i lần cô chịu ấm ức, còn bây giờ anh lại nổi giận với cô, gạt cô sang một bên vì những mối quan hệ khác. Rốt cuộc thì cô đã làm gì sai? Vì sao anh lại khiến cô cảm thấy xa lạ và bất lực như thế?Thi cuối kỳ xong, Vương Y Bối thu dọn đồ đạc về nhà. Uông Thiển Ngữ vội hỏi: “Cậu nói với Trần Tử Hàn chưa?”.Vương Y Bối ngừng tay: “Cậu cho rằng anh ấy sẽ để tâm à?”.Uông Thiển Ngữ thở dài: “Tớ đưa cậu ra bến xe”.Hai người xách hành lý đi, nghe tiếng động trong hành lý phát ra, Vương Y Bối không khỏi mỉm cười: “Những cô gái trọng sắc khinh bạn đúng là có bệnh, chỉ có bạn bè mới đáng tin”.“Bớt ba hoa đi cho tớ nhờ!” Uông Thiển Ngữ lắc đầu: “Cậu cũng đừng nghĩ vẩn vơ nữa!”.“Tuân lệnh!”Tới bến xe buýt, Vương Y Bối làm dấu hiệu tạm biệt với Uông Thiển Ngữ rồi lên xe. Cô vừa ngồi xuống thì chỗ trong bên cạnh cũng có người ngồi. Vương Y Bối quay sang nhìn, là một người con trai xa lạ, có vẻ cũng là sinh viên trường này.Đột nhiên cô rất muốn khóc. Trước đây mỗi lần về nhà, Trần Tử Hàn có bận thế nào cũng đưa cô tới tận bến xe khách. Lúc ngồi trên xe buýt, hai người ngồi gần nhau, tay nắm chặt, tựa như không nỡ rời xa nhau, dù cho chỉ là cô về nhà.Vương Y Bối cố gắng kìm nén tâm trạng, cô lấy di động ra, mở danh bạ tìm tới số điện thoại kia nhưng không gọi đi. Mới hôm qua hay hôm kia thôi, hai người cãi nhau, lý do gì thì cô không nhớ, hình như là một chuyện rất nhỏ.Bàn tay nắm chặt điện thoại dần dần thả lỏng. Cô cắm tai nghe, một mình nghe nhạc.Lúc xuống xe buýt, có rất nhiều người xa lạ, nhưng không ai giúp cô xách hành lý lên xe khách. Cô cũng chẳng có tâm trạng sinh ly tử biệt như mọi khi, trước đây mỗi lần nhìn bóng lưng anh rời đi, cô đều khóc, thế nhưng lần này không có anh, sao cô vẫn muốn khóc?Hai giờ đồng hồ ngồi xe, tâm trạng Vương Y Bối rất tệ. Xe vừa chạy không được bao lâu thì cô đã phải ôm túi nilon để nôn, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Bên cạnh cô là hai mẹ con, người mẹ nhỏ nhẹ dặn dò cô con gái ngồi trong lòng mình: “Tết mẹ sẽ đưa con đến gặp ba nhận lì xì, khi gặp vợ của ba thì phải chào dì”. Cô bé ngoan ngoãn gật đầu. Người mẹ xoa đầu con gái, mỉm cười nói tiếp: “Dì đó không mừng tuổi cho con thì thôi nhé, dù sao mẹ cũng không thiếu tiền”.Không hề mắng chửi kẻ cướp chồng kia, cũng không bắt con mình không được nhận ba và người phụ nữ hiện tại của ba. Vương Y Bối nghe mà không ngừng rơi lệ. Có vẻ như cô đã nôn hết mọi thứ trong dạ dày ra rồi, bây giờ chỉ có thê nôn khan.Xe tới nơi, Y Bối đợi mọi ngươi xuống hết rồi mới chậm chạp xách theo cái túi đầy chất bẩn kia xuống. Cô vừa mới chạm chân trên mặt đất thì Vương Bác Siêu liền chay tới, nhìn thấy trong mắt con gái vẫn còn ngấn nước, ông lo lắng hỏi: “Con sao thế này?”.Vương Y Bối nói mình bị say xe, sau đó đi tìm thùng rác để vứt túi bẩn kia đi, cô vừa quay lại thì đã thấy bố đang khom người lấy hành lý từ thùng xe ra, lệ lại dâng lên quanh viền mắt. Cô mím môi, không kìm được chửi thầm trong bụng: Bạn trai là đồ bỏ đi, chỉ có bố là người đàn ông toàn tâm toàn ý với mình.Cô mới chỉ gọi điện về nhà thông báo với bố mẹ một câu mà bố đã ra bến xe đợi từ sớm, đợi mấy chuyến về rồi mới thấy cô nhưng bố không hề trách móc lấy một câu, trái lại còn hỏi han ân cần.Vì biết cô về nên mẹ đã mua rất nhiều đồ ăn, làm một bàn thức ăn ngon đợi cô. Vương Y Bối vốn đang mệt, không có tâm trạng ăn uống nhưng thấy mẹ vất vả nấu nướng như vậy đành ép mình ngồi xuống ăn một bát cơm, không quên khen tay nghề của mẹ càng ngày càng lên, còn nói ở trường lúc nào cũng thèm ăn đồ mẹ nấu. Phương Di Vi nghe vậy vẻ mặt rạng rỡ hẳn lên.Ăn cơm xong, Vương Y Bối về phòng nằm nghỉ. Căn phòng của cô vừa được mẹ dọn dẹp sạch sẽ, thay chăn đệm mới. Cô nằm trên giường nhắm nghiền hai mắt, không muốn nghĩ tới bất cứ điều gì, không muốn nhớ tới bất kỳ ai, chỉ muốn ngủ một giấc.Trần Tử Hàn đi làm về, gọi điện cho Vương Y Bối nhưng không liên lạc được, anh cứ nghĩ điện thoại cô hết pin chưa kịp sạc, nhưng mãi hai ngày sau vẫn tắt máy. Cuối tuần, anh vội vàng đến trường tìm cô. Trên đoạn đường từ cổng vào khu ký túc, thỉnh thoảng anh lại bắt gặp những người đang kéo hành lý đi ra, tiếng ma sát trên mặt đường không ngừng vang lên.Vì không thể gọi điện được cho cô nên Trần Tử Hàn phải đứng đợi rất lâu dưới sân ký túc. Một người bạn cùng phòng với Vương Y Bối không mua kịp vé ngay hôm thi xong nên hôm nay mới về nhà, cô vừa ra khỏi ký túc liền trông thấy Trần Tử Hàn.Thấy cô mang nhiều hành lý, anh liền đi tới xách giúp.“Anh tới tìm Tiểu Bối à? Cậu ấy về nhà rồi mà, cậu ấy không nói với anh à?” Cô gái nhìn Trần Tử Hàn thăm dò, thầm thở dài trong lòng, nếu như con trai ở cái trường này đều tốt như vậy thì chẳng còn gì phải chê nữa.“Gọi điện cho Y Bối nhưng tắt máy.” Trần Tử Hàn nói ngắn gọn.Cô gái kia còn muốn nói nữa nhưng thấy Trần Tử Hàn như vậy cũng chỉ biết cười trừ. Trần Tử Hàn xách hành lý giúp cô ta ra tới bến xe buýt rồi mới về. Cô gái nhìn theo, không khỏi thở dài. Thỉnh thoảng tán gẫu với mấy người bạn ở phòng khác, cô ta vẫn nói Vương Y Bối thật khiến cho mọi người phải ghen tỵ vì có b
