Em Dám Quên Tôi

Em Dám Quên Tôi

Tác giả: Cuồng Càng Thêm Cuồng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210200

Bình chọn: 8.00/10/1020 lượt.

khối nguyên thạch của ngài vẫn luôn được giữ trong tiệm chúng tôi, căn cứ vào số cara và kiểu dáng, nhà thiết kế của chúng tôi đã tốn ước chừng một tháng để thiết kế một vài mẫu khác nhau, mời ngài và vị hôn thê xem thử và quyết định xem mẫu nào ưng ý nhất?”

Đồng Nhiên nhìn vào, cúi đầu hỏi cô gái ngồi bên cạnh : “Em thích kiểu nào?”

Cảnh Giai Tuệ luôn không có hứng thú với mấy thứ này, nhưng thật ra nhìn các mẫu thiết kế cũng có thể khiến cho người ta lóa mắt.Cô nhìn vài lần rồi nói : “Mẫu nào cũng không thích.”

Người quản lý mặc dù vẫn mỉm cười, nhưng thật ra lại đang có chút kinh sợ.

“Cảnh tiểu thư, đây là khối ngọc xanh tinh khiết được khai thác từ Nam Phi rất hiếm có, hơn nữa 27 cara đều được trực tiếp cắt thủ công.Ba tháng trước khối nguyên thạch đó đã được bán với giá 18 triệu đô la, nhà thiết kế của chúng tôi vô cùng mong đợi chủ nhân của nó.Hơn nữa tôi cam đoan, chỉ có nhà thiết kế hàng đầu của chúng tôi mới có thể làm ra một tác phẩm công phu và hoàn mỹ như vậy, khiến cho chủ nhân của nó cảm nhận được tình yêu vĩnh hằng.”

Cảnh Giai Tuệ không ngờ khối đá thoạt nhìn không mấy thu hút này lại có lai lịch lớn như vậy, 18 triệu đô la? Đổi thành nhân dân tệ là khoảng hơn một tỷ…Được mua ba tháng trước? Hơn một tỷ đổ vào để làm nhẫn cưới? Giống như một người đàn ông ngoài ba mươi sống độc thân, đập nồi bán sắt lấy tiền rồi lừa con gái nhà người ta vào nhà vậy! Người đàn ông này điên rồi ư?

Cảnh Giai Tuệ cố gắng không biểu hiện ra sự kinh ngạc trên gương mặt, chỉ nhàn nhạt mỉm cười với quản lý : “Trình độ tiếng Trung của cô rất tốt, cám ơn đã giới thiệu.”

Cái gì? Vị quản lý nói cả buổi, đổi lại là một câu khen khả năng tiếng Trung rất khá, trong lúc nhất thời cảm thấy hơi luống cuống.

Đồng Nhiên khẽ gật đầu với vị quản lý giờ phút này đang khóc không ra nước mắt : “Chúng tôi muốn nhìn một lúc nữa, lát sau cô hãy vào.”

Khi quản lý cùng nhân viên ra khỏi phòng khách quý, Đồng Nhiên liền đưa tay nhéo nhéo lên gương mặt đang giận điên người của Cảnh Giai Tuệ : “Em sao vậy? Không thích ư? Trách anh tự ý mua kim cương sao? Đối với những thứ này anh cũng không hiểu lắm, chẳng qua lúc tham gia đấu giá có nghe người ta nói là loại kim cương này rất quý hiếm, nên anh muốn mua về cho em, nếu như em không thích thì chúng ta sẽ chọn loại kim cương khác, lần này cho em quyết định nhé, được không?

Cảnh Giai Tuệ lập tức nghiêng đầu tránh đi bàn tay to kia : “Nếu đã như vậy, em có thể yêu cầu đổi một chú rể khác được không?”

“Bảo bối à…anh không ngại cưỡng gian cô dâu nhỏ của mình ngay tại đây đâu…” Vừa nói tay vừa luồn vào trong áo cô.

Cảnh Giai Tuệ đương nhiên biết hắn nói được là làm được, vội vàng đè xuống giữ ngực mình : “Vô lại! Anh bỏ tay ra!”

Thế nhưng bàn tay kia đã nắm thật chặt một bên ngực non mềm của cô, mạnh tay xoa nắn đỉnh phấn hồng. Cảnh Giai Tuệ chỉ có thể dùng đầu đập vào ngực hắn : “Đáng ghét! Vô lại! Anh rõ ràng cố ý! Tại sao đột nhiên lại muốn kết hôn với em, còn trùng vào ngày tổ chức hôn lễ với Đồng Hiểu Lượng! Anh muốn làm người ta chán ghét sao!”

Kỳ thật Cảnh Giai Tuệ cũng biết rõ, đây đúng là trắng trợn gán tội cho người khác! Rõ ràng là Đồng Nhiên định ngày cưới trước, nhưng vì giận quá nên cô cứ muốn trút hết bực bội lên người hắn.

Quai hàm của Đồng Nhiên kéo căng ra, có thể nhận thấy là hắn đang kìm nén lửa giận : “Em cảm thấy việc kết hôn với anh rất đáng ghét sao?”

Cảnh Giai Tuệ ngậm chặt miệng, không nói gì, bởi vì cô biết, giờ phút này vô luận nói điều gì cũng đều làm tổn thương người ta.

Về vấn đề hôn lễ, họ cũng đã từng bàn bạc qua trong những ngày tháng tươi đẹp trước kia.

Khi đó, người luôn đề xuất đến vấn đề này lại chính là cô mà không phải hắn.Trong ngôi nhà trệt thấp bé chật chội, cô vừa đập gián vừa nói về sau khi kết hôn, nhất định phải chọn một căn nhà không có gián!

Lúc ấy Đồng Nhiên đang ở trong sân, cười nói : “Em chỉ cần có vậy thôi à! Yên tâm! Tương lai khi anh cưới em, nhất định sẽ khiến cho em phải hãnh diện, cho Tuệ Tuệ của anh một hôn lễ khiến các cô gái nhìn vào mà ao ước!”

Khi đó, cô cảm thấy hắn chỉ đang nói suông vậy thôi, nhưng trong lòng thật sự rất hạnh phúc và ấm áp.

Hiện tại, cô mới biết những lời hắn nói đều không phải là đùa cợt, tâm bỗng nổi lên sự trống trải mất mát…

Hắn làm như vậy, có phải là để đền bù cho một thời còn trẻ, vì mơ hồ mà đánh mất những giấc mơ?

Mà cô, có phải là người xuất hiện trong những giấc mơ đó?

Nghĩ vậy, Cảnh Giai Tuệ đột nhiên nhận ra, bản thân cô luôn kháng cự, là vì trong lòng có một sự sợ hãi và không tự tin.

Cô trước sau vẫn cảm thấy, cô và Đồng Nhiên đã xa nhau rất lâu, liệu có còn yêu không? Cô có thể dùng sự lạnh lùng để lừa gạt người khác, nhưng lại không thể lừa được chính bản thân mình, tên cặn bã này không có điểm gì tốt đẹp cả, đúng là…Cô luôn không tự chủ mặc cho hắn xông thẳng vào tim mình, cho dù có dùng dao nhọn, cũng không thể khoét được hết những tình cảm ẩn sâu trong đáy lòng.

Biết nội tâm mình mềm yếu, nên cô mới càng không dám đến gần.Cô gái mà mọi người hay nghĩ là ung dung trấn định


Polaroid