Insane
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212014

Bình chọn: 7.5.00/10/1201 lượt.

Sở Mộ khác thường như vậy, cô ngay cả cơ hội bước ra khỏi phòng cũng sẽ không có.

Mắt người phụ nữ hé mở, máu tươi đang theo lông mi của bà chảy xuống, “Cô đừng mơ tưởng, nói cho nó biết…”

Dung Ân đứng dậy đi đến trước cửa, lúc mở cửa chính ra, thấy bên ngoài không có người, có thể là đã được phép cho về nhà, cô hé ra một khe hở ở cửa, Sở Mộ hé mắt, bà cũng biết, người phụ nữ này sẽ lựa chọn như vậy.

Dung Ân chân phải giơ lên chút, vừa định bước ra, nhưng cuối cùng hai tay vẫn không mở cửa ra.

Sở Mộ chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt, muốn la lên, nhưng một chút sức lực cũng không có, mất máu quá nhiều đã làm bà toàn thân vô lực, trong tầm mắt mông lung, lại thấy Dung Ân trở vào, bà mở to miệng nói, “Cô, tại sao lại không đi, cơ hội…. tốt như vậy.”

Cô tìm khăn giấy, lau khắp nơi sau ót Sở Mộ, “Không tại sao, chỉ bởi vì bác là mẹ của anh ấy, bác gái, bác đừng nói chuyện, con đi gọi người đến…”

Vết máu nồng đậm dính trong lòng bàn tay, Dung Ân cố đè nén cơn khó chịu trong cổ họng, Sở Mộ đã hôn mê, máu sau ót còn đang không ngừng chảy ra, cô xử lý sơ bộ sau đó đứng dậy, sau khi xác định trong phòng khách không có ai, lúc này mới đi đến chiếc điện thoại bên cạnh.

Tay phải run rẩy thật vất vả cầm điện thoại lên, dãy số kia đã bao lâu không gọi qua, đối với Dung Ân mà nói, vẫn thuộc lòng như cũ, cô ấn xuống một chuỗi số, lúc bên kia truyền đến tiếng chuông quen thuộc, cả trái tim Dung Ân đều như bị treo lên, tay phải cầm chặt ống nghe.

Nam Dạ Tước đang lái xe, lúc nghe thấy điện thoại cũng không để ý, anh tiện tay mở ra xem chút, trông thấy số điện thoại nhà, mi mắt anh nhẹ nâng lên, vứt điện thoại di động xuống bên cạnh.

Chuyện ngày hôm nay, Sở Mộ chắc chắn nổi trận lôi đình, lúc này, chắc là đang muốn tính sổ.

Cho đến khi bên kia truyền đến giọng nữ máy móc, Dung Ân vẫn chưa nghe được giọng nói quan thuộc đó, cô thất vọng nhấn nút gọi lại, hai tay Nam Dạ Tước gõ vái cái trên vô lăng, mắt phượng liếc nhẹ, sau khi mở mui xe, để gió mát thoải mái thổi vào.

Dung Ân thử vài lần, nỗi thất vọng trong lòng càng biến thành nỗi tuyệt vọng, khi gác máy lần cuối, khẽ thở dài.

“tút tút tút – – “

Vừa kết nối, nhưng đã bị cắt đứt.

Nam Dạ Tước xuất thần cầm điện thoại di động, giữa lúc tim đập mạnh và loạn nhịp, giống như nghe thấy một tiếng thở dài rất là quen thuộc, ánh mắt của anh sáng ngời, gọi lại số điện thoại vừa rồi. Dung Ân vừa xoay người, thì nghe thấy tiếng chuông vang lên chói tai, cô vội vàng nhận cuộc gọi “Alo?”

Người đàn ông há to miệng, Dung Ân chỉ nghe thấy một tiếng phanh xe gấp gáp từ bên kia truyền đến, dường như có thể đâm thủng màng nhĩ, bên tai là từng tiếng thở dốc, ai cũng không đành lòng phá vỡ sự yên tĩnh này trước, Dung Ân nước mắt đã lưng tròng, “Ân Ân, là em sao?”

Cô chỉ không ngừng gật đầu, nghẹn ngào không thôi.

“Ân Ân, em ở đâu?”

Dung Ân nghiêng đầu nhìn Sở Mộ đã hôn mê, “Dạ, mẹ anh từ trên cầu thang ngã xuống, bây giờ đang hôn mê, em lập tức đi ra ngoài gọi người đến, em không biết lúc anh đến đây, còn có thể thấy được em…”

“Ân Ân, đừng hoảng hốt,” tay trái Nam Dạ Tước vẫn khẩn trương như cũ nắm chặt tay lái, “Bây giờ em đang ở đâu?”

“Em cũng không biết,” Dung Ân lo lắng không thôi, thời gian đã không thể kéo dài được nữa, “Đúng rồi, lần trước anh đã tới, chính là mẹ anh nói gian phòng đặt di ảnh đó, em ở đó.”

“Được, Ân Ân, nghe này, đợi sau khi gác máy, coi như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, mẹ anh cũng không hề biết em gọi cuộc điện thoại này, sau khi đi ra ngoài gọi người đến thì trở về trong phòng, đem cửa phòng khóa trái, đợi bác sĩ đến đây, bọn họ sẽ không chú ý đến trên em.” Nam Dạ Tước một lần nữa khởi động động cơ, ngay lập tức chuyển hướng trên đường cái rộng rãi, Dung Ân liên tục ghi nhớ, sau khi cúp điện thoại, bước ra phòng khách để gọi người.

Nam Dạ Tước chỉ cảm thấy trong lòng bàn tay dính đầy mồ hôi, vừa khẩn trương lại vừa phấn khởi, tóc ngắn màu nho tím tung bay tứ phía trong gió đêm, có vẻ bừng bừng khí thế, vẻ u ám và chán chường trước đó đã bị quét sạch, xe thể thao màu trắng bạc giống như mũi tên nhọn phóng đi vun vút.

Đã tròn bốn tháng.

Anh dùng sức nện vào tay lái, trong tiếng kèn sắc bén nét mặt sa sầm lại, thật không thể ngờ, Dung Ân đang ở ngay trước mắt anh.

Một đoàn người tràn vào trong phòng khách, người giúp việc, bảo vệ, còn có bác sĩ tư nhân, Sở Mộ được khiêng lên lầu, Dung Ân làm theo sự dặn dò của Nam Dạ Tước lên lầu một mình, rồi đem cửa phòng khóa trái lại, người giúp việc bình thường chịu trách nhiệm đưa cơm cho cô thấy thế, cũng không nghi ngờ, trực tiếp theo Sở Mộ vào trong phòng.

Cô một phút cũng không nghỉ ngơi, sau khi mở rèm cửa sổ ra, hai mắt không hề chớp mà nhìn chằm chằm ra phía ngoài.

Sở Mộ bị ngã lần này cũng không nhẹ, mất máu quá nhiều, vết thương sau ót rất lớn, Dung Ân đứng ở bên trong có thể nghe được trên hành lang truyền đến từng tiếng bước chân dồn dập, mà ngay cả lòng của cô cũng theo đó mà thắt lại.

Sắc trời từ từ tối lại, giữa lúc không ngừng chờ đợi, bầu trời từ từ nổi lên sắc xám của bình minh.

Âm thanh ph