hường xuyên tới thăm cô, nhìn xem bụng của cô từng ngày một to ra như thế nào, nhìn xem con của cô được sinh ra như thế nào, nhìn xem cô già đi từng ngày từng ngày như thế nào, Nam Dạ Tước mãi mãi cũng sẽ không biết được, cô đã bị giam trên hòn đảo này, nếu anh ấy biết cô còn mang thai con anh ấy, cô nói xem, anh ấy sẽ phản ứng sao đây?”
Trong mắt Dung Ân bỗng dưng thoáng hiện lên đau đớn, cô nhắm mắt lại, không nói thêm nửa lời, Dung Ái thấy thế, cũng giận dữ rời khỏi.
Qua bốn tháng sau, bụng Dung Ân đã có chút ít rõ ràng, cô cố gắng không nghĩ đến việc Nam Dạ Tước tìm không được cô sẽ lo lắng lo lắng cỡ nào nữa, mẹ ở bên đó lại sẽ như thế nào, lúc khó chịu, cô cảm giác mình chống đỡ không nổi nữa, mỗi khi như vậy, cô sẽ một mình nằm trên giường, nghĩ, con của mình là con trai hay con gái. Sẽ giống ai hơn, cô hy vọng có thể giống Nam Dạ Tước, là một bản sao thu nhỏ của anh.
Nhớ nhung, không một giây phút nào là không giày xé trái tim Dung Ân, nếu không phải là có đứa bé này, cô sợ là thật sự sẽ không thể chịu đựng nổi, cô không biết Nam Dạ Tước như thế nào rồi, cô chỉ biết là, anh nhất định là sống không vui vẻ gì.
Chương 144 (Full)
Chương 144: Chúng ta kết hôn đi
Editor: Paris & Winnie
Beta: Paris & Winnie
Ngự Cảnh uyển.
Đầu ngón tay người đàn ông, tàn thuốc cũng không rơi trúng gạt tàn, những sợi len trong suốt trên tấm thảm, rơi đầy đất.
Bốn tháng rồi, vẫn không có một chút tin tức nào của Dung Ân, đôi mắt hẹp dài của Nam Dạ Tước lúc ẩn lúc hiện giữa khói lửa từ từ nheo lại, “A nguyên, chuyện tôi giao cho cậu như thế nào rồi?”
A nguyên đứng trước cửa sổ, thần sắc vẫn nghiêm túc như cũ, “Đại ca, anh thật sự muốn làm như thế sao?”
Nam Dạ Tước hít một hơi thuốc thật sâu, ngón trỏ gảy nhẹ lên thân điếu thuốc, “Lâu như vậy vẫn không có tin tức, chỉ có một khả năng duy nhất.”
“Nhưng… Như vậy cũng không thể khẳng định, là phu nhân đã giấu người đi.”
“Ngoại trừ bà, không còn có người nào khác.” Nam Dạ Tước đứng dậy, anh cho A Nguyên âm thầm điều tra, mặc dù anh hiểu rõ mẹ mình, nhưng vẫn không tìm được nơi giấu Dung Ân, “Cho nên, tôi muốn tước đoạt quyền của bà, đã nhiều năm như vậy, bà ấy cũng nên nghỉ ngơi.”
“Đại ca…”
Nam Dạ Tước đứng trước cửa sổ, ánh trăng lúc này, lúc sáng lúc tối, chiếu rọi lên mặt càng làm những người đứng bên cạnh cảm thấy hung ác nham hiểm, “Trong mấy tháng này, chuẩn bị xong rồi chứ?”
A Nguyên nghe vậy, cúi đầu xuống, cũng không nói thêm nữa lời.
Vì người phụ nữ này, cuối cùng Nam Dạ Tước phải đi đến bước này.
Điều nghĩ không thông nhất, là Sở Mộ, khi Dung Ân trong phòng nghe được động tĩnh bên ngoài, rất ồn ào, cô đứng trước cửa sổ, trông thấy Sở Mộ siêu siêu vẹo vẹo từ trên xe bước xuống, áo khoác màu đen phù hợp với thân hình được bảo dưỡng kỹ càng, bên cạnh có bảo vệ muốn đỡ bà, lại bị bà vung túi xách nện vào mặt, “Biến, tất cả đều cút ra xa cho tôi.”
Bước chân bà lảo đảo, hẳn là uống không ít rượu, một mạch đi vào trong nhà, đuổi hết thảy những người bên trong ra ngoài, Dung Ân hai tay đặt trên bụng, vừa mới xoay người, liền nghe thấy cánh cửa phía sau kêu rầm một tiếng, bị mở ra, thế đứng không vững của Sở Mộ ở trước cửa, trong lúc mơ hồ, còn có thể ngửi thấy mùi rượu trong không khí.
“Cô …” người đàn bà giơ cao cánh tay, chỉ thẳng vào Dung Ân, “Rốt cuộc thì cô có gì tốt? Vì cô, nó không tiếc trở mặt với tôi, đứa con trai tôi nhiều năm nuôi dưỡng như vậy, cư nhiên lại trở thành một kẻ ăn cháo đá bát!”
Dung Ân không rõ chuyện gì, chỉ là cảnh giác đứng ở bên giường, không dám đến gần. Sở Mộ hẳn là đã uống không ít rượu, hội nghị bí mật lần này đã tước đoạt thực quyền của bà, con trai của bà, thật có tiền đồ!
“Tôi biết rõ, nó chính là muốn bức tôi, tôi…” Sở Mộ bị vấp, té lăn trên mặt đất, Dung Ân thấy bà quả thật đã say mèm, sau khi chần chừ một lúc, vẫn là tiến lên đỡ bà, “Bác gái, bác không sao chứ?”
“Cút ngay, ” Sở Mộ tiện tay vung mạnh, Dung Ân quỳ một chân xuống đất, “Đều là tại cô, nếu không, Tước cũng không…”
Dung Ân cũng không biết giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô nhìn ra được, người đàn bà trước giờ rất mạnh mẽ này, lại bày ra vẻ yếu đuối mà cô chưa bao giờ nhìn thấy, vẻ kiên cố đó một khi đã bị phá hủy, thì ra là thê lương như thế.
Sở Mộ từ trên mặt đất lảo đảo bò dậy, lúc ra cửa, dường như là vừa bò vừa lết, Dung Ân muốn đi theo, đi đến cửa, lúc này mới phát hiện bà cũng không khóa cửa như thường lệ, tay bà vịn cầu thang, vẫn không đứng vững, gót giày nhọn bị quẹo, cả người bị trượt theo xuống đến vài chục bậc cầu thang.
“Bác gái…” Dung Ân vội vàng tiến lên trước, sau khi lo lắng chạy xuống lầu, mới phát hiện Sở Mộ đã lâm vào tình trạng nửa hôn mê, trên đầu máu đã rơi vãi, phủ một lớp trên tấm thảm lông, thật sự khiếp sợ.
Bàn tay Sở Mộ nắm chặt, những người trong nhà đều bị đuổi ra ngoài, chỉ có Dung Ân ở đây, cô dè dặt ngồi xổm người xuống, muốn dìu Sở Mộ đứng dậy, sau khi đưa ánh mắt lo lắng quét một vòng xung quanh, rơi xuống chiếc điện thoại đang đặt trên bàn trà.
Dung Ân biết, đây là cơ hội tốt nhất, hôm nay nếu không phải