XtGem Forum catalog
Gái ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma

Gái ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma

Tác giả: Tịch Mộng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214041

Bình chọn: 9.00/10/1404 lượt.

làm đại thiếu phu nhân của Hồng Gia còn tốt hơn cả chức đại thiếu phu nhân của Ôn Gia, dám chắc có thể đòi lại chuyện mất mặt ngày hôm nay của cô rồi.

“Minh San, vấn đề cấp bách nhất hiện giờ là sự sinh tồn của chúng ta, cả thức ăn cũng mua không nổi, thì làm sao có thể lo tới chuyện khác chứ? Cho nên hãy đi tìm Tạ Thiên Ngưng và ba của con đi, chờ cuộc sống ổn định rồi hãy nghĩ đến chuyện khác.” Ninh Nghiên rầu rĩ nói, dù gì cũng phải lo cho chuyện này trước.

Tạ Minh San suy nghĩ một chút, nhìn thấy trên ngón áp út của mình vẫn còn đeo chiếc nhẫn kim cương kết hôn, vì vậy liền đem tháo nó xuống, đưa : “Mẹ, khi đã làm gì thì cũng không thể hối hận quay đầu lại nữa, huống chi nếu giờ mẹ đi tìm ba, ông cũng sẽ không như trước kia lo lắng cho chúng ta đâu. Mẹ đem chiếc nhẫn này đi bán đi, ít nhất cũng đủ cho chúng ta dùng tạm trong một thời gian.”

“Đây chính là nhẫn cưới của con, đem đi bán e không tốt lắm đâu?”

“Con và Ôn Thiếu Hoa đã ly dị rồi, nhẫn này giữ lại cũng không dùng được, cầm đi bán để giải quyết nhu cầu cấp bách.”

Ninh Nghiên suy nghĩ một chút, cuối cùng không chút do dự, đi qua cầm lấy chiếc nhẫn.

Không nghĩ tới mẹ con hai bà phải rơi vào thảm cảnh đem đồ đạc đi bán chứ? Ngày hôm đó đã mất đi trụ cột của nhà rồi sao?

“Minh San, kỳ thực mẹ muốn con đi tìm ba trở về, trong nhà thiếu mất trụ cột, sẽ không còn giống là nhà nữa.”

“Mẹ muốn đem ba trở về thì đầu tiên phải đụng mặt Tạ Thiên Ngưng, phải ăn nói khúm núm với ả. Tạ Minh San con đời này sẽ không chịu cuối đầu trước Tạ Thiên Ngưng đâu, hừ.” Chết vì tự ái, thì Tạ Minh San cũng không chấp nhận mình thua cuộc.

“Vậy____”

“Mẹ, chúng ta sở dĩ lưu lạc đến tình cảnh này, đều do Tạ Thiên ngưng làm hại, nếu không phải cô ta đi đầu cũng chống đối con, người Ôn Gia sao có thể ghét con đến vậy? Nếu người Ôn Gia không ghét bỏ con, thì con sẽ không phải vì thiếu tiền mà đi trộm dây chuyền cùng đồng hồ đeo tay thì không náo loạn đến như vậy. Tất cả mọi việc này đều do Tạ Thiên Ngưng gây ra, con không muốn cùng ả ta có bất cứ liên quan nào. Cô ta đã biết rõ con với Thiếu Hoa đã kết hôn, thế mà cứ đến quấy nhiễu tâm trí của Thiếu Hoa, làm hại hôn nhân mỹ mản của con, con nhất định sẽ không tha thứ cho ả. Nếu thật sự con có thể gả vào trong Hồng Gia, con nhất định sẽ lợi dụng tập đoàn thế lực Hồng thị, ra sức báo thù ả.”

Ninh Nghiên nhìn thấy con gái mình nói chuyện đầy hận ý vậy, trong lòng có chút hoảng sợ, vì lo cho tiền đồ của cô, đành ra sức khuyên nhủ cô: “Minh San, đừng nghĩ đến Tạ Thiên Ngưng, hiện tại con bé đã đi theo người đàn ông khác rồi, từ nay về sau không còn liên quan gì đến chúng ta nữa.”

“Nói đến người đàn ông kia còn càng tức giận. Cho dù mặc hàng hiệu, lái xe hiệu hay là kẻ có tiền thì đã sao? Hừ, cũng không soi gương xem đức hạnh bản thân mình đi, nghĩ một chút cũng biết rõ chiếc xe nổi tiếng kia là bỏ tiền ra thuê, quần áo cũng thế thôi. Ghê tởm hơn là Tạ Thiên Ngưng cư nhiên có thể tìm cho mình người đàn ông đến hạ nhục con, ở trong hôn lễ khiến con mất hết mặt mũi, sau đó còn quấn lấy, con thật sự rất hận! Nếu như cô ta không xuất hiện, thì bây giờ con vẫn là vợ của Thiếu Hoa, là thiếu phu nhân của Ôn Gia. Mẹ, làm hại chúng ta đi đến bước đường cùng này cũng là do Tạ Thiên Ngưng hết.”

Tạ Minh San căn bản không thể kiềm chế oán thù trong lòng mình, chỉ cần nghĩ đến Tạ Thiên Ngưng đã làm với cô, lại càng nổi nóng hơn.

Cô không chịu đựng và quên đi những chuyện mà Tạ Thiên Ngưng đã làm với cô.

Ninh Nghiên biết không thể khuyên cô được, buộc lòng im lặng. Nhớ đến những chuyện phát sinh gần đây, tất cả các việc đều có liên quan đến cô thì trong lòng thực sự rất giận Tạ Thiên Ngưng.

Con bé đó, quả thực rất đáng hận.

Lúc này Tạ Thiên Ngưng đang ăn cơm trưa với Phong Khải Trạch, hoàn toàn không biết chuyện hai mẹ con kia hận cô đến thấu xương, mà cô cũng chẳng hề quan tâm đến chuyện bọn họ.

Từ khi biết hết toàn bộ mọi chuyện, tình cảm của cô với khỉ nhỏ rất nồng thắm, bởi vì bây giờ bọn họ không còn che giấu bất cứ chuyện gì cả.

“Em cười ngốc gì thế?” Phong Khải Trạch vừa gắp thức ăn, vừa nhìn vừa đúc cho cô ăn.

“Em đâu có cười ngốc đâu, em đang cười hạnh phúc mà. Không phải anh nói thích nhìn thấy em cười vui vẻ sao, cho nên đó là lí do vì sao mỗi ngày em đều cười cho anh nhìn.” Cô vừa ăn vừa cười trả lời, do đã quen sống gần nhau nên không còn thấy xấu hổ hay ngượng ngùng nữa.

“Cô bé ngốc này, ăn gì đi chứ.”

“Được. Khỉ nhỏ, sau khi ăn cơm trưa xong anh có thể theo em đi gặp chú một chút không, đã lâu rồi không gặp chú, không biết chú giờ thế nào rồi?”

“Không thành vấn đề, dù sao hôm nay cũng không có việc gì, anh sẽ đi cùng em.”

“Cám ơn!”

Tạ Thiên Ngưng bằng lòng với câu trả lời, tiếp tục ăn cơm ngon lành.

Lúc này thím Chu đi đến, cung kính nói: ” Ông chủ, bà chủ, bên ngoài có một người nói muốn gặp hai người.”

“Người nào?” Phong Khải Trạch lạnh lùng hỏi, trong lòng đã định sẽ không gặp người này.

“Bà ấy nói bà là mẹ của ông chủ.”

“….”

Tạ Thiên Ngưng vừa nghe đến thân phận này, liền không muốn ăn nữa, trong lòng