cách xử lý vẹn toàn đôi bên, một là không để lộ thân phận, lại có thể quyết vấn đề.” Phong Khải Trạch tiếp tục khổ cực suy nghĩ, không ngừng khiến bản thân tĩnh tâm nghĩ cách, nhưng vì lo lắng cho Tạ Thiên Ngưng nên tâm thật sự không thể nào an tĩnh được.
Anh chưa từng rối loạn như vậy, cũng chưa từng thấy tâm trạng không yên như lúc này, anh thật rối loạn.
Cự Phong cảm thấy sự lo lắng của anh, mặc dù bây giờ không giúp được gì, nhưng vẫn là an ủi anh mấy câu: “Khải Trạch, anh đừng lo lắng, Phong Gia Vinh bắt Thiên Ngưng đi nhất định là có mục đích, chỉ cần ông ta chưa đạt được mục đích, chúng ta vẫn còn có cơ hội cứu người. Nếu như tôi đoán không sai, mục đích của ông ta hẳn là –”
Cự Phong còn chưa nói hết, điện thoại Phong Khải Trạch bỗng nhiên kêu lên.
Phong Khải Trạch lấy điện thoại di động ra, nhìn điện thoại hiện lên, là Phong Gia Vinh gọi tới, vì vậy không chút do dự ấn nút nghe, hơn nữa không đợi đối phương mở miệng, chính anh đã chất vấn trước: “Ông làm gì Thiên Ngưng? Nếu ông dám động vào một sợi tóc của cô ấy, chúng ta sẽ cùng đồng quy vu tận (đấu đá tới cùng), đừng tưởng rằng tôi không có gan này, cũng đừng tưởng rằng tôi không có bản lãnh này.”
Phong Gia Vinh nghe được câu này, trái tim từ trước đến nay chưa từng run rẩy không ngờ lại bỗng chốc run run, thậm chí cảm thấy may mắn vừa rồi không cho người hạ thủ đánh Tạ Thiên Ngưng.
Dù vậy, ông cũng không muốn thỏa hiệp lùi nửa bước, tiếp tục lấy thân phận của một người nắm quyền nói chuyện: “Khải Trạch, chuyện đến nước này, vậy ta cứ việc nói thẳng thôi. Ngày kia chính là hôn lễ của con và Hồng Thi Na, ta muốn con đến với tư cách là chú rể, hơn nữa còn phải kết hôn với cô ta, nếu không cả đời này con cũng đừng mong gặp lại Tạ Thiên Ngưng.”
“Ông đang uy hiếp tôi?” Phong Khải Trạch giận đến nghiến răng nghiến lợi, không nghĩ tới chuyện xảy ra đã xảy ra.
“Nếu như con thấy ta đang uy hiếp con thì chính là uy hiếp. Con nên nhớ, phải có mặt ở hôn lễ ngày kia, nếu không cũng đừng trách ta không khách khí. Ta sẽ đem giấu đến nơi Tạ Thiên Ngưng vô cùng bí ẩn, giấu đến một nơi cả đời con cũng không có khả năng tìm được, con nên biết ta có bản lĩnh này.”
“Phong Gia Vinh, ông đừng có quá đáng.”
Phong Khải Trạch giận đến lửa giận hướng trời, nhưng là Phong Gia Vinh ngồi ở trên ghế sa lon lại không lo lắng, hả hê nói: “Ta vốn có tư chất quá đáng. Chuyện ta đã quyết, không cho phép bất cứ kẻ nào thay đổi, ta muốn con cưới Hồng Thi Na thì con nhất định phải cưới Hồng Thi Na.”
“Ông đừng có hả hê quá sớm, chúng ta đi nhìn xem, tôi sẽ khiến ông hối hận vì tất cả những gì đã làm hôm nay.”
Phong Khải Trạch không muốn nói thêm nữa, tức giận cúp điện thoại, sau đó đem điện thoại di động ném mạnh về phía ghế salon, như vậy còn chưa hả giận, vươn tay, muốn cầm máy tính đập luôn.
Cự Phong lanh tay lẹ mắt bảo vệ máy tính, nghiêm túc nhắc nhở anh: “Lão huynh, tư liệu trong máy tính này còn không có dành riêng cho anh, nếu quả thật anh muốn đập, cũng phải để sau này chứ?”
Phong Khải Trạch thu tay lại, không còn muốn đập máy vi tính, mà nặng nề ngồi xuống ghế sa lon, hô hấp dồn dập không ngừng, cố lắng lại tức giận trong lòng.
Anh thật sự sắp phát điên rồi, không ngờ rằng Phong Gia Vinh sẽ dùng cách như vậy để bắt anh cưới Hồng Thi Na. .
Thật ra thì anh sớm nên nghĩ đến có thể như vậy mới đúng, Phong Gia Vinh là người vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, loại chuyện hèn hạ này đối với ông ta mà nói quả thật là chuyện thường như cơm bữa.
“Khải Trạch, có phải Phong Gia Vinh dùng Tạ Thiên Ngưng uy hiếp bắt anh cưới Hồng Thi Na?” Cự Phong suy đoán nói, thật ra thì nhất định là đáp án này rồi.
Phong Gia Vinh còn chưa có gọi điện thoại đến, anh đã suy đoán được kết quả.
“Ông ta muốn tôi ngày kia xuất hiện với tư cách là chú rể trong hôn lễ, hơn nữa còn phải cưới Hồng Thi Na.”
“Anh thỏa hiệp sao?”
“Muốn tôi thỏa hiệp, không dễ như vậy. Nếu muốn chơi âm (âm trong âm hiểm), vậy chúng ta cùng chơi với ông ta, xem ai âm hơn? Cự Phong, tăng thêm gấp đôi tiền thu mua cổ phần Phong thị đế quốc, sau đó gửi cho Phong Gia Vinh một lá thư nặc danh, nói cho ông ta biết trong tay chúng ta có 50% cổ phần Phong thị đế quốc.”
“Như vậy có ích lợi gì? Nói cho ông ta biết trong tay chúng ta có 50% cổ phần, đây chẳng qua là thông báo một tiếng mà thôi, nếu như không làm chuyện gì, căn bản là không có tác dụng?”
“Có một số việc, thông báo một tiếng có thể dẫn tới hiệu quả rất lớn. Cậu làm theo lời tôi là được, kế tiếp tôi còn có kế hoạch khác, thời gian mấy ngày này của cậu cứ để trống đi, 24h đợi lệnh.” Phong Khải Trạch khôi phục vẻ trầm ổn cùng nghiêm túc, không hề nữa giống như vội vã, nóng nảy cùng rối loạn vừa rồi.
Cự Phong từ trên nét mặt nhìn là có thể đoán ra, vui vẻ hỏi: “Có phải anh đã nghĩ ra cách gì đối phó với Phong Gia Vinh không?”
“Cậu chuẩn bị xong một bảng biểu về cổ phần Phong thị đế quốc, đơn giản cặn kẽ, làm cho người ta vừa nhìn là có thể hiểu. Tôi phải quay về Phong gia một chuyến, đi tìm lão già kia nói điều kiện.”
“Này này này, trước hết anh nói r