hành danh toại, làm sao có thể?
“Minh San, Minh San, con mau ra đây, mau ra đây.” Ninh Nghiên vẫn còn khiếp sợ, vì thế hô to kêu Tạ Minh San ra xem.
Tạ Minh San đang định tìm kế hoạch theo đuổi Phong Khải Trạch, nghe thấy Ninh Nghiên gọi cô, tuy có chút bất mãn nhưng vẫn đi ra, tức giận hỏi: “Mẹ gọi con làm gì?”
“Minh San, con mau lại đây xem, ba con ông ấy, ông ấy –”
“Ba con như thế nào?” Thái độ của Tạ Minh San vẫn tồi tệ như cũ, khi thấy người trên màn hình TV, vô cùng kinh ngạc, ngây người hỏi: “Này, đây là ba con sao?”
“Đương nhiên là ba con, làm sao sai được.”
“Này, loại hoa này cũng có thể làm người ta nổi tiếng sao?”
Ở trong mắt cô, bất kể chuyện gì dính đến ruộng đất đều là những nông dân tâm thường. Nhưng khi thấy Tạ Chính Phong cầm cúp đứng trên khán đài sáng chói nhận giải, bỗng nhiên cảm thấy đây chính là một loại quang vinh.
Chẳng lẽ cô đã sai sao?
Trong lòng Tạ Minh San cảm thấy rất mâu thuẫn, sau khi suy nghĩ kĩ, lập tức đưa ra kết luận. Cô không có sai, không phải không có nông dân đạt thành tựu, cúp này chỉ có thể nói ba cô chỉ là một người thành công thôi.
“Lúc trước mẹ thực không nên ly hôn ông, không nên a!” Ninh Nghiên lộ vẻ hối hận, nghĩ đến lúc trước cứ quyết đòi ly hôn với Tạ Chính Phong, quả là khó khăn lớn đây.
Nhưng Tạ Minh San lại không cảm thấy, không có chút hổ thẹn trong lòng, nói thẳng ra: “Làm gì phải hối hận, xã hội bây giờ cũng có nhiều người ly hôn rồi kết hôn lại thôi, chỉ cần lúc mẹ ở bên ba, nói những lời hay là có thể về lại bên ông ta rồi.”
“Này, có thể được không? Lúc trước chúng ta không phải nói đã không còn quan hệ gì với nhau sao.”
“Nói dỗi mà mẹ cũng tưởng thật sao? Mẹ, giờ ba đã không còn như xưa, mẹ đã cả đời phải khổ vì ông, giờ ông được nở mày nở mặt, chẳng lẽ mẹ cứ muốn tiếp tục chịu khổ sao, bình thường mẹ rất thông minh, sao giờ trở nên ngu ngốc thế? Bất kể dùng cách gì, để cần được trở lại bên cạnh ba, đây mới chính là việc người thông minh luôn làm.”
“. . . . . .”
Ninh Nghiên nghĩ nghĩ, cảm thấy rất có đạo lý, gật gật đầu, trong lòng đã quyết định trở lại bên cạnh Tạ Chính Phong. Dù có bị mắng chửi cũng sẽ nhịn.
CHƯƠNG 197: NGƯỜI ĐÀN ÔNG THẦN BÍ
Không có Phong Gia Vinh, Hồng Thừa Chí cùng Hồng Thi Na gây sự, cuối cùng chỉ qua vài ngày vết thương đã hồi phục, những phiền não đều ném hết ra sau đầu, tận tình hưởng thụ. Điều duy nhất khiến anh khó chịu chính là mỗi đêm luôn phải kiềm ném dục vọng, ôm người đẹp mà không thể động, quả thực còn tệ hơn là rơi xuống Địa ngục.
Không còn cách nào, ai biểu cánh tay anh bị đâm, chỉ một tay làm sao khống chế được người, cả việc nặng cũng không cho anh làm.
Thì ra nhu cầu luôn khiến người ta đau khổ như thế, khó trách hai ba bữa Cự Phong lại đi tìm phụ nữ trợ giúp.
Mấy ngày nay Tạ Thiên Ngưng luôn ở nhà chăm sóc cho Phong Khải Trạch, không hề đi ra khỏi cửa, tránh xảy ra sơ xuất, vì cô biết rõ, chỉ cần cô đi ra ngoài, anh nhất định sẽ đi theo, vì nghĩ cho cánh tay anh, cô đành phải ở lại trong nhà, chăm sóc anh, ngay cả chuyện Tiểu Nhiên muốn đi ra ngoài với cô cũng bị cự tuyệt.
Nhưng bên này không ra ngoài, bên kia lại làm cho trời long đất lở.
Ninh Nghiên được Tạ Minh San cổ vũ, mặt dày đến tìm Tạ Chính Phong, tính sẽ quay về bên ông.
Nhưng Tạ Chính Phong không đếm xỉa tới bọn họ, lúc này đang cùng nói chuyện làm ăn với những nhà kinh doanh, bận tối mày tối mặt vì các vụ làm ăn, dù lớn hay nhỏ, ai ông cũng không cự tuyệt, thân thiện đón tiếp từng vị khách một.
Phong Khai Trạch nói đúng, trồng hoa thực sự có thể kiếm ra nhiều tiền, bây giờ còn tốt hơn, những nhà kinh doanh lớn đều định đặt hoa của ông trong vòng một năm. Hơn nữa giá thật mê người, còn có những người yêu hoa, nguyện ý ra giá cao để nhờ ông trồng giúp những loài hoa đắt tiền nổi tiếng, còn có những người muốn mời ông lên TV để truyền thụ một số kỹ thuật trồng hoa.
“Tạ tiên sinh, hi vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ, tháng sau công ty chúng ta muốn tổ chức tiệc hằng năm, ông Tổng chúng tôi rất thích hoa cúc, đến lúc đó tôi sẽ cho người đến chỗ ngài để lấy một ít cây hoa cúc, không biết có kịp không?”
“Yên tâm, tôi nhất định sẽ chuẩn bị hoa thật tốt cho người.”
“Cám ơn!”
“Tạ tiên sinh, tôi rất thích cây Quân Tử Lan trong buổi triễn lãm hoa của ông, không biết ông có thể để lại một chậu, tôi sẽ ra giá cao mua lại. Chỉ cần ông chịu bán, bao nhiêu tiền tôi cũng đều trả.”
“A, thì ra là ông Từ à, ngài khỏe chứ, Quân Tử Lan của ngài tôi đã chăm sóc rất kỹ lưỡng, cam đoan sẽ để ngài vừa lòng.”
“Tốt lắm, tôi chờ tin tốt của ngài. Sau này tôi sẽ thường đến để cùng nhau nghiên cứu hoa cỏ, mong ông đừng chê là tôi phiền nha!”
“Không có, hoan nghênh ngài thường đến.”
“. . . . . .”
Tạ Chính Phong đi tiếp từng vị khách một, đã bận đến chết. Dù vậy, ông đã biết Ninh Nghiên cùng Tạ Minh San đã đến nhưng không để ý đến họ, chỉ lo tiếp đãi khách nhân.
Tạ Minh San nhìn thấy các nhân vật lớn của một công ty đến, tuy không thể rõ là công ty nào nhưng dám chắc bọn họ không phải người tầm thường, càng làm cô thêm giật mình.
Không n
