoàn toàn đổi mới, bởi vì tổng giám đốc Nghiêm Tước sẽ đến đây.

Dung Ân thực hoài nghi công ty nhỏ này quả thực trở thành rất thu hút.

Duật Tôn đến đây chính là vì công việc, lúc họp cũng rất ra dáng vẻ , Dung Ân đến bên cạnh Lý Hủy ngồi chỗ gần cửa, ông chủ đang giới thiệu cặn kẽ phương án kỳ này của bọn họ, giữa ngón tay thon dài của người đàn ông đang xoay bút, ánh mắt không hề chớp rơi xuống mặt Dung Ân.

Hôm qua, cô nhất định làm cho Nam Dạ Tước không vui vẻ, nếu không cậu ta cũng sẽ không tự chuốc bản thân mình nhiều rượu như vậy ngay trong ngày sinh nhật. Duật Tôn ngắm nhìn mặt nghiêng của Dung Ân, nói người phụ nữ này, xinh đẹp thì xinh đẹp, nhưng rốt cuộc cũng không phải là khẩu vị của anh, anh chính là nghĩ không thông Nam Dạ Tước nhìn trúng cô ấy ở điểm nào.Người đẹp cỡ nào cậu ta có lẽ cũng đều chơi đùa qua, vì sao lại phải mê luyến một người chính tay đưa mình vào chỗ chết?

Dung Ân đang nhíu mày, đang nghiêm túc ghi chép cái gì đó, cô ngẩng đầu lên, tầm mắt bất ngờ đối diện cặp mắt sâu xa của người đàn ông, chân mày cô nhíu lại càng dữ dội hơn, dời tầm mắt đi, thần sắc tựa hồ mang theo khinh thường.

Cũng đúng, trong mắt cô, Duật Tôn không có gì khác biệt như lúc đầu của Nam Dạ Tước, ác liệt, thích chơi những trò chơi của người có tiền.

Cuộc họp sắp kết thúc, Duật Tôn tổng kết vài câu, mới tuyên bố kết thúc.

Dung Ân thu dọn đồ đạc, đứng dậy muốn rời khỏi.

“Đợi đã.” Người đàn ông gõ lên mặt bàn, “Có một chuyện tôi quên nói, ở gần thành phố Bạch Sa Nghiêm Tước có nhận một đồ án, là hòn đảo tư nhân, phong cách kiến trúc trong đó rất khác với thiết kế bây giờ của mọi người, nếu như chúng ta hợp tác lâu dài, tôi kiến nghị, công ty có thể tổ chức ra ngoài tham quan, coi như là du lịch.”

“Wow…..”

Có đồng nghiệp la nhỏ, niềm vui sướng lộ rõ trên mặt, Lý Hủy tự nhiên cũng rất vui vẻ, kéo tay áo của Dung Ân, lộ ra ánh mắt thích thú.

“Đương nhiên, nếu Duật tổng để mắt tới, chúng ta đương nhiên phải hợp tác lâu dài.”

“Tốt lắm, vậy hẹn chủ nhật này, chi phí sẽ do Nghiêm Tước trả.”

Ra khỏi phòng làm việc mỗi người đều bắt đầu thảo luận, “Quá tuyệt, đảo tư nhân, chủ nhân ở đó nhất định là người có tiền…..”

“Ân Ân,.” Lý Hủy ngồi bên cạnh cô, “Từ sau khi rời khỏi Nghiêm Tước, mình không đi đâu chơi cả, sắp buồn chết rồi đây.”

Dung Ân cười cô, “Lần này là tham quan, không phải chỉ đi chơi, nếu sau khi trở về mà không thu được lợi ích gì, xem sau này ai còn cho cậu đi chơi nữa.”

Thời gian qua thật nhanh, đã tới cuối tuần rồi.

Một đoàn người xuất phát, là ngồi ca-nô đến, mùi nước biển mằn mặn xông đến, khi đến được hòn đảo tư nhân này, ngay cả Dung Ân cũng không khỏi kinh ngạc.

Kiến trúc như vậy, cô chỉ thấy qua trong tivi, đi qua bãi cát nhân tạo, đưa mắt nhìn qua, cách đó không xa có tòa nhà phong cách kiểu Châu Âu giống lâu đài kiểu cổ, hơn nữa hòn đảo này rất lớn, đứng ở cửa lớn, nhìn qua không thấy bờ bên kia ở đâu.

Dung Ân có chút mộng mơ, đi qua quảng trường rộng lớn, loại cảm giác này, tựa như lúc trước bọn họ đứng ở ngoài cửa Nữ Sắc, cửa chính rộng mở, giống như là miệng con dã thú rộng mở.

Thiết kế xung quanh ngôi nhà cũng làm cho người ta mở rộng tầm nhìn, hồ bơi nhân tạo cực lớn, vườn hoa, vườn trái cây, trường đua xe, tóm lại cái mình cần có thể nghĩ ra được, tất cả đều đó.

“Mau vào đi thôi, thật là đẹp, thật muốn xem bên trong là như thế nào…” Lý Hủy không thể chờ đợi được nữa, kéo tay Dung Ân đi vào, nháy mắt đi vào cửa chính, gió lạnh đập vào mặt ớn lạnh tận xương.

Trên căn nhà này có rất nhiều tầng, qua sự chiếu cố của Duật Tôn, buổi tối bọn họ có thể ở lầu hai, bên trong có đầy đủ gian phòng đẻ chứa bọn họ.

Dung Ân cùng Lý Hủy ở chung một phòng, chủ yếu là thấy bên trong tối u ám, nghĩ là hai người ở chung, đến buổi tối cũng sẽ không sợ hãi.

Duật Tôn suy tính rất chu đáo, nơi này còn có đầu bếp chuyên nghiệp nấu cơm, hương vị rất tuyệt, mọi người đều nói đi chuyến này không uổng công, cảm giác giống như là đi Châu Âu.

Buổi chiều đi tham quan một vòng, lúc trở về mệt mỏi đến đi không được, Dung Ân ngắm nhìn bốn phía, luôn cảm thấy nơi này không hề giống như lời nói của Duật Tôn, nhìn từ bố cục cùng cách bày trí danh họa, đồ cổ bên trong, nơi này như thế nào cũng có thể tìm ra được dấu hiệu có người từng sinh sống.

“Ai ui, mệt chết đi được…” Lý Hủy vứt bỏ giầy, tay chân mở ra nằm trên giường. “Này, nếu là nhà mình thì tốt rồi, vậy mình cả đời không cần phải làm việc, hưởng thụ cuộc sống được người hầu kẻ hạ.”

“Cậu đấy…” Dung Ân tắm rửa xong nằm vật xuống bên cạnh Lý Hủy, “Nơi này trống rỗng có gì tốt chứ? Mình còn cảm thấy được có loại cảm giác âm trầm kinh khủng.”

Dung ân nghiêng đầu, thấy Lý Hủy đã ngủ. Cô vén chăn lên đắp cho cô ấy, hôm nay thật sự mệt mỏi, cô lật người, không qua bao lâu cũng ngủ say.

Cửa phòng vốn là khóa trái, lúc đến nửa đêm lại bị người từ bên ngoài mở cửa ra.