Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329360

Bình chọn: 9.5.00/10/936 lượt.

m áp êm ái lau chùi da thịt cô, như đang chạm vào da thịt mình. Từ trên xuống dưới cổ, sau đó chậm rãi cởi ra nút áo sơ mi, lau đi vết máu trên xương quai xanh.

Kiều Tâm Du nhíu chặt chân mày, cắn môi chờ đợi loại cảm giác đau đớn như muốn bổ đôi đầu mình dần dần biến mất, đột nhiên ý thức được ngực mình đang nóng lên, mắt bỗng dưng mở ra, bắn ra tán loạn các tia nhìn kinh ngạc, “Anh… anh đang làm gì vậy hả?” Kiều Tâm Du đẩy hắn ra, đôi tay túm chặt cổ áo.

“Khá hơn chút nào không?” Trong đôi mắt lộ ra vẻ ân cần.

“Không sao, anh có thể đi rồi!”

Thái độ lạnh lùng xa cách của cô hoàn toàn làm Nhâm Mục Diệu kích động, đôi con ngươi đen nhánh của Nhâm Mục Diệu phát ra lửa giận, “Tại sao em phải giả vờ như không biết anh! Loại trò chơi này vui lắm sao?”

Kiều Tâm Du không có dũng khí đối mặt với hắn, đầu nghiêng qua một bên, “Ngài Nhâm, tôi không hiểu ngài đang nói gì?”

“Nói gì?” Cánh môi mỏng của Nhâm Mục Diệu bật ra những tiếng cười vỡ vụn, “Em hỏi anh đang nói những gì? Năm năm trước, một màn kịch tẩy trần hoa lệ, khiến anh hoàn toàn tin rằng em đã chết. Từ miệng Kiều An Mạn biết em thật sự vô tội, càng làm tăng thêm tội ác của anh, năm năm, mỗi ngày anh đều sống trong áy náy tự trách tột cùng. Muốn dốc toàn lực đền bù cho em, nhưng căn bản cũng không có cơ hội…” Cái loại cảm giác vô lực đó, dường như lăng trì, thời thời khắc khắc quấn lấy hắn, rồi rạch trên miệng vết thương hắn một dao.

Kiều Tâm Du không ngờ việc mình rời đi sẽ mang lại cho hắn nhiều đau khổ đến thế, cô nghĩ hắn sẽ dần dần quên cô. Mà, thời gian của cô lại không còn nhiều, không thể cho hắn tương lai…

“Thật xin lỗi…” Nước mắt trộn lẫn với nỗi chua xót trong lòng chợt rơi xuống, “Là em lừa gạt anh, cho nên anh không cần tự trách mình, coi em như đã chết thật rồi đi, được không?”

“Nhưng em đang ở trước mặt anh!” Nhâm Mục Diệu đưa tay kéo Kiều Tâm Du, ôm cô vào lòng, “Tâm Du, đừng tránh né anh nữa, anh không yếu đuối như em nghĩ đâu, bất kể em còn sống bao nhiêu ngày, anh đều muốn được ở bên cạnh chăm sóc em…”

Hương thơm nhàn nhạt thanh nhã quanh quẩn bên hơi thở Nhâm Mục Diệu, “Anh biết em không quên anh mà!”

Kiều Tâm Du hết sức gọi tỉnh lý trí mình, nhưng cái ôm ấm áp quen thuộc đã làm cô rung động, lấy ra phần nghị lực cuối cùng, cô quật cường nói: “Không đâu. Tôi đã quên anh rồi! Hoàn toàn, hoàn toàn…”

“Có thật không?” Khóe miệng Nhâm Mục Diệu giương thành nụ cười, kéo áo sơ mi của cô xuống, lộ ra da thịt trắng nõn, tay Nhâm Mục Diệu xoa xoa phần eo thon của cô, không cách nào kháng cự được sự dụ hoặc, hắn cúi đầu xuống, dán đôi môi nóng bỏng của mình vào sát cổ cô. Hô hấp nóng rực, phe phẩy trên lớp da thịt mịn màng nơi cổ, đưa ra lưỡi nóng, chậm rãi liếm hôn cô, cảm nhận được cô run rẩy, “Em quên thật rồi sao?”

