Ring ring
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211005

Bình chọn: 7.00/10/1100 lượt.

, cô sợ hãi mà nhìn chằm chằm vào đầu thuốc lá sắp chạm vào cánh tay mình, vội vàng gật đầu, “Nên, nên! Anh muốn bao nhiêu?” Khóe mắt cô bắt đầu có nước mắt.

“Không nhiều lắm, 20 triệu.” Vạn Khải Phong lần nữa hít vào một hơi thuốc lá.

“20 triệu?” Trầm Trạm Vân không nhịn được lớn tiếng kêu, “Anh quá tham lam rồi”

“Tôi nghĩ cái tên họ Nhâm kia còn cho cô nhiều hơn ấy chứ” Hắn đưa đầu thuốc lá dí đến gần cánh tay của cô, một tay kia kẹp thẻ ATM, “Nói! Mật mã!”

“Làm sao anh có thẻ ngân hàng của tôi?.” Trầm Trạm Vân biết lời này là dư thừa, trên sàn nhà quăng bừa bãi quần áo của cô, còn có ví tiền rỗng tuếch.

Hắn đè mạnh xuống đầu điếu thuốc nóng vào tay cô, “Á ——” Trên làn da trắng nõn bay ra vài vệt khói xanh.

“A……” Một tiếng kêu thê thảm trong nháy mắt phá vỡ bầu không khí lạnh như băng.

“Tôi nói, tôi nói……” Trầm Trạm Vân nghẹn ngào nói.

Vạn Khải Phong ném đầu thuốc lá đã tắt đi, “Cô chịu nói sớm thì đã không cần phải hứng chịu nỗi đau da thịt rồi, không phải sao!”

Da cô vốn đã bị đông cứng tới mức trắng bệch, giờ chỗ da bị phỏng giống như thịt bị thiêu cháy, máu chảy xuống, chung quanh nó lại có một vòng tròn màu đỏ.

Vạn Khải Phong híp mắt, tầm mắt háo sắc tà mị đảo quanh trên người cô.

Cô khẩn trương hỏi: “Anh, anh muốn làm gì…… anh không đi rút tiền sao……”

“Không vội, không vội. Chân máy ATM không dài, sẽ không chạy mất.” Bạn đang đọc truyện được copy tại Y

Trầm Trạm Vân dời tầm mắt xuống dưới, nhìn quần áo trên đất của mình, dò hỏi: “Tiền anh cũng lấy được rồi, có thể trả quần áo lại cho tôi không, tôi thật sự rất lạnh.”

“Cô không mặc quần áo so ra đẹp mắt hơn.” Trong con ngươi lạnh băng lóe ra một ngọn lửa tối đen, hắn dần dần đến gần Trầm Trạm Vân.

Toàn thân cô không khỏi run lên, “Anh muốn làm gì? Tên biến thái này cách xa tôi một chút……”

“Tiền bạc hay người, tôi đều không bỏ qua!” Gương mặt Vạn Khải Phong thật ác độc như Hung Thần Ác Sát, hắn giơ tay tặng cho cô một cái tát, “Con đàn bà thúi, tôi chơi cô, chính là vinh hạnh của cô, cô còn dám đi kiện tôi, nếu không phải tại cô, tôi làm sao có thể trở thành như bây giờ!”

“Không phải tôi cố ý muốn kiện anh, là Nhâm Mục Diệu, chính là Nhâm Mục Diệu, là anh ta ép buộc tôi, tôi không còn cách nào khác. Chúng ta đã từng có với nhau một đứa con, anh bỏ qua cho tôi đi được không, 20 triệu tôi sẽ cho anh. Van xin anh bỏ qua cho tôi……” Trầm Trạm Vân bỗng cảm thấy trên mặt có một trận khí cay nóng.

Chương 114: ĐỘC NHẤT LÀ LÒNG DẠ ĐÀN BÀ

Vạn Khải Phong đem từng tiếng cầu xin tha thứ của cô ngoảnh mặt làm ngơ, hắn giống như một con mãnh thú đói khát, nhìn thấy thức ăn ngon trước mặt, trong con ngươi nhanh chóng thắp lên thứ ánh sáng nhạt, hắn từng bước từng bước tới gần cô, giang chân mình lên hai chân cô, ngón tay êm ái thoáng qua gương mặt của Trầm Trạm Vân, “Người đẹp ở trước mặt, tôi không chơi, rõ là tôi có vấn đề.”

Da thịt lạnh như băng đụng phải bàn tay ấm áp của hắn, nhưng Trầm Trạm Vân vẫn cảm thấy mình như đang tiếp xúc với khối băng, toàn thân lạnh lẽo, cô không nhịn được mà rùng mình, “Van xin anh bỏ qua cho tôi đi, tôi sẽ đưa hết tiền của tôi cho anh……”

Vạn Khải Phong đối với miếng thịt béo dâng đến miệng này, sao có thể buông ra, tay hắn đặt lên quả đào lạnh cóng như băng của cô, nắm chặt, mạnh bạo nắn bóp, “Cô không phải là đang rét lạnh sao, được rồi! Tôi lập tức sẽ sưởi ấm cho cô!” Hắn nghiêng người, liếm láp cái cổ Trầm Trạm Vân, sau đó há mồm ra, lộ ra hàm răng sắc bén, cắn mạnh xuống……

“A……” Toàn thân Trầm Trạm Vân không thể động đậy, chỉ có thể mặc cho hắn xâm lược. Bạn đang đọc truyện được copy tại Y

Cô cảm giác được cổ mình cực kì đau xót, “Ngày mai sẽ là ngày Nhâm Mục Diệu kết hôn, anh có thể đi phá hư hôn lễ của anh ta, khiến cho thể diện của anh ta mất sạch…… Hoặc là, anh có thể bắt cóc người đàn bà Kiều Tâm Du hèn mọn kia, sau đó chẳng những có thể tùy ý đùa bỡn cô ta, còn có thể uy hiếp Nhâm Mục Diệu, bắt Nhâm Mục Diệu đem tập đoàn Vạn Hồng trả lại cho anh, ……”

“Độc nhất là lòng dạ đàn bà, lời này không sai chút nào! Tôi nhìn không ra cô lại hận Nhâm Mục Diệu đến vậy! Vậy chúng ta bây giờ là cùng một phe rồi.” Khóe miệng Vạn Khải Phong cong lên một nụ cười tà ác, bàn tay thô ráp của hắn chậm rãi dời xuống, “Cô đưa ra chủ ý này, quả thực rất đáng để tôi suy nghĩ thật kỹ……”

Nói xong, tay của hắn đã thăm dò vào vườn hoa bí mật của cô, lục lọi tìm kiếm, tìm được u kính, đột ngột đâm vào ——

“A ——” Trầm Trạm Vân ngửa đầu hô lên, nhưng … trong tiếng la nghe không ra nửa phần đau đớn, ngược lại lộ ra nhè nhẹ vẻ mặt vui sướng.

Lúc thương thế khỏi hẳn, sau đó cô cũng có thường xuyên lui tới các câu lạc bộ bán hoa, nhưng cũng không có người đàn ông nào đến gần, chỉ có một số người ở sau lưng cô chỉ chỉ chõ chõ. Chịu đựng không nổi cô đơn, cô muốn tìm đến bọn đàn ông khủng bố để phát tiết những tích tụ trong lòng, kết quả là ngay cả đàn ông thấp kém cũng ghét bỏ cô, không người nào muốn qua lại trao đổi với cô.

Có được thứ mình muốn, Trầm Trạm Vân lập tức nhiệt tình đáp lại, “Ư…… Mau mau…… Em còn muốn, còn phải……”