iếng nói.
“Anh, chính là Diêm Việt?” Con mắt người đàn ông khẽ nheo lại, vẻ mặt ngang ngỗ ngược bất tuân.
Hai mắt trước đó của Diêm Việt nhắm lại, nghe được Nam Dạ Tước nói như vậy, hai mắt không khỏi mở to Một đôi mắt rất đẹp. Đây là cảm giác của Nam Dạ Tước lúc mới gặp anh, trong suốt thấy đáy, tinh khiết sáng long lanh, vừa nhìn có thể trông thấy nội tâm sâu thẳm của anh, hai tay người đàn ông để trong túi quần, anh cho rằng, có thể làm người thừa kế của Diêm gia, ít nhất phải có khí chất lạnh lùng đến thấu xương mới phải, nhưng Diêm Việt trước mắt, hiển nhiên sẽ không làm cho người ta có cảm giác bị uy hiếp. Anh nhìn qua rất yếu ớt, mái tóc ngắn màu nâu sẫm rũ xuống trước trán, sắc mặt tái nhợt.
“Tôi là, Nam Dạ Tước.” Không hiểu sao, người đàn ông nói ra tên mình.
Đáy mắt đen tối của Diêm Việt đột nhiên sáng lên, anh ta chính là người mà Trần kiều đã nói Nam Dạ Tước? Anh cố gắng câu khóe miệng đang trễ xuống của mình, cực lực thành thân thiết, “Chào anh.”
Diêm Việt biết rõ, anh không còn nhiều thời gian.
“Tôi biết bây giờ Ân Ân đang ở cùng anh.” Diêm Việt ho khan, gương mặt đỏ lên, Nam Dạ Tước kéo ghế ngồi bên cạnh giường anh, chờ anh nói tiếp nửa câu sau, “Tôi không thể cùng cô ấy đi tiếp, tôi cảm thấy mệt mỏi quá.”
“Nói như vậy là, anh sẽ từ bỏ cô ấy?”
Diêm Việt có chút khó chịu, thở hổn hển, anh lắc đầu, nhưng không tiếp tục đề tài này, “Anh, anh biết Trần Kiều không?”
Nam Dạ Tước nhíu chân mày, “Biết.”
Bây giờ người Diêm Việt có thể nhìn thấy chỉ có Nam Dạ Tước, hơn nữa, giữa họ lại tồn tại một loại liên kết đặc biệt, anh lựa chọn tin tưởng anh ta, “Anh có thể giúp tôi một việc được không?”
Người đàn ông không biết anh sẽ đưa ra yêu cầu như thế nào, “Chuyện gì?”
“Thâu tóm… Viễn Thiệp.”
Đôi mắt Nam Dạ Tước thoáng hiên lên vẻ nghi ngờ, hoài nghi là chính mình đã nghe lầm, khóe miệng anh cười châm chọc, “Thâu tóm tập đoàn Viễn Thiệp?”
“Đối với,” Ánh mắt Diêm Việt tràn đầy sự nghiêm túc, anh đã thấy tay của Diêm Minh, Diêm Việt biết rõ tính tính anh ta đen tối, hơn nữa Trần Kiều vào lúc này sẽ không lừa anh, nội bộ tập đoàn Viễn Thiệp khẳng định là đã chia năm xẻ bảy, anh không muốn Diêm Minh càng lún càng sâu, “Hy vọng anh có thể, tiếp nhận Viễn Thiệp.”
Thay vì đợi đến Trần Kiều nắm được chứng cứ Diêm Minh giao thiệp với chợ đen, chi bằng để cho Viễn Thiệp đổi chủ lần nữa. Ít nhất những chứng cứ kia sẽ không được đưa ra ánh sáng, Diêm Minh sẽ không bị hủy hoại!
Cái công ty này, mọi người không đồng lòng, đã bị phá hủy rồi.
Mà Diêm Việt sở dĩ đưa ra yêu cầu như thế, một mặt, có thể cứu được người nhà của mình, về mặt khác, để cho Nam Dạ Tước thâu tóm, giống như là hợp tác trên thương trường, sẽ không để cho Nam Dạ Tước thua thiệt. Diêm Việt không muốn nợ anh ta.
“Nhưng, tôi dựa vào cái gì giúp anh?” Nam Dạ tước là thương gia, “Hơn nữa, đây là chuyện nội bộ của tập đoàn Viễn Thiệp các anh.”
Diêm Việt lại ho lên, Nam Dạ Tước nhìn thấy có gì không ổn, “Anh làm sao vậy?”
“Nếu như không có chuyện hai năm trước, tôi với Ân Ân, nhất định là cả đời này sẽ không buông tay…” Ánh mắt Diêm Việt mơ hồ, trong cổ họng ho đến nỗi có mùi máu tanh, “Bảo vệ tốt Ân Ân, vĩnh viễn đừng để cô ấy đến gần Trần Kiều…”
Đôi mắt hẹp dài của Nam Dạ Tước đột nhiên thâm sâu, trong phòng bệnh đèn trắng rất sáng, đừng nói là bệnh nhân, cho dù là người bình thường dưới hoàn cảnh như vậy cũng sẽ rất khó mà chìm vào giấc ngủ, nó giống như là loại dây thần kinh của người lúc nào cũng căng thẳng, không buông lỏng được, “Tại sao?”
Diêm Việt há hốc mồm, trên môi đã khô nứt rách da, “Vừa nãy anh ta đã tới…” thần sắc Diêm Việt dường như rất đau khổ, “Tôi trở nên như thế này, cũng là do, anh ta để loại phấn hoa có thể gây dị ứng cho tôi vào trong sợi dây chuyền tôi tặng cho Ân Ân , mục đích của anh ta, chính là Viễn Thiệp, và cả Ân Ân…”
Nam Dạ Tước không nghĩ tới anh và Diêm Việt lần đầu tiên gặp mặt, sẽ là trong trường hợp như vậy. Anh nghĩ tới sự tranh đấu giữa hai người , nhưng duy nhất không ngờ rằng, Diêm Việt sẽ có thái độ hoàn toàn từ bỏ như vậy. Điều này làm cho Nam Dạ Tước thay Dung Ân cảm thấy không đáng, anh thầm nghĩ, thì ra sống trong quá khứ, chỉ là chính cô mà thôi.
Lúc Trần Kiều đi ra đem tay Diêm Việt nhét dưới chăn, lại quên nhét sâu vào bên trong, lần này, cánh tay trượt ra ngoài chăn, tất cả đều rớt xuống, còn có những cái ống đã bị nhổ ra .
Nam Dạ Tước dời ánh mắt xuống, sự khinh thường trong mắt bị thay thế bằng sự kinh ngạc, anh giật mình ngẩng đầu, nhưng lại thấy thần sắc Diêm Việt cũng không thay đổi, cũng không hoảng loạn như trong tưởng tượng của anh.
“Tôi không biết, rốt cuộc anh yêu Ân Ân nhiều như thế nào, nhưng mà… Tôi xin anh, nhất định phải đối xử tốt với Ân Ân…”
Vẻ hờ hững ban đầu của Nam Dạ Tước vì những lời này của người đàn ông mà biến mất, anh cảm giác cổ họng mình như bị chặn lại, anh vội vàng đứng dậy muốn nhấn vào nút đèn báo hiệu trên đầu giường.
“Vô ích thôi…..” trên mu bàn tay rủ xuống dưới chăn của Diêm Việt, mảng bầm tím lớn lan ra, năm ngón tay có vẻ khô gầy khô héo, Nam D