XtGem Forum catalog
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211941

Bình chọn: 10.00/10/1194 lượt.

này, đã cưng bà xã mình như trứng, nâng niu trong lòng bàn tay.

Phòng sự vụ.

Hôm nay, Duật Tôn cố ý tiếp khách, dùng lời của anh nói, chính là ‘ ăn mừng ‘ lễ cáo biệt độc thân của Nam Dạ Tước.

Bao tay quyền anh màu đỏ rực, ánh mắt âm tứ không kềm chế được, Duật Tôn mặc quần quyền anh màu đen, một cú nghiêng người né tránh trận công kích của Nam Dạ Tước, khóe miệng phác thảo ra một đường lạnh thấu xương, cú xoay người tuyệt vời chống đỡ sự công kích liên tục của anh, “Có bà xã rồi, trở nên mạnh quá hen.”

Nam Dạ Tước tháo bao tay xuống, ngồi bừa xuống bên cạnh, “Mấy thằng tiểu tử đó đều không là đối thủ, cũng chỉ có cậu mới có thể cùng tôi luyện vài chiêu.”

Duật Tôn cười cắn lấy bao tay quyền anh màu đen, ngồi xuống bên cạnh Nam Dạ Tước “Tôi còn phải kiềm chế một chút, có sức lực đó, cũng không phải là dùng như vậy chứ…”

Nam Dạ Tước dùng khăn lông lau lấy mồ hôi trước ngực, gương mặt quyến rũ thấm đầy niềm vui, “Đã nói với anh biết bao nhiêu lần rồi, đừng giỡn với gái mới lớn nữa, cái đồ phá hoại lớp trẻ của tổ quốc như anh…”

Duật Tôn vừa muốn phản bác, liền nghe thấy trong phòng quyến anh vắng vẻ truyền đến một dòng âm thanh của tiếng đàn du dương, anh theo tiếng đàn nhìn qua, chỉ thấy một người con gái ngồi tại trước dương cầm, tóc dài xõa vai, móng tay tu bổ chỉnh tề mượt mà bóng loáng, trên phím đàn trắng đen nhảy lên sôi nổi, nhắm mắt lại, mỗi âm điệu đều như nhảy múa.

“Chết thật, chỗ này sao lại có người đánh Piano nhỉ?”

Cô gái giống như là nghe được âm thanh bên này, ngẩng đầu lên, đôi mắt Duật Tôn không khỏi hơi nheo lại, khóe miệng dần dần kéo ra một nụ cười đầy ý vị thâm trường, “Tôi đã gặp qua cô ấy, học sinh Học Viện âm nhạc Hoa Anh.”

Nam Dạ Tước tầm mắt không khỏi nhìn vào anh ta, “Nơi này thường xuyên có người đi, hẳn là kiếm việc đây…”

Cô gái hình như cũng nhận ra Duật Tôn, chỉ là ánh mắt rất nhanh giả vờ lấy lại sự bình tĩnh nhìn ra chỗ khác, Nam Dạ Tước nhanh chóng liền nhìn ra manh mối, “Hai người quen biết?”

“Gặp một lần.” Duật Tôn không giảm đi sự vui vẻ, lại như có được sự tinh xảo nhạy cảm như là săn mồi vậy, “Có muốn nghe thử, câu chuyện này không?”

Nam Dạ Tước cong chân trái thon dài lại, “Em gái học sinh, xem ra phù hợp với khẩu vị của anh.”

Đôi mắt sắc bén của Duật Tôn khẽ kéo ra, ánh mắt không khỏi nóng rực lên, câu chuyện này nếu muốn tiếp tục tiến triển, nói không chừng… Cũng sẽ khắc cốt ghi tâm.

Ngoại truyện 1: Lễ thành hôn có biến

Ngày thành hôn mỗi lúc một gần kề, hạnh phúc bị đánh mất trở lại, với Dung Ân mà nói, nếu không trải qua vô số những trắc trở, suy cho cùng, sẽ không hiểu hết được những đắng cay để cô được đền đáp không xứng đáng?

Lễ thành hôn lần này, Nam Dạ Tước tuy rằng đã giao lại toàn bộ ột tổ chức chuyên nghiệp, nhưng rất nhiều kỉ vật nhỏ, vẫn do đích thân Dung Ân ra ngoài lựa chọn.

Cách không xa là một cửa hiệu bán trà có tiếng, đó là thức uống mà Lý Hủy rất thích. Dung Ân ngồi xuống một điểm nghỉ ngơi lộ thiên, tiết trời hôm nay rất đẹp, chỉ cần mặc một chiếc áo choàng nhẹ là có thể ra ngoài thoải mái, cô vén tóc ra sau đầu, khi ngẩng đầu, Lý Hủy đã cầm vô số túi xách to nhỏ lách cách đi tới.

“Mau lên, ở đây có mực nướng, còn có phục vụ trà nữa”.

Dung Ân vốn dĩ đã rất khó khăn mới có thể ngồi xuống, lúc này lại phải đứng lên, bụng còn đang mang thai, tay phải cô theo thói quen đỡ lấy bụng, “Sau khi ăn cơm, chúng ta qua cửa hàng tạp hóa một lát, vẫn còn vài thứ mình chưa mua được…..”

“Cậu ý, chỉ biết tự mình chuốc lấy cực khổ”, Lý Hủy cắn một miếng cá mực, trên mép còn dính lại một ít nước chấm màu nâu, cô nàng không hề chú ý đến hình tượng của bản thân, “Có người đàn ông tuyệt hảo như vậy ở cạnh để làm gì chứ, cậu chỉ toàn mua tội vào người?”

“Kết hôn, chung quy không phải là chuyện mỗi ngày để có thể giao phó hết cho người này người kia”, Dung Ân cầm lấy tách trà, cố tay lắc lắc khe khẽ, bọt trà màu trắng muốt mang theo vị nồng đậm sóng sánh chuyển động thành một vòng tròn, nhìn vào vô cùng đẹp mắt. Cô nhẹ nhàng thưởng thức một nhấp trà, không uống nhiều, cô buông chén, khi đặt tách xuống, cũng ngẩn người, dường như cô nhìn thấy bóng một thân ảnh nào đó thoảng qua. Dung Ân theo bản năng xoay đầu, quảng trường rộng lớn thưa thớt người qua lại, từng tốp ba năm người, ai nấy cũng đều vội vã, cô thu hồi tầm mắt, tự cho phép chính mình quá đa nghi.

Đến chiều, đi ra từ cửa hàng bách hóa tổng hợp, ánh nắng vẫn đang chiếu rọi gay gắt, tuy rằng không chói chang như những ngày hè nóng nực, nhưng vẫn khiến con người trở nên mệt mỏi hơn.

Khi ra ngoài, Nam Dạ Tước tuy rằng muốn cho vệ sỹ đi theo cô, nhưng Dung Ân không quen, nhưng cũng không thể thỏa hiệp, chỉ đành để họ đi theo sau quan sát từ xa.

Cô bước đi trên giày đế bệt, trên tay cầm một vài đồ dùng cho trẻ em, khi đi xuống tầng, từ sau đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào, ngay sau đó, những người vệ sỹ cũng tụ tập lại, Dung Ân và Lý Hủy đi đến ven đường mới biết, những người vệ sỹ theo cô như hình với bóng cả ngày hôm nay đang bị vây quanh bởi một đám người không biết từ đâu đến.

“Nhìn họ