Gái ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma

Gái ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma

Tác giả: Tịch Mộng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327893

Bình chọn: 7.00/10/789 lượt.

nói chuyện, cô câm miệng lại cho ta.” Phong Gia Vinh không muốn nghe những lời vô nghĩa, tâm trạng cực kỳ khó chịu, khi nghe cô nói lại càng thấy phiền.

“Thiên Ngưng, đừng có lãng phí nước miếng với hạng người này nữa, chúng ta đi.” Phong Khai Trạch không muốn Tạ Thiên Ngưng lại chịu uất ức, ôm cô đi thẳng ra cửa.

“Ừm.” Tạ Thiên Ngưng biết có nói nhiều cũng vô ích, chẳng thà không nói nữa.

Phong Gia Vinh là loại người chỉ biết đến giai cấp, không thể nào vì hai ba câu nói của cô mà thay đổi ý nghĩ cố chấp trong suốt mấy chục năm nay, chỉ sợ cả đời này không chịu thay đổi.

“Tránh ra.” Phong Khải Trạch đi tới cửa, giận dữ ra lệnh đám thanh niên đang chắn ở cửa.

Lệnh của thiếu gia. Làm mấy vệ sĩ đứng chắn cửa có chút do dự, thấy Phong Gia Vinh không ra chỉ thị nào. Cuối cùng không dám ngăn cản, đành nhường đường đi.

Đới Phương Dung thấy bọn họ bình an rời khỏi mới thở phào nhẹ nhõm, nhớ tới cảnh gươm súng khi nãy, trong lòng đổ mồ hôi lạnh, nhẩn nại nói vài câu: “Hôm nay Khải Trạch bị thương, chúng ta tới đây là để hỏi thăm thương thế của nó, vậy mà chưa hỏi thương tích nó thế nào, vừa vào cửa liền nhào vào nói chuyện hôn sự giữa hai nhà Phong Hồng, chẳng lẽ trong lòng ông, hôn sự này còn quan trọng hơn cả mạng con trai ông sao?”

“Bà thì biết cái gì, câm miệng lại cho tôi.” Phong Gia Vinh không chịu thừa nhận bản thân mình sai, nói không lại liền mượn quyền thế áp chế người.

“Đúng, tôi không hiểu, chỉ có mình ông biết. Chờ một ngày ông già đi, đến mức không đi được nữa, xem ai đồng ý ở bên cạnh chăm sóc cho ông? Con cái không phải công cụ, càng không phải là quân cờ để ông kiếm lợi, ông là người quá tham vọng. Có lẽ khi ông giải quyết xong Hắc Phong Liên Minh liền quay sang thâu tóm luôn tập đoàn Hồng Thị, ông là kẻ không bao giờ biết thỏa mãn với tiền tài danh vọng. Nhưng con cái thì sao, hai đứa nó đã yêu nhau đến thế, nếu ông cứ cố chấp mãi thì sau này sẽ phải ân hận suốt đời. Tôi không có con, ông có biết tôi khao khát có được một đứa con đến mức nào không, được thấy bọn chúng yêu nhau như thế nào không? Có lẽ cả đời này ông không hiểu được đâu.”

“Tôi chỉ không muốn để hạng người rẻ mạt này bước vào nhà Phong Gia mà thôi.”

“Có được gia thế nhất định mới là người tốt sao? Hãy xem Hồng Thi Na đi, cô ta là loại người gì, hẳn trong lòng ông đã quá rõ.Buộc Khải Trạch cưới loại phụ nữ đó, chính là đẩy nó xuống Địa ngục. Tôi lại thấy Tạ Thiên Ngưng là người rất tốt, vừa dịu dàng lại biết chuyện, là người rất lương thiện. Ông đừng dùng ánh mắt hám lợi của ông để nhìn người khác, như vậy sẽ không biết ai thật ai giả đâu.”

“Đủ rồi, câm miệng lại cho tôi.” Phong Gia Vinh càng ngày càng thấy bực dọc, trong lòng rối thành một nùi, không thể biết rõ mình nên gì mới tốt đây.

Con cái đối nghịch ông, vợ lại không ủng hộ ông, chỉ có một mình ông chiến đấu, thật sự rất mệt mỏi.

Rốt cuộc ông phải làm sao đây?

Đới Phương Dung không có nói thêm nữa, lạnh lùng trừng mắt nhìn ông, tức giận xoay người rời đi, để ông ở lại một mình trong bệnh viện.

Phong Khải Trạch cùng Tạ Thiên Ngưng vừa rời khỏi cửa bệnh viện thì thấy Đường Phi đi đến, ba người trực tiếp chạm mặt, làm cho không khí càng thêm nóng.

Đường Phi biết hai người rất hận hắn, cho nên chỉ biết cúi thấp đầu, hít một hơi thật sâu, mới có thể hạ thấp giọng hỏi: “Thiếu gia, vết thương trên cánh tay cậu không sao chứ?”

“Không liên quan đến cậu.” Phong Khải Trạch lạnh lùng nói, sau đó tiếp tục đi về phía trước, khi đi đến bên cạnh hắn, dừng bước lại, ghé vào lỗ tai hắn cảnh cáo: “Nếu cậu còn dám nói tầm bậy, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu, hãy làm tốt nhiệm vụ của một tên tay sai ở bên cạnh Phong Gia Vinh đi.”

“. . . . . .”

Đường Phi nghe xong lời này, biểu cảm càng khó nhìn, không tự chủ nhìn về phía Tạ Thiên Ngưng, trong lòng hoàn toàn hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.

Xem ra Tạ Thiên Ngưng đã nói hết toàn bộ cho thiếu gia nghe nên thiếu gia mới hận hắn như vậy.

Quan hệ của hắn với thiếu gia đã trở nên cực kỳ xấu, không thể nào trở lại như trước. Kỳ thực như vậy cũng tốt, khi hắn làm việc sẽ không cần phải lo lắng đến đạo nghĩa anh em gì nữa.

“Thiếu gia, giữa chúng ta đã đến mức này rồi sao?”

“Giữa chúng ta, chỉ có thể như thế này, trừ phi cậu không làm tay sai cho Phong Gia Vinh.” Phong Khải Trạch lại dừng bước lại, đưa lưng về phía hắn trả lời.

“Tôi không giống cậu, đây chính là công việc của tôi. Khi cậu sinh ra là đại thiếu gia, còn tôi lại với hai bàn tay trắng đã phải cố gắng không ngừng làm việc. Nếu tôi phản bội lại Phong tiên sinh, kết cuộc của tôi sẽ là không thể ngốc đầu lên làm người được. Tôi chỉ có thể tận trung làm hết phận sự, chẳng lẽ đó lại là sai sao?” Đường Phi kích động hỏi, đem toàn bộ những điều khó xử trong lòng nói ra hết.

“Cái này chỉ có thể nói do cậu quá tham lam, không chỉ có cậu, còn có rất nhiều người đều như vậy, cho nên giữa chúng ta không còn là anh em nữa, tự giải quyết cho tốt đi.”

“Từ nhỏ cậu đã được sống trong sung sướng, đương nhiên không biết người nghèo khổ chúng tôi vất vả như thế nào. Bất quá tôi chỉ mu


Polaroid