Chương 228: ÔN TÌNH THẾ CÔNG (ĐỢT TẤN CÔNG DỊU DÀNG)

“Khả Khả, anh nhìn nè, nhìn nè!” Nhạc Nhạc phi thường tức giận, rồi có chút hoang mang, đứng lên “Cha tại sao lại dùng đầu lưỡi liếm mẹ? Coi mẹ như kẹo que vậy.”

Lúc Nhạc Nhạc và Khả Khả đang dùng hai đôi mắt lấp lánh có hồn nhìn chằm chằm vào màn hình, đột nhiên, một bàn tay đã che lại ánh mắt chúng.

“Chú sao lại che mắt cháu?” Nhạc Nhạc bất mãn hô.

“Cái này không hợp để trẻ con nhìn.” Quản lý chụp lấy hai đứa nhóc, kéo chúng ra ngoài.

————

“Mục Diệu! Đừng như vậy…” Kiều Tâm Du đẩy đầy hắn, nhưng lồng ngực dày rộng cường tráng của hắn lại giống như một bức tường thành không chút di chuyển.

Ngọn lửa trong đôi con ngươi đen của Nhâm Mục Diệu hừng hực cháy, “Không tệ! Đã nhớ được tên anh rồi, xem ra anh nên cố gắng gấp bội, để em nhớ lại nhiều hơn.” Khi nói chuyện, Nhâm Mục Diệu ôm cô bế lên, đi tới phòng ngủ chính.

“Không cần!” Kiều Tâm Du ra sức phản kháng, hai chân đá lung tung, “Mục Diệu! Em có thể… ra đi bất cứ lúc nào, em không thể cho anh tương lai…”

Nhâm Mục Diệu nhẹ nhàng đặt cô lên trên mặt giường nước mềm mại, cúi đầu chăm chú nhìn cô, “Cho dù chỉ có mỗi ngày mai, đó cũng là “tương lai” em cho anh, anh đã từng nghĩ sẽ không bao giờ có thể gặp lại em, nhưng bây giờ… Mỗi một phút giây ở bên em đều là món quà trời ban cho anh. Anh hiện giờ càng ngày càng tin tưởng sẽ có kỳ tích, em có thể thuận lợi sinh Khả Khả, Nhạc Nhạc, đấy không phải là kỳ tích sao…”

“Sao anh lại biết Khả Khả, Nhạc Nhạc?” Kiều Tâm Du kinh ngạc nhìn hắn.

Nhâm Mục Diệu thoáng ảo não, gặp phải Kiều Tâm Du, trí thông minh của hắn lập tức giảm xuống, có lẽ đúng như lời Nhạc Nhạc nói, hắn già rồi.

Hai tiểu quỷ đã ngàn vạn ngàn vạn ngàn vạn lần dặn dò hắn không thể “bán đứng” chúng nó, nhưng bây giờ… ắt hẳn vào ngày mai, hắn sẽ bị hai tiểu quỷ khinh bỉ thật nhiều rồi.

“Nói mau! Sao anh biết?” Kiều Tâm Du tiếp tục truy hỏi.

“Giờ không có thời gian cho vấn đề này…”

“Ưm…” Kiều Tâm Du bị chặn miệng.

Môi của hắn mang theo kích tình, nhưng cũng mang theo dịu dàng, đầu lưỡi ẩm ướt từng chút một miêu tả đôi môi hồng mềm mại của cô, dịu dàng như rất trân quý, hơi thở mùi đàn hương xâm nhập vào miệng cô, kiên quyết lấy được vị ngọt ngào trong miệng cô.

Nhâm Mục Diệu cũng biết chỉ có cách


XtGem Forum catalog