Disneyland 1972 Love the old s
Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Tác giả: Lục Xu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329934

Bình chọn: 8.00/10/993 lượt.

Uông Thiển Ngữ bên cạnh, Vương Y Bối cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, không nghĩ tới những chuyện phiền não nữa. Hai người ngắm cây cỏ, núi đồi, rồi chụp ảnh kỷ niệm.Từ lúc đi chơi về, Vương Y Bối hễ nghe thấy tiếng của Trần Tử Hàn là lập tức không nhịn được lại cãi nhau. Trần Tử Hàn lần nào cũng chốt lại bằng câu: “Em đừng có vô lý như thế!”.“Vô lý? Em vô lý chỗ nào?” Cô lạnh lùng: “Anh bận, cả ngày bận, tới cái bóng cũng chẳng thấy đâu, cuối tuần tới chỗ anh, anh cũng không về nhà. Em thật sự muốn biết có bao nhiêu người bận rộn như anh. Công ty của anh có phải sẽ trao tặng anh danh hiệu nhân viên xuất sắc nhất không?”.…“Em không hiểu cho anh? Thế nào mới được gọi là hiểu? Em ở nhà chẳng phải động chân động tay việc gì, vậy mà tới chỗ anh lại nấu cơm, giặt giũ cho anh, em có bao giờ oán trách anh không?”…“Em không biết vì sao anh lại thay đổi đến thế này, gọi điện nói được hai câu đã kêu mệt, cả ngày từ sáng tới khuya rốt cuộc anh phải làm những gì?”Vương Y Bối càng nói càng muốn khóc, vậy mà Trần Tử Hàn lại nói một câu: “Anh mệt rồi, muốn đi ngủ, có chuyện gì ngày mai nói”.Nhìn cuộc gọi kết thúc, nước mắt Vương Y Bối trào ra. Hai câu nói bực tức lúc nãy vốn không phải điều cô muốn nói. Trong tưởng tượng của cô, cuộc sống sau này của hai người đâu phải như vậy, rõ ràng là hoàn mỹ, là hạnh phúc, chứ không phải cãi vã ầm ĩ với nhau. Anh và cô đều đang ở cùng một thành phố, có thể thường xuyên gặp mặt, vậy mà tại sao ngay cả gặp nhau cũng không còn hào hứng nữa? Cô không biết, hoàn toàn không biết vì sao mọi chuyện lại thành như vậy.Sau này, Uông Thiển Ngữ nói với cô, lúc ấy là vì cô nghĩ tới sự lãng mạn, còn Trần Tử Hàn nghĩ tới thực tế. Lãng mạn và thực tế không hoàn toàn đối lập, nhưng đặt trong hoàn cảnh khi ấy của hai người lại trở thành xung khắc. Bởi vì cô vẫn còn chìm đắm trong tình cảm sinh viên, chứng kiến nhiều chuyện tình lãng mạn xung quanh, còn Trần Tử Hàn lại đang phấn đấu hết mình vì tương lai. Điều mà anh muốn chỉ là bạn gái có thể hiểu và thông cảm cho mình, những lúc mệt mỏi, anh mong nghe được câu hỏi thăm: “Anh có mệt lắm không?” từ cô, mong nhận được sự động viên ấm áp từ cô.Sai ư? Không có ai sai cả. Cô còn đi học, còn được chứng kiến những điều đẹp đẽ xung quanh, anh đã đi làm, đã phải đối mặt bao vấn đề thực tế. Cô cần lãng mạn, anh không thể cho cô; anh cần thực tế, cô cũng không thể đáp ứng.Cũng có thể đã sai, cái sai nằm ở một năm Vương Y Bối phải đi học lại, dường như lỗ hổng tình cảm trong quãng thời gian ấy không thể nào lấp kín được. Nếu không thì hiện tại hai người sẽ không lớn tiếng cãi vã nhau như thế, cô nói anh thờ ơ, anh nói cô ngang ngược. Lúc nào cô cũng đem anh ra so sánh với bạn trai của người khác rồi chê anh không làm tròn vai trò của người yêu. Khi sự tức giận lên đến cực hạn, Trần Tử Hàn gằn giọng với cô: “Vậy em đi tìm người hợp với tiêu chuẩn của em đi!”.Cứ cãi vã như thế, ai cũng tự cho mình là đúng, chê trách đối phương, dùng những lời lẽ khó nghe làm tổn thương nhau, sự quan tâm khi xưa giờ biến thành những câu nói thờ ơ “tùy em”, “tùy anh”. Từ đây, bất cứ chuyện nhỏ nhặt nào cũng khiến nảy sinh vấn đề. Bát rửa không sạch, điều hòa mở không thích hợp, gọi điện không nghe, hẹn hò tới chậm một phút… đều dễ dàng trở thành lý do để cãi nhau. Chẳng cần biết nguyên nhân là gì nhưng cứ chiến tranh không ngừng như vậy.Vương Y Bối tính tình càng ngày càng nóng nảy. Uông Thiển Ngữ lúc nào cũng hết lời khuyên nhủ cô phải hiểu cho Trần Tử Hàn. Anh đang trong giai đoạn từ môi trường đại học bước ra ngoài xã hội, tâm trạng không tránh được mất thăng bằng. Cũng có đôi khi Vương Y Bối nghe lời Uông Thiển Ngữ, nhưng mỗi lần từ nhà Trần Tử Hàn về cô đều nổi cơn tam bành, lạnh lùng nói: “Anh ấy rõ ràng là không muốn gặp tớ, vừa nhìn đã không nói được lời nào tử tế rồi. Tớ giặt quần áo giúp anh ấy xong, anh ấy về nhà tìm không thấy lại làm ầm lên, nói là cái này không được giặt vì anh ấy phải mặc ngay… Tớ thật sự chịu đựng đủ rồi”.Sau rất nhiều lần hết chiến tranh nóng lại chiến tranh lạnh, Vương Y Bối không tới căn hộ của Trần Tử Hàn nữa. Dù sao thì cô làm bao nhiêu chuyện như vậy, anh cũng chẳng hề thấy cảm kích, cô cần gì phải tự biến mình trở thành một người giúp việc không công như vậy chứ. Xưa nay chưa bao giờ cô nghĩ tới việc sẽ giặt đồ cho người khác, ngay cả giặt đồ của mình còn lười nhưng lại sẵn sàng giặt cho anh, vậy mà anh lại đối xử với cô như vậy. Cô càng nghĩ càng cảm thấy tủi thân. Bạn bè cùng phòng biết tâm trạng cô không tốt nên hạn chế nhắc tới vấn đề bạn trai, càng không ai nói ra ba chữ “Trần Tử Hàn” trước mặt cô.Chớp mắt một cái đã hết học kỳ, Vương Y Bối vẫn còn chưa lấy lại tinh thần, Uông Thiển Ngữ lôi kéo cô lên lớp tự học, nhất quyết không cho cô đào ngũ, ngộ nhỡ thi không qua sẽ rất phiền phức. Vương Y Bối cũng hiểu rõ vấn đề, tạm thời dẹp chuyện của Trần Tử Hàn sang một bên, chỉ có điều thỉnh thoảng vô thức nghĩ tới, cô lại cảm thấy khó tin, không thể ngờ được hai người lại trở thành bộ dạng như hiện tại. Anh đã từng nhớ kỹ sở thích của cô, từng xót xa mỗ