Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213384

Bình chọn: 9.5.00/10/1338 lượt.

vào cô ấy sao?” Nam Dạ Tước đi đến trước mặt A Nguyên, ánh mắt như ép sát vào đôi mắt của người đàn ông, ánh mắt sắc nhọn như lưỡi dao.

“Đại ca, anh đánh em cũng được, anh mắng em cũng được, lúc trước em nghe lời anh nói nhận cô ta làm chị dâu, nhưng mà…” A Nguyên nhớ tới lần truy kích đó, đến nay trong lòng vẫn còn thấy sợ hãi, “Cô ta có thể hại anh như vậy, người phụ nữ như thế không thể giữ lại được.”

“Có thể giữ hay không, tôi không cần cậu phải dạy tôi.” Nam Dạ Tước mở cửa xe, Dung Ân mất đi ý thức ngã ra, bị anh kéo ra xe taxi. Người đàn ông xem xét băng ghế trước người tài xế cũng hôn mê giống vậy, “Gọi xe cứu thương.”

Nam Dạ Tước giữ eo ôm lấy Dung Ân, lúc xoay người, hai chân cứng lại, không thể lập tức cất bước, sự hốt hoảng đó, ở trước mặt người khác anh không biểu hiện ra, thiếu chút nữa, thật sự là thiếu chút nữa thôi.

Thiếu chút nữa, Dung Ân đã chết dưới súng của A Nguyên, người phụ nữ suýt nữa hại anh mất mạng này, suýt nữa đã bị giết trước mặt anh.

Nam Dạ Tước ôm chặt lấy cánh tay cô hơn, sự thiếu vắng trong lòng đau nhói lên dữ dội, anh đưa mắt xuống liếc nhìn gương mặt này, anh sẽ không để cô chết, một mạng đổi một mạng là cách làm của anh ta đối với người khác, những đau đớn anh đã chịu, cô cũng nên được nếm.

Những người tin tưởng được bên cạnh Nam Dạ Tước đều đã được gọi quay trở lại, kỳ thực mọi ngọn

Chương 124

Chương 124: Anh còn sống, cơn ác mộng của cô vẫn còn.

Bên kia không đáp lại tiếng nào, nhưng rõ ràng là đã kết nối, cô mơ mồ có thể nghe thấy tiếng thở dốc rất nhỏ.

Dung Ân nắm chặt điện thoại, qua một lúc, mới nghe được giọng nói của mình từ trong miệng phát ra, “Ai đó?”

Hình ảnh tĩnh lặng kỳ quái, mỗi tiếng thở dốc đều vọng vào màng nhĩ của Dung Ân. Ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt trở nên rõ nét, “Nam Dạ Tước, có phải là anh không, phải hay không?”

Cô to gan suy đoán, chiếc nhẫn ngón út đó là vật tùy thân của anh, điện thoại này chỉ mình anh biết số, “Anh không chết phải không?”

Trong bóng tối, người đàn ông câu môi lên, độ cong khóe miệng có chút lạnh nhạt và châm chọc, anh không chết, chắc cô nhất định rất thất vọng ?

Dung Ân thấy bên kia không nói lời nào, cũng không dập máy, con ngươi ảm đảm của cô giống như nhem nhóm ngọn lửa, tràn ra hy vọng phức tạp nào đó, cô liên tục truy vấn , “Tối đó người mà Dạ Dạ nhìn thấy là anh, tai nạn xe của tôi cũng là anh, Nam Dạ Tước…..”

“Ân Ân.” Mẹ Dung nghe thấy động tĩnh đứng dậy, “Đã khuya thế này, là ai vậy?”

Dung Ân vội vàng đem điện thoại từ bên tai dời đi, làm bộ chui vào trong chăn, “Mẹ, không có việc gì, Hủy về tới nhà, gọi điện cho con báo bình an.”

“Ồ, vậy con ngủ sớm đi.”

“Dạ.”

Dung Ân đợi mẹ về phòng mới để điện thoại lên tai, nhưng đối phương không đợi cô, đã dập máy.

Cô cầm điện thoại tim đập mạnh và loạn nhịp, đặt gối sau lưng, ngồi dựa lên, trừ Nam Dạ Tước ra, cô nghĩ không ra còn ai có thể biết những chuyện giữa bọn họ, lúc trước, thi thể của anh cũng không được tìm thấy, cảnh sát chỉ đem anh liệt vào mất tích, cũng không xác minh là đã tử vong.

Dung Ân gập hai đầu gối, theo tính tình của Nam Dạ Tước, chắc chắn sẽ ăn miếng trả miếng, cô bán đứng anh, bây giờ, anh chắc chắn sẽ trăm phương ngàn kế trở về để gài bẫy cô.

Quanh đi quẩn lại, dường như lại trở về điểm bắt đầu.

Sinh mệnh của Dung Ân từ ngày gặp gỡ Nam Dạ Tước trở đi, đã nhất định phải trầm bổng phập phồng, cô muốn bình thường, người khác có thể hi vọng, nhưng cô thì không thể.

Anh cất cái điện thoại, đặt nó trở lại mặt bàn của phòng khách. Người đàn ông gác chân lên, điếu thuốc giữa ngón tay đã cháy hết nửa điếu, anh lại không động đến, tàn thuốc rơi xuống tấm thảm mềm mại sang trọng , anh liếc mắt, nghiêng người đứng dậy đem thuốc dập tắt trong gạt tàn.

Anh không hiểu tại sao bản thân vào lúc này muốn gọi điện thoại cho Dung Ân, nếu như chỉ muốn hù dọa cô, anh sớm đã gọi rồi.

Giọng nói cô vẫn nhẹ nhàng mềm mại như cũ, lúc gọi tên anh, người đàn ông có thể cảm giác trong lòng rung động, lúc trở về, anh ôm ý nghĩ đem cô về nhốt bên cạnh, tàn phá thậm chí ngược đãi đến chết cũng không cho cô rời đi, đôi tay Nam Dạ Tước để lên gối, nhưng mà, giữa cặp chân mày người đàn ông nhíu lại ngưng trọng, nhưng nếu như anh có thể làm được, sau khi A Nguyên suýt lấy mạng cô, thì sẽ không hung hãn cho anh ta một bạt tai, nỗi thù hận của người phụ nữ này anh đã được nếm trải. Lúc đó lấy chiếc đĩa đi không hề do dự, nhưng đổi lại là anh, lại không hận tuyệt như Dung Ân.

Ngực Nam Dạ Tước đột nhiên ngột ngạt, giận dữ lên, anh thuận tay lấy chìa khóa xe trên bàn, lấy áo khoác đi ra phòng khách.

Cho đến xe anh chạy đi, Dung Ái để mái tóc dài đi đến phòng khách, cô ngồi vào chỗ lúc trước của Nam Dạ Tước ngồi trên sô pha, đôi chân thon thả duyên dáng đặt lên, cầm lấy điện thoại Nam Dạ Tước để trên bàn.

Hồi nãy, sắc mặt của người đàn ông cô nhìn rất rõ ràng, cú điện thoại này anh từ đầu tới cuối không nói lời nào, nhưng Dung Ái không phải là con ngốc, cô mơ hồ toát ra lo lắng, nhấn vào nút gọi lại, đem điện thoại để lên tai.

Dung Ân vẫn chưa ng


Snack's 1967