Duck hunt
Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Tác giả: Lục Xu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329692

Bình chọn: 9.00/10/969 lượt.

y quay về trường.Những ngón tay nhỏ bé của cô đan vào bàn tay anh.“Không hỏi quan hệ giữa tớ và Tôn Ngạn Bân là gì sao?” Cô nhìn anh bằng ánh mắt thăm dò, cô vốn tưởng ra khỏi quán ăn là anh chủ động hỏi cô chuyện này, nhưng có vẻ như anh không hề có ý định đó.“Sao phải hỏi?” Trần Tử Hàn phản vấn cô.“Cậu không cảm thấy…” Cô không thể nói ra thành lời được cái chuyện người khác có tình cảm với mình, đàng ngây ngốc nhìn anh.“Đồ ngốc này!” Trần Tử Hàn vuốt mái tóc cô: “Chẳng phải cậu đang ở bên tớ đó sao?”.Nếu cô đã là của anh rồi, anh sẽ chẳng thèm bận tâm tới những con ong mật xúm xít bên cạnh cô.Ngẫm nghĩ một lúc mới hiểu ra ý tứ của Trần Tử Hàn, Vương Y Bối thở dài trong lòng. Nhưng cô lại thích anh như vậy, chỉ có thế mới chứng minh cô rất có mắt nhìn người.Tới bến xe buýt, cô tiễn anh lên xe.Vẻ mặt hai người hiện rõ sự luyến tiếc vì không thể thường xuyên gặp nhau.“Này!” Khoảnh khắc Trần Tử Hàn bước lên xe, Vương Y Bối vẫn không kìm được mà hét lên: “Mỗi ngày nhớ tớ một trăm lần!”Câu nói của cô hoàn toàn thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Mặt cô thoáng cái đỏ bừng, chẳng khác nào đã uống say.“Được!” Trần Tử Hàn gật đầu với cô, sau đó lên xe.Vương Y Bối yên lặng nhìn theo chiếc xe lăn bánh xa dần. Từ nay về sau, cô vẫn sẽ nhớ nhung một người, chỉ có điều, cô sẽ không phải nhớ nhung anh ở nơi xa vời nào nữa, mà anh ở trong tim cô.

CHƯƠNG 06 – SỰ MÊ HOẶC CỦA ÁI TÌNH

Khiến em khó chịu nhất không phải là sự ấm áp của anh dần dần biến mất khi chúng ta còn trẻ, mà là lời hứa chúng ta trao cho nhau, nhiều năm về sau lại chẳng ai thực hiện được. “Bên nhau trọn đời”, nói thì ngọt ngào, để rồi cúi cùng chỉ còn lại thương đau. Chính những lời hứa hẹn không thành ấy mới thật sự là liều thuốc độc trong tình yêu.

Vương Y Bối đứng lặng ở bên xe buýt rất lâu. Khi cơn gió đêm ùa tới, cô mới cảm nhận được sự chân thực và nỗi buồn còn sót lại.

Cô và Trần Tử Hàn thật sự đã gặp lại nhau, đã lại ở bên nhau. Có lẽ, ông trời đã nghe thấy được quyết định cô đưa ra trong lúc tâm trạng ảm đạm nhất, nên đã an bài cho cô và anh được gặp lại nhau. Cô hiểu rõ bản thân mình, nếu một ngày chứng kiến anh ở bên người khác, cô sẽ từ bỏ hy vọng, dù tình yêu nặng như núi cũng không kháng cự nổi sự mất mát vô hạn, sự thay đổi của lòng kiên trì sâu trong tâm can.

Vương Y Bối quay đầu, đi về phía trường học. Cổng trường không biết từ bao giờ đã bị đổi từ bên phải sang bên trái, để khích lệ sinh viên đi bộ, họ đã tu sửa cây cầu vượt, dù sao thì cũng coi như có tác dụng, mọi người đi từ trên cầu xuống vẫn có thể vô tư nói chuyện.

Vương Y Bối thở dài, cũng chẳng biết mình than thở gì, cô đi qua cổng trường, dừng lại trước bồn hoa.

Tôn Ngạn Bân đang đứng trước mặt cô. Không biết anh ta đã đứng ở đây được bao lâu, không biết có phải đang đợi cô không?

Vương Y Bối quay đầu lại phía sau, đường nhìn vừa vặn phóng thẳng tới trạm xe buýt. Trái tim cô chợt quặn thắt, bờ môi run lên không nói nên lời.

Tôn Ngạn Bân vẫn nhìn cô: “Em vẫn rất yêu cậu ta?” Giọng nói trầm thấp của anh vang lên, hàng lông mày nhíu lại, ánh mắt tràn ngập sự kiên định.

Vương Y Bối gật đầu.

“Em dự định yêu cậu ta bao lâu?” Một chút ý nghĩ hèn mọn nổi lên nhắc nhớ anh, dù cô có đang ở bên người khác, anh cũng sẽ sẵn sàng chờ. Đến khi tình yêu của cô không thể ra hoa kết trái, anh nhất định sẽ ôm cô vào lòng.

“Em dự định cả đời yêu cậu ấy”. Thế nên, đừng đặt hy vọng vào em nữa!

Tôn Ngạn Bân lúc ấy có lẽ vẫn không hiểu đây là lời từ chối khéo của cô. Mãi về sau, khi cô chia tay với Trần Tử Hàn, bỏ đi một thành phố khác, người đàn ông này lại tiếp tục đuổi theo cô. Khi đó cô mới hiểu tình yêu mà anh dành cho cô sâu nặng đến nhường nào. Sự cự tuyệt của cô đối với anh càng chứng minh rõ cho cô thấy, cô vĩnh viễn không thể đánh đổi nhiều thứ cho tình yêu giống như anh đã làm với cô, chính vì thế mà cô lại càng không muốn thừa nhận.

Vương Y Bối nói chuyện với Tôn Ngạn Bân thêm một lúc rồi mới về ký túc. Tâm trạng vui vẻ của cô cũng không bị Tôn Ngạn Bân làm ảnh hưởng nhiều. Con người nhiều khi cũng phải tự thừa nhận bản thân chẳng vĩ đại gì, trong khi mình ngập tràn trong hạnh phúc, dù biết người khác đang đau khổ thì cùng lắm chỉ than thở một câu lấy lệ, sau đó không quên tiếp tục hưởng thụ niềm vui của mình. Dù thế nào thì người ta cũng chỉ khắc sâu trong tâm trí tình cảm của bản thân mình mà thôi.

Vương Y Bối về phòng liền ngồi trước máy tính, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Trần Tử Hàn, hỏi anh đã đi tới đâu rồi.

Sim di động cô sử dụng đã đăng ký gói cước sinh viên, mỗi tháng được tặng hai trăm tin nhắn miễn phí, trước đây chưa bao giờ cô dùng hết vì chẳng có ai để nhắn tin cùng. Còn bây giờ thì khác, số tin nhắn này đúng là rất có ích. Nhiều năm sau, khi cả di động và sim đều bị mất, cô ngồi thu lu ở góc phố khóc nức nở, lúc ấy cô mới phát hiện, thật sự chỉ còn lại một mình mình. Thế nhưng hiện giờ cô chỉ biết, trong đầu cô chỉ có Trần Tử Hàn.

Cô gửi tin nhắn nhắc nhở anh cẩn thận trộm cắp trên tàu, dặn anh không được ngủ gật. Trần Tử Hàn cũng khuyên cô đi n