XtGem Forum catalog
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213220

Bình chọn: 8.5.00/10/1322 lượt.

Bên trong đen như mực, giơ tay không thấy được năm ngón,nhưng người đàn ông bước vào giống như đối với nơi này rất quen thuộc, anh vòng qua ghế sofa đi tới trước giường lớn, nhẹ kéo màn cửa sổ ra, ánh trăng sáng tỏ xuyên thấu qua khe cửa sổ chiếu vào, rơi trên gương mặt đang ngủ an tường của Dung Ân.

Anh không có ý định tiếp tục ẩn trong bóng tối, anh sẽ làm cho Dung Ân biết rõ anh vẫn còn sống, cơn ác mộng của cô vẫn còn đây.

Nam Dạ Tước quỳ gối ngồi xổm bên giường, ngón tay thon dài xoa lên gò má non mịn của Dung Ân, cảm giác quen thuộc lưu luyến ở lòng bàn tay, vì lần gặp mặt này, Nam Dạ Thước hao tốn không ít tâm tư, chính là muốn cho Dung Ân sự “kinh hỷ”, làm cho cô kiếp này đều không thể quên được.

Có lẽ, cô mở mắt ra có thể trông thấy anh. Nam Dạ Tước không khỏi hiếu kỳ, vẻ mặt của Dung Ân đến lúc đó thì sẽ như thế nào, giật mình? Sợ hãi? Kinh sợ… điều duy nhất sẽ không có, nhất định là niềm vui mừng.

Dung Ân ngủ rất say, cô lật người, cánh tay mở rộng, cô vuốt nhẹ vài cái, vị trí bên cạnh lạnh như băng, mắt Dung Ân không mở ra chỉ là lẩm bẩm, “Hủy?”

Không ai trả lời, Dung Ân đưa tay phải ra, thử dò xét, xác định không có người.

Cô tự lầm bầm, đi đâu rồi.

Ánh mắt còn buồn ngủ của Dung Ân mở ra, cô nhìn lên trần nhà, vội vương tay ra xoa nhẹ, ánh mắt mông lung do mới vừa tỉnh ngủ chuyển thành kinh ngạc, cô vội vàng đem tầm mắt nhìn về bốn phía.

Chương 125

Chương 125: Thoát không khỏi bàn tay của ác ma

Mọi cảnh vật ở đây cô đều không quenthuộc, thậm chí chưa từng thấy qua.

Cách bày trí nội thất lạ lẫm, bầu không khí xa lạ, xa lạ đến nỗi không có chút cảm giác an toàn.

Dung Ân sợ hãi ngồi dậy, hai tay chống đỡ bên người cô đang run lên, hòn đảo tư nhân này, từ lúc cô bước vào đã cảm giác được một loại áp lực, như bây giờ, khó chịu giống như bị một người nào đó xiết chặt cổ, không khí xung quanh loãng ra.

Rèm cửa dày bị kéo ra từ bên ngoài, trong căn phòng mang phong cách Châu Âu, đang mở một bóng đèn thủy tinh, ước chừng 1000 viên thủy tinh sắc màu rực rỡ, độ ấm áp tỏa ra hầu hết mọi ngóc ngách hẻo lánh.

Cô đang mặc bộ áo ngủ từ giường tuột xuống, cô cúi đầu nhìn xuống, đây cũng không phải là bộ áo ngủ hôm qua cô mặc, áo lụa cao cấp màu đỏ rực, một luồng không khí ấm áp lướt qua, thì sẽ hút chặt vào cơ thể cô làm nổi bật các đường cong, cô không thích mặc màu này, màu đỏ đậm, giống như màu máu tươi khô lại.

Cô chân trần đi trên tấm thảm, mái tóc suông mềm mượt dài tới giữa eo. Cảm giác này, giống như lúc trước cô bị giam trong Ngự Cảnh Uyển, chính là những ngày tháng tâm tối.

Dung Ân không từ bỏ, cô gấp gáp đi tới trước cửa sổ, bỗng nhiên kéo cánh rèm cửa ra, rõ ràng phát hiện bên ngoài còn một lớp nữa mà còn được kéo rất kín, không có một chút ánh sáng nào có thể lọt vào.

Dung Ân lùi về sau, dĩ nhiên sắc mặt thay đổi nhiều, cô đi tới cửa kéo vài cái, phát hiện cánh cửa khắc hình cá heo bị khóa trái lại, cô dùng hết sức đập vào cửa mấy lần, ” Có ai không? Có ai không? Thả tôi ra ngoài ………”

Dung Ân kêu hết nửa ngày trời, nhưng vẫn không có một ai trả lời.

Dung Ân trở về bên giường, không tìm thấy di động của mình, ở trong phòng cũng không có điện thoại, cô xông vào phòng tắm, nhưng vẫn không có kết quả, căn bản không thể nào cho cô ra ngoài được.

Cô lùi về đến bên giường, chân sau va vào mép giường, Dung Ân thất thần ngồi xuống.

Lý Hủy sáng dậy đã không thấy Dung Ân, lúc đó vẫn chưa thấy có gì bất ổn, cho đến khi cô mặc xong quần áo thì phát hiện đồ đạc của Dung Ân đều không thấy đâu.

Cô thử gọi điện thoại cho Dung Ân, vẫn không có người nghe điện thoại.

Lý Hủy vội vàng cầm lấy cáo khoác đi ra ngoài, những gian phòng ở lầu hai đều đã đi khắp một vòng, các đồng nghiệp cũng vừa mới thức, ai cũng nói không gặp Dung Ân.” Cậu ơi, giờ phải làm sao đây?”

“Có phải cô ấy bận việc nên đã về nhà rồi? Có thể là gấp quá, không nhắn lại với con.”

“Không thể nào.” Lý Hủy không chút suy nghĩ lắc đầu, “Nếu như cậu ấy thực sự có việc gấp nhất định sẽ nói cho con biết, làm sao có thể đi một mạch làm cho chúng ta lo lắng chứ?”

“Nếu không vậy đi, con gọi điện thoại về nhà cho Dung Ân xem sao…”

Lý Hủy suy nghĩ một chút, chỉ biết thử xem sao.

Khi điện thoại đã kết nối, vang lên vài tiếng thì mẹ Dung mới bắt lên.

“Alo, Dì ơi, con là Hủy,” Lý Hủy thuận miệng chào hỏi, “Tụi con ở trên đảo chơi, dạ, đúng, rất tốt ạ, Ân Ân hả?… Ân Ân ở đây, đi ăn điểm tâm rồi, dặn con gọi điện nhắc Dì hôm nay đừng quên đi bệnh viện khu phố đo huyết áp, dạ đúng…”

Sắc mặt Lý Hủy suy sụp, lúc cất điện thoại đi, hình như đã khóc thành tiếng, “Cậu ấy không có về nhà.”

Ông chủ cũng cảm giác được chuyện này có vẻ kỳ quái, “Đừng khóc, mọi người mau chia nhau tìm xem, Cậu đi hỏi đầu bếp có nhìn thấy hay không, mọi người tìm trong phòng xem sao, đừng đi xa biết không?”

“Được.”

Trên gian phòng lầu hai, trước đó Lý Hủy dường như đã tìm khắp nơi.

Dung Ân ngồi ở trên giường, đèn thủy tinh chiếu rọi xuống kéo cả thân hình cô dài ra, lúc đi ngang qua tủ quần áo, một nửa khúc xạ chiếu lên mặt tủ.

“Gian phòng này bị khóa rồi, k