Disneyland 1972 Love the old s
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329561

Bình chọn: 7.00/10/956 lượt.

thuộc, xen lẫn mùi rượu Whisky cùng với chút mùi thuốc lá thơm ngát. Khiến Kiều Tâm Du có loại cảm giác kích động muốn nhào người vào trong ngực hắn, nhưng cơn đau đớn trong đầu truyền tới làm cô lập tức tỉnh táo lại.

Lãnh đạm hồi đáp: “Ngài Nhâm, ngài nói đùa.”

“Cô Jolena, những món trang sức kỉ niệm cho đám cưới cô thiết kế rất hợp ý tôi, cô đã kết hôn chưa?”

“Tôi kết hôn lâu rồi.”

“Ai! Thật đáng tiếc, cô lập gia đình sớm vậy, nếu tôi gặp cô sớm hơn hai năm thì tốt biết mấy.”

Chân mày Kiều Tâm Du hơi nhíu lại, hắn biết dùng chiêu “lời ngon tiếng ngọt” khi nào vậy, phải chăng mấy năm nay phụ nữ bên cạnh hắn rất nhiều? Nghĩ đến đây, lòng cô có chút chấn động.

“Đã đến khách sạn rồi ạ.” Tài xế khó chịu mở miệng, cắt đứt bầu không khí lúng túng giữa bọn họ.

“Cám ơn ngài Nhâm đã đưa tôi về!” Nói xong, Kiều Tâm Du bước nhanh ra khỏi cửa xe. Truyện Sắc Hiệp –

Đút thẻ khóa vào phòng dành cho tổng thống, Kiều Tâm Du có loại cảm giác như rơi vào cõi mộng, chầm chậm lấy xuống đôi kính râm, ngắm nhìn vẻ xa hoa trang hoàng bốn phía.

Tại sao công ty lại sắp đặt căn phòng này cho cô?

Cô còn nhớ rõ, chính tại căn phòng này cô đã gặp hắn, hắn khi đó ngông cuồng tàn bạo. Nhớ rõ, chính tại nơi đây, một bản hợp đồng, đã trói buộc vận mệnh cô và hắn với nhau. Và cũng chính tại nơi đây, hắn cướp đi lần đầu tiên của cô…

“Cạch!” Cửa đột nhiên bị mở ra.

Kiều Tâm Du kinh ngạc nhìn bóng dáng đang đi tới từ phía cửa, “Sao anh lại vào đây?” Giọng cô không ngừng run rẩy.

Ngẩng đầu, Nhâm Mục Diệu thấy rõ gương mặt xinh đẹp của cô trước mắt mình, da cô trắng nõn đến mức dường như có chút trong suốt, mơ hồ lộ ra sắc thái bệnh tật, khuôn mặt gầy gò càng làm nổi bật lên đôi mắt sáng trong cũng rất có thần.

Chương 227: MẶT DÀY MÀY DẠN

“Khách sạn này là của tôi.” Giọng Nhâm Mục Diệu đúng lý hợp tình, hệt như việc vào đây là chuyện đương nhiên như hắn đang vào chính nhà của mình vậy.

Kiều Tâm Du bước tới, kéo cửa phòng ra, “Tôi muốn nghỉ ngơi, anh có thể ra ngoài chứ?”

Đối với việc cô hạ lệnh đuổi khách, Nhâm Mục Diệu vẫn xem nhẹ, chầm chậm ngồi trên ghế sa lon, hai chân nhấc lên, đặt trên bàn trà, bày ra dáng vẻ lười biếng, “Đây là đạo đãi khách của cô sao? Liệu cô có nên rót cho tôi một ly trà không?”

“Tôi sẽ không pha trà!”

Năm năm không gặp, hắn chẳng thay đổi gì, da mặt vẫn dày, như một con ruồi đuổi mãi không đi.

“Vậy thì đành chịu, rót cho tôi ly rượu đi.” Nhâm Mục Diệu duỗi ra ngón tay, chỉ quầy rượu sau lưng cô, “Hàng thứ hai, bình thứ tư.”

