Old school Swatch Watches
Gái ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma

Gái ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma

Tác giả: Tịch Mộng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327791

Bình chọn: 8.00/10/779 lượt.

luôn nhớ mẹ, nhưng vì oán giận nên mãi luôn luôn kiềm chế, mà những oán giận lại chỉ vì muốn che đậy giúp cho một kẻ ích kỷ, mà kẻ đó đã chết rồi, thực buồn cười.

Tuy nói là nói như thế, nhưng anh vẫn có chút tôn kính Tạ Chính Kỳ, y như lời Tạ Chính Phong nói ông ấy cũng là kẻ đáng thương hại.

Lúc Tạ Thiên Ngưng vừa ngủ dậy, đã là giữa trưa, người bên giường đã sớm đi đâu không biết, kéo thân thể mỏi mệt rời khỏi giường, mặc quần áo vào, sau đó rửa mặt xong liền đi xuống lầu, hỏi cô gái giúp việc đang dọn vệ sinh: “Ông chủ có nói cho mọi người biết anh ấy đi đâu không?” Liền đánh thẳng vào chủ đề chính ngay.

“Bà chủ, sáng sớm ông chủ đã đi ra ngoài, nói là có chuyện cần phải làm.”

“Đi làm chuyện gì hả?”

“Thưa bà chủ, chuyện này tôi cũng không biết, ông chủ không nói, chỉ nói ra ngoài làm việc, ngài ấy không muốn bà chủ phải lo lắng, căn dặn chúng tôi nhất định phải để bà chủ ăn cơm đúng giờ.”

“Ừ.”

Tên kia, vết thương mới lành đã chạy đi rồi, thật đúng là hết cách với anh.

Lúc này, Thím Chu vội vàng đi đến, hạ giọng nói: “Bà chủ, Hồng tiểu thư lại đến đây, nói muốn gặp mặt bà chủ.”

“Thím Chu, dì nói lại với cô ta, tôi không muốn gặp cô ta, kêu cô ta đi đi.”

Hồng Thi Na đến tìm cô chắc không có chuyện gì tốt, hơn nữa cô đã hứa với khỉ con, tuyệt đối không được gặp cô ta.

“Được, tôi sẽ đi nói lại với cô ấy.”

Thím Chu không nói nhiều, gật gật đầu, xoay người rời đi để truyền lời. Nhưng vừa mới bước đi vài bước, chưa ra khỏi cửa thì bên ngoài đã truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt.

Ngoài cửa, không chỉ có tiếng đánh nhau, còn có tiếng thét thảm thiết.

Mọi người nghe thấy thanh âm lẫn lộn vào nhau, lập tức chạy ra nhìn xem mà Tạ Thiên Ngưng cũng nằm trong nhóm người đó, vừa đi đến cửa liền nhìn thấy có rất nhiều người, trên tay cầm gậy thô to, rất giống khi hắc bang đánh nhau, vài đám xúm lại đánh một người, còn là đánh cho tới chết.

Hồng Thi Na cũng đứng ở giữa sân nơi đang đánh nhau, dường như không hề lo lắng mà cứ tiến vào, bên cạnh có vài tên thanh niên cao ráo khỏe mạnh hộ tống, giống như không cho ai động vào cô, còn có mấy chục tên vệ sĩ đi theo bên cạnh, mở đường cho cô.

Bởi vì số người cách nhau quá xa, những vệ sĩ mà Phong Khải Trạch mời về chỉ có thể chống cự nhất thời. Vả lại đối phương còn mang theo vũ khí, rất nhanh bọn họ bị đánh nằm ngược trên mặt đất, không thể động đậy.

Thím Chu cùng đám người giúp việc nhìn thấy tình cảnh như vậy, sợ đến mức cả người run rẩy, khúm núm lui về phía sau, không dám đến quá gần, sợ hãi nhìn Hồng Thi Na giống y như nhìn thấy đại tỷ trong hắc bang. Không thể người một cô gái dịu dàng đơn thuần lại bạo lực đến thế, quả là không thể tưởng tượng.

Tạ Thiên Ngưng mặc dù có hơi sợ, nhưng cũng không lùi bước, nhìn những vệ sĩ bị đánh, lòng đầy xin lỗi.

Bọn họ đều là người, cũng đều có máu có thịt, bị đám người kia đánh như vậy, có thể nào không đau chứ?

Tàn nhẫn, thật sự là quá tàn nhẫn.

Hồng Thi Na đi đến trước mặt Tạ Thiên Ngưng, giữa bọn họ chỉ còn cách nhau có 2 bước chân, dùng ánh mắt tràn ngập oán giận và căm thù nhìn cô, lạnh lùng nói: “Tạ Thiên Ngưng, chúng ta lại gặp mặt rồi, không ngờ bây giờ chúng ta lại phải dùng phương thức như vậy để gặp mặt nhau.”

Cô biết Phong Khải Trạch sẽ không cho cô bước vào cửa nên mới mang người đến, còn phải mở đường máu để đi vào.

“Hồng Thi Na, rốt cuộc cô muốn như thế nào đây? Cô ngang nhiên xông thẳng vào nhà dân, còn mang theo hung khí đả thương người.” Tạ Thiên Ngưng không chút sợ hãi, dũng cảm đối mặt với Hồng Thi Na.

Dù Hồng Thi Na có là lão đại của hắc bang đi nữa, cô cũng không sợ, dù sao đây cũng là nhà của cô.

“Không còn cách nào khác, nếu không làm vậy, chỉ sợ tôi sẽ không thể bước qua được cánh cửa sắt kia.”

“Cô tìm tôi , để làm gì?”

“Tạ Thiên Ngưng, cô đúng là người hay quên nhỉ, cô cùng Phong Khải Trạch lần lượt xúc phạm tôi, chẳng lẽ cô đã quên hết rồi sao?” Hồng Thi Na bắt đầu cảm thấy kích động, toàn thân tràn ngập lửa giận, giống như quả bom sắp nổ mạnh.

Tạ Thiên Ngưng có hơi run rẩy nhưng vẫn cố nén: “Cái cô gọi là xúc phạm, đều là do báo ứng, chẳng thể trách được ai. Nếu cô đã nói thế, tôi cũng không có cách. Ngay từ đầu Khải Trạch đã nói sẽ không cưới cô, nên cái hôn lễ kia chỉ là do cô đơn phương tình nguyện, không trách được ai đâu?”

“Trách cô, nếu không có cô, có lẽ Khải Trạch không tuyệt tình với tôi như vậy, ít nhất giữa chúng tôi còn có thể làm bạn. Đều là vì cô, chúng tôi mới đi đến nước này, tôi hận cô, vô cùng hận cô. Tạ Thiên Ngưng, Hồng Thi Na tôi đã muốn thứ gì đều phải chiếm cho bằng được, trước kia, hiện tại và sau này vẫn vậy. Trước kia tôi luôn dùng cách nhẹ nhàng để đoạt lấy Khải Trạch nhưng bây giờ, tôi đã nghĩ khác, tôi cần phải dùng thủ đoạn cứng rắn, cho dù anh ấy không yêu tôi, tôi cũng phải giữ chặt anh ấy ở bên cạnh tôi.”

Mấy ngày nay, cô đau khổ muốn chết, mỗi lần đều lấy nước mắt để rửa mặt, nhưng có ích lợi gì dù cô khóc đến chết, Phong Khải Trạch cũng không thèm liếc nhìn cô một cái.

Một khi đã vậy, cô cần gì phải khóc, cần gì phải đau khổ, chẳng bằng r