tràn đầy căng thẳng, liền hỏi: “Khỉ nhỏ, anh không phải nói mẹ anh đã qua đời rồi sao, làm sao có thể?”
“Người đến là Đới Phương Dung, cũng là vợ của Phong Gia Vinh, nhưng chẳng phải là mẹ của anh.” Phong Khải Trạch lạnh nhạt giải thích, sau đó ra lệnh cho thím Chu ở bên cạnh: “Dì đi nói lại với bà ấy, hôm nay tôi không muốn tiếp khách.”
“Vâng.”
Thím Chu dựa theo mệnh lệnh tính đi làm theo, nhưng lại bị Tạ Thiên Ngưng kêu lại: “Đợi một chút. Khỉ con, dù sao sớm muộn chúng ta cũng phải gặp nhau, bác ấy đã chủ động đến đây, vậy thì cứ đi gặp một lần đi. Nếu như không gặp, chẳng phải chúng ta rất bất lịch sự sao, dù thế nào thì bọn họ cũng là trưởng bối, vả lại đã tự mình đến nhà, thì cũng nên gặp mặt nhau đi.”
“Kỳ thực bà ấy đối xử với anh cũng không tệ, luôn vì anh mà đôi khi không ngại cãi vã với Phong Gia Vinh. Được, đi gặp bà ấy, xem bà tới để làm gì?”
“Dạ, ông chủ.”
Thím Chu liền hiểu, vì thế bèn đi dẫn Đới Phương Dung vào.
CHƯƠNG 155: KHÔNG CẦN AI
Tuy rằng Đới Phương Dung không phải mẹ sinh ra Phong Khải Trạch, nhưng nói thế nào và cũng là vợ của Phong Gia Vinh, theo ký cũng như là mẹ chồng, là bậc trưởng bối.
Tạ Thiên Ngưng nghĩ đến chuyện gặp ba mẹ chồng, trong lòng cực kỳ hồi hộp, dù sao vấn đề quan hệ giữa con dâu và mẹ chồng trên xã hội thường hay đề cập rất nhiều vợ chồng.
“Khỉ con, em có hơi khẩn trương, mẹ anh có phải không thích em không?” Cô lo lắng hỏi, cả trái tim giống như nửa vờ cứ lơ lửng mãi giữa không trung.
“Bà ấy thích hay không cũng chẳng sao, anh thích là được rồi, hơn nữa bà ấy không phải mẹ anh, em không cần phải suy nghĩ quá nhiều.” Phong Khải Trạch lạnh lùng đáp, hoàn toàn diệt trừ hết vấn đề ở trong lòng.
Tuy rằng cho tới nay Đới Phương Dung đều đối với anh không xấu, nhưng cũng không có nghĩa là anh sẽ nghe theo lời bà gì cả, chỉ cần không liên quan tới chuyện Phong Gia Vinh, tất cả mọi thứ anh sẽ không xen vào.
“Bác ấy tuy rằng không phải mẹ ruột của anh, nhưng dù sao cũng là vợ của ba anh, theo vai vế mà nói cũng được xem như mẹ của anh, sau này bác ấy cũng là mẹ chồng em.”
“Ngay cả ba anh còn không nhận, chẳng lẽ phải nhận bà ấy sao? Gì mà mẹ chồng, em cứ xem bà ấy như không khí là được rồi.”
“Này____”
Tạ Thiên Ngưng còn muốn nói gì đó, nhưng thấy thím Chu đưa người vào, liền đem lời nói nuốt trở lại, đứng lên, lễ phép chào hỏi: “Bác gái, bác khỏe chứ, mời bác ngồi.”
Đới Phương Dung có hơi khẩn trương, sau khi thoáng nhìn qua Phong Khải Trạch, mới lộ ra dáng vẻ cứng ngắc, đáp lại nói: “Cám ơn.”
Ba người ngồi ở trong đại sảnh, không ai mở miệng nói, bầu không khí cực kỳ đông cứng.
Tạ Thiên Ngưng nhìn một chút, cảm thấy không khí nặng nề như vậy cũng không phải cách, bèn chủ động tìm chuyện để nói: “Bác gái, người thích uống gì, con đi lấy cho người.”
“Không cần, bác ngồi một chút là đi ngay, không cần phải phiền phức như vậy.” Đới Phương Dung dịu dàng khước từ, còn về tính tình của Tạ Thiên Ngưng làm người ta thấy rất hài lòng.
Một người không phải xuất phát từ danh môn thế gia, nhưng khí chất cao quý tao nhã như vậy, thật sự hiếm có. So với Hồng Thi Na, có vài phần thuần khiết hiểu lý lẽ hơn, nhưng lại thiếu đi chút dáng vẻ nhu nhược yếu ớt, cả người có vẻ cực kỳ hiền lành làm người ta có một cảm giác thân thiết.
Phong Khải Trạch vẫn luôn im lặng không nói, biểu tình căng thẳng giống như tấm ván gỗ, đột nhiên lạnh lùng chất vấn: “Sao dì tìm được nơi này, mà dì tới đây để làm gì?”
Đới Phương Dung nghe thấy giọng điệu lạnh lùng chất vấn, trong lòng càng thêm khẩn trương, hít một hơi, sau một lúc mới mềm mỏng trả lời: “Muốn tìm được nơi này cũng không phải việc khó, hôm nay dì là do tự dì đến, ba con cũng không biết.”
“Đoán chừng không bao lâu nữa, ông ấy cũng sẽ biết tôi ở chỗ này thôi? Không có gì, biết thì biết, dù sao cũng không có gì đáng ngại. Nói đi, hôm nay dì đến chỗ tôi để làm gì?”
Tạ Thiên Ngưng có chút bất mãn với thái độ này của Phong Khải Trạch, không vui trợn mắt nhìn anh, dùng ánh mắt để ra hiệu cho anh. Nhưng mà vô dụng, anh cứ xem như không thấy.
Đới Phương Dung cũng không hề tức giận thái độ của Phong Khải Trạch đối xử với bà, từ trong túi xách đưa ra xấp tiền tệ có giá trị lớn, đặt ở trên mặt bàn: “Khải Trạch, ba con đã đóng băng tất cả chi phiếu của con, dì đến cho con một ít tiền, để con không phải sống quá cực khổ.”
“Tôi không cần cứ lấy về đi, gì của Phong Thị đế quốc, tôi đều không cần.”
“Đừng tùy hứng nữa có được không? Tình cảnh bây giờ đã thật sự rất khác, ba con sẽ không dừng lại chuyện bắt con cưới Hồng Thi Na đâu, nếu như con không thỏa hiệp, vậy thì ông ấy sẽ đông cứng toàn bộ chi phiếu của con, để con ở bên ngoài gặp khó khăn, hơn nữa ông ta đã ra mệnh lệnh, không cho bất cứ ai giúp con. Những số tiền này con cứ cầm đi, qua một thời gian dì lại đến đưa một ít, chờ chuyện này giải quyết xong hãy bàn tính lại.”
Tạ Thiên Ngưng thấy được vẻ đôn hậu của người mẹ thương con trong ánh mắt Đới Phương Dung, chẳng lẽ cô hoa mắt sao?
Cô không có hoa mắt, thật sự là tình thương của người mẹ, khi còn nhỏ mẹ cũng yêu thương