Nghe giọng điệu này, rõ ràng là hắn coi Kiều Tâm Du thành nữ giúp việc rồi.

“Cô rất giống vợ tôi.” Nhâm Mục Diệu thử dò hỏi.

Tay Kiều Tâm Du khẽ run, “Có chút tương tự, cũng dễ hiểu thôi.”

————

Hai bạn nhỏ đáng yêu đang hợp tác hành động, ghé tai vào cửa.

“Thiệt là, cách âm tốt vậy làm chi chứ?” Khả Khả oán trách một câu.

“Khả Khả, vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?” Nhạc Nhạc chu miệng lên, gương mặt như đưa đám.

Đôi mắt tối tăm bỗng xoay chuyển trở nên rạng ngời, một tia sáng thông minh lướt qua, “Anh đã sớm chuẩn bị rồi!”

Trong văn phòng tổng quản lý, truyền ra giọng nói non nớt như chuông bạc, “Anh hai, anh thật sự rất tuyệt! Anh ra tay với căn phòng kia lúc nào vậy?”

“Lúc trang điểm.” Khả Khả biết Kiều Tâm Du sẽ vào đây, nên đã uy hiếp quản lý khách sạn lắp đặt dụng cụ quan sát.

Khả Khả trừng mắt liếc nhìn tổng quản lý đang chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, “Yên tâm đi, chỉ cần chú không nói, cha cháu chắc chắn không biết đâu.”

————

“Đây!” Kiều Tâm Du đặt mạnh ly rượu lên bàn trà, “Uống nhanh cho tôi nhờ!” Cơn đau đớn quen thuộc đánh tới, tay cô áp lên trán mình kềm chế cơn đau.

“Cô có muốn uống một ly không?” Thứ chất lỏng trong tay hắn phát ra tia sáng màu hồng quýt, chiếu vào đôi mắt đen nhánh, phản xạ ra mấy phần hứng thú.

Kiều Tâm Du lắc đầu một cái, cơn đau đớn thấu xương như từng cây kim nhọn đang đâm vào đầu cô, cau mày, bước chân lảo đảo vô lực tiến tới, rồi té trên ghế sa lon.

“Tâm Du, em sao vậy?” Nhâm Mục Diệu trong lúc bối rối lỡ miệng, hắn lập tức đỡ Kiều Tâm Du dậy.

Dòng máu đỏ tươi chảy ào ra khỏi mũi cô, cô đột nhiên mê man, cánh môi trắng bệch hé mở, lầm bầm nói: “Thuốc, thuốc……”

“Thuốc, thuốc ở đâu?” Đôi tay Nhâm Mục Diệu lục ví cô loạn xạ, “Không có trong ví.”

“Túi xách, bình trắng năm viên, bình hồng hai viên …..” Cô mở miệng, thở hổn hển, suy yếu nói. Máu mũi tràn ra dũng mãnh như một cái ống nước bị vỡ vòi.

Nhâm Mục Diệu mở túi xách cô ra, bên trong đều là các lọ thuốc.

Mỗi lần phát bệnh cô đều phải chịu đựng đau đớn như thế sao? Tim của hắn nhói đau, như một bị một khối chì nện vào ngực. Cơn đau nhức lan thẳng vào hô hấp, xâm nhập từng chút một…

Kiều Tâm Du uống thuốc, hô hấp dần dần vững vàng, nhưng đau đớn vẫn không bớt đi, khóa chặt chân mày, co rúc người nằm trên ghế sa lon.

“Cần đi bệnh viện không?”

“Không… Nằm một lát, lập tức sẽ đỡ ngay.”

Nhâm Mục Diệu lấy khăn lông, cẩn thận lau sạch vết máu, dòng máu đỏ tươi từ xoang mũi chảy dài thành một đường uốn lượn, xuống chiếc cổ mảnh khảnh trắng nõn như sứ…

Dùng dải khăn lông ấ