hông trả thiếu một cất nào đâu. Cậu đi nói với anh cậu, nếu hắn dám khai ra tôi, tôi sẽ làm cho hắn phải ngồi tù suốt cả đời này, để vợ con hắn sống không có ngày yên lành. Trái lại, nếu hắn gánh hết toàn bộ trách nhiệm, tôi sẽ để cho người nhà của hắn sống một cuộc đời sung sướng giàu có.”
Mục đích của hắn là giết chết Phong Khải Trạch, nhưng giờ chỉ làm hắn bị thương một cái cánh tay, hắn vẫn không cam lòng.
“Được, tôi sẽ chuyển lời này đến anh ấy.”
“Cậu tiếp tục giám sát Phong Khải Trạch cho tôi, nếu thấy có động tĩnh gì thì báo ngay cho tôi biết.”
“Dạ” Người đàn ông cung kính trả lời, sau khi nhận lệnh liền bước xuống xe, lén quan sát nhìn người chung quanh, sau đó mới đi một hướng khác.
CHƯƠNG 194 – 195
Chương 194: Thiên đường địa ngục
Tin Phong Khải Trạch bị thương lập tức được truyền tới tai Phong Gia Vinh, Đới Phương Dung cũng đã biết, hai người vừa được tin, vội vàng chạy tới bệnh viện.
Những nhân vật lớn của Phong Thị đế quốc đều xuất hiện, người trong bệnh viện có vẻ rất khẩn trương, sợ không cẩn thận chọc giận tới bọn họ, sẽ gặp kết cục tàn khốc.
Bác sĩ chữa trị vết thương cho Phong Khải Trạch chính là người có tư chất, cũng là bác sĩ tốt nhất trong bệnh viện. Dù vậy, nhưng trong lúc chữa trị vết thương vẫn thấy căng thẳng.
Phong Khải Trạch biết hắn đang sợ, vì thế tựa sát lại gần hắn cứng rắn nhắc nhở: “Ông không cần quá lo lắng, tôi sẽ không ăn thịt ông đâu.”
“Vâng, vâng.” Bác sĩ không dám nhiều lời, vẫn căng thẳng như cũ, cẩn thận chữa trị vết thương.
Tạ Thiên Ngưng ở một bên nhìn, mà đau lòng, sốt ruột hỏi: “Bác sĩ, cánh tay anh ấy có bị nặng lắm không, có tổn thương tới xương cốt không?”
“Tuy miệng vết thương không sâu, cũng không tổn thương đến gân cốt, trong cái rủi cũng có cái may, nếu dao đâm sâu thêm một chút, chỉ sợ thật sự đã thương tổn đến xương cốt rồi.”
“Vậy có để lại di chứng gì không?”
“Yên tâm, không có thương tổn đến gân cốt, chỉ cần cẩn thận xử lý và uống thuốc đúng giờ, sẽ không để lại di chứng gì, nếu làm tốt, cả sẹo cũng không có.”
“Được, được, như vậy tôi an tâm rồi.”
Nghĩ tới cảnh anh bị người ta đâm một dao, trong lòng thấy sợ, thực sợ một dao kia sẽ đâm vào tim anh.
Xem ra ở chỗ đông người cũng chưa hẳn là an toàn .
“Nếu một cánh tay của anh bị phế bỏ, em có còn chịu gả cho anh không?” Phong Khải Trạch không lo lắng vết thương trên cánh tay mình, bây giờ còn có tâm trạng đùa bỡn, hơn nữa còn ở trước mặt bác sĩ hỏi đến vấn đề này, nói mà mặt cũng không đỏ, thở cũng không thở gấp.
Tạ Thiên Ngưng trừng mắt nhìn anh, lúc này căn bản không có tâm trí để thẹn thùng, mặt đầy lo lắng, giận dữ trách móc: “Đây là lúc nào mà anh còn có tâm trí để nói lời này.”
“Anh giờ chỉ có lo lắng chuyện này, lỡ cánh tay anh bị phế, bà xã của anh sẽ ghét bỏ không cần đến anh nữa. Anh phải làm sao bây giờ?” Bộ dáng anh giống như một đứa bé đang giận dỗi, thuận miệng nói ra những lời trong lòng muốn nói.
Nghe lời này cô thực không biết nói gì, hít sâu một hơi, sau đó trả lời nghiêm túc: “Anh yên tâm, nếu cả tứ chi của anh đều bị phế, em cũng không ghét bỏ anh. Cho nên hãy nghe lời bác sĩ, để ông ta chữa trị vết thương cho anh, để không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”
“Tuân mệnh, bà xã đại nhân.” Phong Khải Trạch không nói thêm nữa, yên lặng, nhường bác sĩ cho hắn xử lý tốt miệng vết thương.
“. . . . . .” Cô không đáp.
Không bao lâu, bác sĩ xử lí vết thương xong liền thở phào nhẹ nhõm: “Tốt rồi, mỗi ngày chỉ cần bôi thuốc, tránh đừng cho đụng vào nước, bằng không sẽ bị nhiễm trùng, cho nên cần phải cẩn thận làm. Vết thương vẫn chưa được lành nên không được xách đồ nặng bên cánh tay bị thương, tránh cho vết thương bị hở miệng.”
“Cám ơn bác sĩ, tôi đã hiểu rồi.” Tạ Thiên Ngưng lễ phép trả lời, thấy bác sĩ đã đi, tầm mắt lại chuyển về phía Phong Gia Vinh với Đới Phương Dung đang cuống quít chạy tới, sợ đến mức hơi căng thẳng, còn có hơi sợ hãi nhưng vẫn lớn mật ngẩng đầu ưỡn ngực, đi tới chào hỏi: “Phong tiên sinh, Phong phu nhân, xin chào.”
“Hừ.” Phong Gia Vinh hừ lạnh, căn bản không xem Tạ Thiên Ngưng ra gì, cho nên không màn đến, trực tiếp dùng giọng điệu ương ngạnh chất vấn Phong Khải Trạch: “Mày sao thế hả, cư nhiên để cho người ta đâm một đao? Rốt cuộc thằng nào to gan, dám làm tổn thương con trai Phong Gia Vinh này hở?”
“Đây là chuyện của tôi, không liên quan đến ông.” Bản tính Phong Khải Trạch luôn rất cứng đầu, tính cách của hai cha con họ chỉ có một, cường gặp cường, tự nhiên sẽ không có gì tốt.
“Mặc kệ nói thế nào, mày là con trai của Phong Gia Vinh, dĩ nhiên chuyện mày sẽ có liên quan đến tao, tao sẽ đem chuyện này ra tra rõ ràng.”
“Cần gì đến ông tra chứ. Cho đến bây giờ tôi vẫn không xem ông là ba của tôi, cho nên chuyện này không liên quan đến ông.”
“Phong Khải Trạch, mày cứ muốn đối nghịch với tao sao?”
“Là ông muốn đối nghịch với tôi chứ.”
“. . . . . .”
Đới Phương Dung lại thấy hai cha họ bắt đầu gây ầm ĩ, đành phải ra mặt khuyên giải: “Được rồi được rồi, cha con hai người đừng có mới gặp là gây ầm ĩ có được không? Gia Vinh, Khải Trạch đang bị t