c ngủ vĩnh viễn rồi, chỉ là bộ mặt thua cuộc đó làm sao cũng không thể nào đeo vào được, ngẫm lại cũng đúng, Nam Dạ Tước kiên trì như vậy, tất nhiên là có lý do của anh. Ngoại trừ lần bán đứng đó của Dung Ân, bà thật sự cũng không tìm ra điểm xấu nào khác của cô.
Hơn nữa chuyện phát triển tới nước này, bà lại muốn phản đối, chỉ sợ Nam Dạ Tước thật sự là sẽ trở mặt.
Đêm đó, Nam Dạ Tước liền dẫn theo Dung Ân trở lại Ngự Cảnh uyển.
Mẹ Dung nhận được tin, đã sớm cùng Dạ Dạ chờ ở đó, không thể ngờ được khi gặp lại con gái, Dung Ân đã mang thai.
Dạ Dạ rất vui, cứ quấn quít lấy Dung Ân, mẹ Dung kìm lòng không được, không ngừng ở bên cạnh lau nước mắt, Dung Ân khuyên nửa ngày, bà mới từ từ ngừng khóc thút thít.
Nam Dạ Tước nghe theo lời dặn của Dung Ân trước đó, cũng không nói chuyện cô mất tích là có liên quan tới Sở Mộ, mẹ Dung liên tục truy vấn, Dung Ân cũng cứ nói qua loa cho xong, hơn nữa cộng thêm niềm vui sướng của việc trở về, chuyện này cứ như vậy mà cho qua.
“Mẹ …” Nam Dạ Tước khom lưng ngồi xuống bên cạnh Dung Ân, “Con muốn thương lượng với mẹ chuyện này.”
Dung Ân ngẩng đầu, “Anh gọi cái gì?”
Khóe miệng người đàn ông câu nhẹ, ôm lấy cô, “Luyện tập trước, dù sao cũng là chuyện sớm muộn.” Ánh mắt của anh chuyển đến gương mặt mẹ Dung, “Con muốn kết hôn với Ân Ân, tốt nhất là, nhanh nhất có thể.”
Mẹ Dung cười khẽ, “Chuyện người trẻ tuổi các con, tự mình quyết định đi.”
Chỉ cần Dung Ân nguyện ý, bà cũng sẽ không phản đối.
Đêm đó, Nam Dạ Tước cho người chọn ngày, bây giờ bụng Dung Ân mặc áo cưới có lẽ còn có thể che được, anh đã nói, anh muốn cho Dung Ân trở thành cô dâu đẹp nhất trên đời.
Sau khi tắm xong, lúc người đàn ông đi vào phòng ngủ chỉ thấy Dung Ân đứng trên ban công, anh nhẹ nhàng đi tới, hai tay vòng qua eo cô, chạm vào bụng dưới Dung Ân, “Đang suy nghĩ gì đấy?”
“Dạ,” cô không quay đầu lại, cằm nhẹ nâng lên, nhìn ra ngoài vườn mà xuất thần, “Ngày mai, em muốn đi thăm Việt, nói cho anh ấy biết, em sẽ kết hôn.”
“Anh đi với em.”
“Còn có Tư Cần, bà nội.”
“Được.” Nam Dạ Tước đem cằm khẽ tựa trên vai cô, “khi chúng ta kết hôn, em có thể mời người nhà Diêm gia đến.”
Dung Ân lắc đầu, “Diêm Minh cùng Tư Mạn đã đi nước ngoài rồi, ở nơi này, có quá nhiều hồi ức mà bọn họ không muốn nhớ lại, em cũng cậy, Việt cũng đi rồi, em muốn nói cho anh ấy biết, bây giờ em sống rất tốt, em có gia đình rồi, để cho anh ấy có thể yên tâm, yên tâm mà ra đi…”
Hai tay Nam Dạ Tước siết chặc, “Ân Ân, khi em không có ở đây, anh sống không tốt chút nào, anh sợ khi chỉ có một mình vào buổi tối, nhiều lần tỉnh dậy, anh đều có thói quen sờ vào vị trí bên cạnh, nhưng ở đó luôn trống không, là lạnh buốt…”
Dung Ân hai tay xoa lên mu bàn tay anh, “Dạ, em cũng vậy, em đếm từng ngày để sống qua ngày, mỗi lần không thể chịu được nữa, em tự nói với mình, Dung Ân, đừng sợ, mỗi ngày cách xa, đứa nhỏ trong bụng đang lớn lên từng ngày, chỉ có như vậy, em mới có thể chờ đợi…”
“Em yên tâm, về sau sẽ không còn có chuyện như vậy nữa.”
“Dạ, trong bốn tháng này, em đã nghĩ thông rất nhiều chuyện, sau này… bất luận như thế nào, em sẽ luôn ở bên cạnh anh, chỉ cần anh không rời xa em, em cũng sẽ không buông tay anh.”
“Được, chúng ta… Mãi mãi không chia lìa.”
Nam Dạ Tước kéo cô về hướng mình, thời gian khó khăn nhất, bọn họ đều đã trải qua rồi, những ngày tiếp theo, nhất định phải sống thật tốt, anh sẽ yêu chiều cô, cho dù là cưng chiều lên tới trời cũng rất vui lòng.
Trong bóng đêm Ngự Cảnh uyển càng phát ra vẻ mông lung mà an tường, ngày này, bọn họ quả thực là đã đợi quá lâu, quá lâu quá lâu rồi… Dung Ân cố ý đem tân phòng định tại Ngự Cảnh Uyển, đối với cô mà nói, nơi này có một ý nghĩa đặc biệt, mẹ Dung rốt cục cũng chịu dời đến ở cùng với họ, ngày đó trở về đi thu dọn, các bác gái hàng xóm dường như đều đến đây, Nam Dạ Tước chuẩn bị ỗi người một lễ vật, đại gia đình một không khí vô cùng náo nhiệt, không bao lâu đã thu dọn xong hết đồ đạt của mẹ Dung mang ra.
Thiếp mời toàn bộ cũng đã được phát ra ngoài, Dung gia bên kia, Dung Ân một người cũng không mời, Sở Mộ bên kia ngược lại yên lặng kỳ lạ, cũng không cực lực phản đối như suy nghĩ của Dung Ân, Nam Dạ Tước hoàn toàn không quan tâm, chỉ nói là thích tới thì tới.
Hôn lễ được định là một tháng sau, thời gian tất nhiên là vội vàng, tin tức này một khi truyền ra, dường như là sẽ bùng nổ như bom tấn, Nam Dạ Tước, người đàn ông này ở thành phố Bạch Sa vốn là đã được một bức màng thần bí che lại, như hiện nay, tin tức anh kết hôn lại càng chiếm cứ trang đầu của các tờ báo danh tiếng, càng làm người giật mình, thật là một cô dâu chuẩn. Bất luận những ký giả kia cố gắng khai quật như thế nào, đối với thân thế bối cảnh của cô, vẫn cứ là một tờ giấy trắng như cũ.
Chuyện kết hôn đều là Nam Dạ Tước đích thân xử lý, hình như không để cho Dung Ân phải mất một chút tâm sức nào, trong nhà không chỉ riêng Vương Linh, còn có chuyên gia dinh dưỡng cũng đặc biệt được mời tới, có đôi khi, ngay cả Diệp Tử cũng đến, cùng Dung Ân có thể trò chuyện.
Người ngoài cũng có thể nhìn ra, người đàn ông
