ớc mày gả cho Ôn Thiếu Hoa, hắn cũng đã là người không tích sự, không quan trọng gì. Cũng chỉ vì thói ích kỷ của mày, cho nên mới rơi vào kết cục hôm nay, này là đáng đời mày.”
“Nói đi nói lại, ông cũng chỉ lo cho Tạ Thiên Ngưng, đừng có tìm cớ này nọ. Ông không đồng ý giúp tôi cũng không sao, tôi sẽ nghĩ ra cách, vào một ngày nào đó, ta sẽ đường hoàng xuất hiện ở trước mặt các người, hừ.”
Tạ Minh San không nói thêm nữa, cao ngạo rời đi, tuy có chút tức giận, nhưng không đồng ý lại cúi đầu.
Các người đã xin lỗi nhận sai, đối phương đã không cảm kích, thì làm gì phải nói thêm nữa?
“Tạ Chính Phong, ở trong mắt ông tôi chỉ là một người phụ nữ hám lợi, ở trong mắt tôi, ông không hề làm đúng trách nhiệm của một người đàn ông lo lắng cho vợ con? Mặc kệ Minh San là người thế nào, nó vẫn là con của ông, ông không tha thứ cho tôi cũng được nhưng ông không thể không nhận nó là con gái ông. Trên đời này người cha nào cũng đều mong con gái mình hạnh phúc, còn ông chỉ lo nghĩ hạnh phúc cho con gái người khác, ông hãy tự hỏi lại lòng xem có thấy hổ thẹn không?” Ninh Nghiên dùng ánh mắt ai oán trừng mắt nhìn Tạ Chính Phong, sau một trận giáo huấn, giận dữ rời đi.
Bị Tạ Chính Phong mắng như thế, tuy trong lòng rất không vui nhưng vẫn lớn mật nói ra lời trong lòng: “Tôi không thẹn với lương tâm. Các người vì muốn mình được hạnh phúc mà đi cướp lấy hạnh phúc của người khác, các người còn có lương tâm không hả? Làm chuyện xấu, ắt có ngày sẽ nhận lấy báo ứng, các người cướp lấy hạnh phúc của người khác là tự hủy đi hạnh phúc của bản thân mình đó.”
“. . . . . .”
Ninh Nghiên nghe xong những lời này, trong lòng bỗng nhiên chấn động, dừng bước lại, trầm tư một lát, lại tiếp tục đi về phía trước.
Bà làm như vậy thật sự là đã hủy diệt chính mình sao?
Bà không biết, phải làm gì nữa đây nhưng việc đã đến nước này. Không thể không tiến lên phía trước, bà không thể để cả đời con gái mình giống y như bà. Bất kể thế nào, bà nhất định phải giành lấy hạnh phúc cho con bà, mà hạnh phúc này chính là Phong Khải Trạch.
Trên thế giới không có loại đàn ông không thể, chỉ có phụ nữ không nỗ lực.
Tất cả mọi chuyện, đều bị một người đàn ông thần bí đeo mắt kính nghe thấy, người đàn ông cười lạnh.
Tạ Thiên Ngưng có bản lãnh thế nào, cư nhiên cấp cho Tạ Chính Phong một vườn hoa tốt như thế, hắn cũng muốn nhìn xem, cô là loại người như thế nào?
CHƯƠNG 198: ANH QUAN TÂM
Một tuần sau, miệng vết thương trên cánh tay Phong Khải Trạch đã khép lại, vì được chăm sóc cẩn thận nên không xảy ra bất cứ vấn đề gì.
Sau khi vết thương lành, anh muốn nhất chính là hạ gục cô gái nào đấy, hung hăng chén no một bữa để bù lại một tuần phải sống cuộc đời hòa thượng.
Trái lại Tạ Thiên Ngưng nằm ở trên giường thở dốc, tóc rối loạn, phô bày ra bóng lưng mê người, dưới thân được che bởi một lớp tơ mỏng, cả người như bị ép khô, cả chút khí lực cũng không còn.
Nếu mỗi ngày cứ phải ứng phó sinh lực dồi dào của anh, chắc là cô sẽ mệt chết mất, thật sự không biết anh lấy đâu ra tinh lực như vậy?
Phong Khải Trạch nằm nghiêng người, để lộ ra thân thể trần truồng, một bàn tay chống đỡ lấy đầu, một bàn tay di chuyển trên lưng của cô, trông bộ dáng như chưa hết thỏa mãn, ngửi mùi hương truyền đến từ thân thể cô, vô cùng hưởng thụ.
“Thật muốn đem em cùng cả xương cốt nuốt hết vào trong bụng.”
Cô chỉ còn lại một chút xíu sức lực, mặt mệt mỏi, cố gắng rất lâu mới đáp lại một câu: “Giờ cứ đem em ăn sạch, vậy chút nữa anh sẽ không có gì để ăn nữa đâu.”
“Cho nên giờ anh chỉ có thể nhìn, không thể ăn, giữ sức lực chút lại ăn tiếp.” Anh nghiêng người xuống, lưu lại một chuỗi nụ hôn ở trên lưng cô, sau đó áp lên trên người cô, duỗi cánh tay dài ra, ôm cô vào trong lòng ngực, cọ xát ở trên người cô.
Chỉ ôm cô thôi mà đã thấy rất tuyệt.
“Thật sự ăn no người ta rồi.” Cô vẫn nằm ngược lại như cũ, nhắm chặt hai mắt, để anh muốn làm gì thì làm ở trên người cô.
Rất nhiều việc, thật sự chỉ cần quen là được, cô đã quen có sự tồn tại của anh, quen mùi hương trên người anh, nửa điểm cũng không bài xích Khải Trạch.
Phong Khải Trạch cứ cọ một hồi ở trên người cô, lấy tay ngắm nghía mái tóc mềm như tơ của cô, tầm mắt lơ đãng rơi xuống dưới ngăn tủ, nhớ trên bên trong có một cái hộp gỗ liền hỏi một chút: “Thiên Ngưng, em không định mở cái rương kia ra xem sao? Chú nói trong có đồ cưới của em, em cũng nên nhìn thử xem.”
Vốn dĩ anh cũng không để ý đến nhưng hôm qua trong lúc vô tình thấy cô ngẩn người nhìn chằm chằm cái rương một hồi, cho nên mới để ý đến chuyện này. Ngoài mặt cô nói không cần, không để ý đến nhưng anh biết, cô nhớ, cô rất nhớ, chỉ là do lòng oán hận thúc đẩy cô phải che giấu nó đi.
Tạ Thiên Ngưng vừa nghe đến chuyện hộp gỗ, thân thể ủ rũ lập tức biến mất, từ từ mở to mắt, xoay người nằm thẳng, nghiêm túc nhìn về phía anh, nặng nề nói: “Em không muốn biết bên trong là gì, cho nên sẽ không mở ra.”
“Em biết không, lúc em nói dối trong mắt đều lộ vẻ đau buồn, cho nên em không cần phải nói dối. Em có thể làm bộ bản thân không quan tâm, em cũng có thể lừa dối bản thân