Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Tác giả: Lục Xu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329651

Bình chọn: 8.00/10/965 lượt.

giỏi, tương lai sáng sủa, có thể đỗ một trường đại học tốt, thậm chí có thể đi du học. Nhưng Bối Bối nhà cô không có khả năng ấy, hai đứa sớm muộn gì rồi cũng sẽ nảy sinh mâu thuẫn, thà rằng bây giờ chia tay luôn, cô không muốn thấy nó sau này thêm đau khổ.”

“Nhưng bây giờ làm vậy Bối Bối cũng sẽ đau khổ.”

“Sẽ ít hơn là để tận sau này. Vết thương khi còn trẻ sẽ mau lành hơn.”

“Cô nói như thế có phần hơi…”

“Vậy cháu có sẵn sàng vì Bối Bối mà vào học một trường đại học bình thường không?” Phương Di Vi nhìn chằm chằm chàng trai trẻ trước mặt, Trần Tử Hàn chỉ biết lặng im.

Đó là vấn đề rất thực tế, anh chưa bao giờ cho rằng chuyện tình cảm giữa mình và Y Bối lại có mâu thuẫn với việc học đại học.

Học tập là tương lai của anh, là con đường mà anh đã lựa chọn cho mình, còn Y Bối, cô là một “sự cố bất ngờ” xuất hiện trong cuộc đời của anh. Anh đã thích “sự cố” ấy mất rồi, khao khát muốn biến nó từ một điều bất thường trở thành lẽ dĩ nhiên.

Vậy mà hiện tại, đột nhiên có người nói với anh, sự cố kia xung khắc với cuộc sống của anh, bắt anh phải lựa chọn một trong hai.

Anh lắc đầu: “Cháu không làm được!”

“Vậy thì mong cháu rời khỏi nó!”

“Cô!”

“Mong cháu đừng tới quấy rầy Bối Bối nữa, cháu sẽ có cuộc sống của riêng cháu, Bối Bối cũng sẽ có cuộc sống của nó, cô không hy vọng cháu làm ảnh hưởng tới nó. Nếu cháu thật sự muốn tốt cho nó thì hãy rời xa nó! Hiện tại cô đang liên hệ với một trường cấp ba cho nó đi học lại, cô không muốn vì chuyện tình cảm với cháu mà việc học tập của nó bị ảnh hưởng. Hơn nữa, nếu cháu cho rằng tình cảm của mình có thể chống lại được thử thách thì hãy đợi một năm, sau khi đối mặt với những mê hoặc ở đại học, nếu cháu vẫn còn kiên định nói thích con gái cô, thì lúc ấy hãy liên lạc với nó.”

Trần Tử Hàn cắn chặt môi: “Vâng, nếu như lúc ấy chúng cháu vẫn ở bên nhau, mong cô đừng ngăn cản!”

Phương Di Vi gật đầu: “Một năm tới cháu cũng đừng liên lạc với nó. Bởi vì lời hứa hẹn hiện giờ của cháu chẳng có ý nghĩ gì hết, cháu căn bản không thể cho nó bất cứ thứ gì”.

Trần Tử Hàn lần này không đáp, lặng lẽ rời khỏi đó.

Anh lững thững bước đi, đột nhiên nhận ra, bản thân ở bên Vương Y Bối dường như đã bị trầm mê vào thế giới của cô mà không đủ tỉnh táo để suy nghĩ bất cứ điều gì, chỉ khi rời khỏi cô rồi, bao nhiêu vấn đề thực tế mới nhảy ra trước mắt anh. Xung quanh rất nhiều người đều nói anh và cô không hợp nhau, anh một mực làm ngơ, hoàn toàn không biết hai người rốt cuộc có điềm nào không hợp nhau.

Nhưng vừa rồi lúc nói câu “cháu không làm được”, anh mới phát hiện hóa ra bản thân mình rất thực tế.

Anh sẵn sàng từ bỏ kì thi cuối năm lớp mười một kia để được học cùng lớp với cô, chẳng qua một phần cũng là vì cuộc thi đó chẳng mấy quan trọng, không ảnh hưởng quá nhiều tới việc học tập của anh. Nếu bảo anh cũng tùy hứng như thế trong kì thi đại học, anh khẳng định sẽ không làm được.

Hóa ra, anh đã vô tình tự đưa ra cho bản thân nhiều lựa chọn như thế. Nhưng anh không nghĩ mình đã chọn sai. Chỉ một năm mà thôi, anh không tin những cám dỗ bên ngoài lại có sức mạnh lớn đến thế. Một năm, nhất định sẽ trôi qua nhanh thôi.

Anh tin chắc như vậy.

Dù rất lâu về sau, mỗi khi nhớ tới chuyện này anh đều cảm thấy rất buồn cười, nhưng đó là suy nghĩ thật lòng nhất của anh lúc ấy. CHƯƠNG 05 – HOÀNG TỬ ĐÃ TỪNG RỜI XATôi từng có những ước mơ phi thực tế, chúng vừa ngây thơ vừa nực cười, nhưng cũng không ngăn cản được tôi tự coi mình là một nàng công chúa, coi anh là một chàng hoàng tử. Chúng tôi sau đó sẽ sống hạnh phúc bên nhau trong tòa thành do tôi tự ảo tưởng ra. Thế nhưng tôi biết một điều, chỉ có mình tôi sẵn sàng sống trong tòa thành ấy mãi mãi, chàng hoàng tử trong lòng tôi trước giờ chưa hề có định sẽ cùng tôi ở đó tới đầu bạc răng long. Anh đã từng lặng lẽ đi ra khỏi tòa thành ấy, còn tôi, cứ nhu nhược giả vờ như không biết.Nếu để Vương Y Bối hồi tưởng lại một năm học lại lớp mười hai của mình, có lẽ cũng chỉ có cái tên Uông Thiển Ngữ mới lôi cô trở về kí ức được mà thôi, và thêm một sự thật nữa, đó là một năm ấy, bên cạnh cô không có Trần Tử Hàn.Vương Y Bối cuối cùng cũng có thể dùng tâm trạng vui vẻ và thản nhiên mà đối mặt với việc Vương Bác Siêu và Phương Di Vi đưa cô đi nhập học. Nhất là lúc ngồi trên xe tới trường, có người ngồi gần lên tiếng hỏi cô đi dâu, bố cô liền trả lời đưa cô đi làm thủ tục vào học đại học. Lúc ấy, cô hoàn toàn có thể cảm nhận được niềm vui sướng và tự hào của bố mẹ.Vương Y Bối và Uông Thiển Ngữ hẹn nhau đi điểm danh cùng lúc để được phân vào chung một phòng kí túc. Đi cùng Uông Thiển Ngữ là một anh chàng sáng sủa đẹp trai. Vương Y Bối vốn định hỏi thăm xem anh ta có quan hệ gì với Uông Thiển Ngữ nhưng chợt phát hiện ra Uông Thiển Ngữ luôn giữ khoảng cách với anh ta nên không hỏi nữa.Vương Bác Siêu và Phương Di Vi đưa cô đi nộp học phí, rồi đi ghi tên, sau đó người quản lý giao cho Vương Y Bối một phiếu cơm trị giá một trăm tệ, cuối cùng mọi người mới về nhận phòng.Phần lớn mọi người đều là tân sinh viên, ai nấy trong tay đều túi to túi nhỏ, vẻ mặt hân hoan v


XtGem Forum catalog