ệu nhào tới người Kiều Tâm Du, đè lên người cô, “Rẹt ——” xé rách áo sơ mi của cô, nút cài bắn ra tung toé. Hắn giống như một con mãnh thú mất đi lý trí, ngọn lửa nóng trong đôi mắt đen thiêu đốt hừng hực, mà Kiều Tâm Du đang nằm phía dưới, chính là động vật nhỏ mê người.
Hơi thở nóng bỏng phả vào ngực Kiều Tâm Du, kích thích khiến toàn thân cô mềm nhũn, “Mục Diệu… Đừng!”
“Lửa là do em đốt, em phải phụ trách dập tắt!” Nói xong, nụ hôn ẩm ướt của hắn lập tức đặt lên ngực cô, bàn tay nóng bỏng chạy khắp lưng cô, làm bóng từng đường vân da trơn mềm, rồi chầm chậm dời xuống, thăm dò nơi đáy quần.
“A…” Kiều Tâm Du thở gấp liên tiếp, “Không được! Em đang mang thai!”
Nhâm Mục Diệu hơi sững lại, đôi mắt tối tăm mê ly chợt lóe, “Yên tâm, anh sẽ cẩn thận.” Hắn cảm giác một đợt rồi lại một đợt sóng nhiệt đang lăn lộn trong cơ thể, như muốn cắn nuốt chôn vùi hắn, cấp bách cần cô hạ nhiệt…
Vung tay lên, cởi bỏ tất cả quần áo trên người cô, ngã người ở trên ghế salon mềm mại, đặt người lên thân thể yêu kiều vô lực, rồi lập tức chôn thứ nóng bỏng vào trong thân thể cô.
Tiếng rên rỉ kiều mĩ, tiếng thở dốc đục ngầu, giao thoa vào nhau, phổ thành một bài thơ về tình yêu đẹp nhất thế gian.
Từng trang giấy một, tựa như những cánh buớm, đáp xuống sàn nhà…
Trong không khí quay cuồng hơi thở ái muội, giữa những tiếng thở dốc đục ngầu, mơ hồ bật ra một lời nói, “May mắn kiếp này có anh (em) …”
NGOẠI TRUYỆN 1: KINH NGHIỆM DƯỠNG THAI
“Tâm Du, cẩn thận một chút!” Nhâm Mục Diệu vừa nhìn thấy Kiều Tâm Du tắm xong, đang chuẩn bị bước ra khỏi phòng tắm, hắn lập tức tiến tới đỡ cô. Mang thai hơn 9 tháng, Kiều Tâm Du có chút tăng cân, khuôn mặt trắng đầy đặn, khiến toàn thân cô như phát ra ánh sáng của tình mẫu tử.
Kiều Tâm Du ân cần nhìn Nhâm Mục Diệu, “Em không yếu ớt đến mức này đâu?”
“Em bây giờ là phụ nữ có thai, lỡ như bị ngã, hay đập đầu vào đâu đó…”
“Mục Diệu, anh bắt đầu nhiều lời như thế từ khi nào vậy?” Kiều Tâm Du nhạo báng hắn, sau đó chui vào cái chăn ấm áp.
Nhâm Mục Diệu cầm quyển sách thật dày trên tủ đầu giường, “Vì để con khỏe mạnh, dưỡng thai là nhất thiết, đứa bé này ngàn vạn lần không thể giống Khả Khả Nhạc Nhạc.” Nếu có ba tiểu ác ma, Nhâm Mục Diệu không thể nào tưởng tượng cuộc đời này sẽ hắc ám ra sao, nếu ba tiểu quỷ cùng liên kết với nhau đặt bẫy hắn, đem hắn đi bán, nói không chừng Nhâm Mục Diệu còn có thể giúp chúng nó đếm tiền.
Kiều Tâm Du đoạt lấy sách của hắn, “Truyện cổ tích? Xin hỏi, đây là sách dưỡng thai ư, sao em lại có cảm giác đây là sách để đọc trước khi ngủ nhỉ?”
“Muốn có một trái tim lương thiện, phải để đứa trẻ chịu ảnh hưởng ngay từ lúc còn chưa nhận thức được thế giới, truyện cổ tích tràn đầy tính thiện lương đẹp đẽ, đây là chọn lựa đầu tiên.” Nhâm Mục Diệu còn có một đống lý do khác.
Kiều Tâm Du nằm trong khuỷu tay ấm áp của hắn, cọ sát một chút, lựa chọn vị trí thoải mái nhất, “Được rồi! Bây giờ có thể bắt đầu kể chuyện xưa.”
Một tay Nhâm Mục Diệu cầm sách, tay khác khẽ vuốt ve phần bụng nổi lên của cô, “Bắt đầu từ một truyện cổ của Grimm “Công chúa Bạch Tuyết”, Tại một đất nước xa xôi……”
“Đất nước xa xôi ấy ở đâu vậy?” Đôi mắt trong veo của Kiều Tâm Du nhìn về phía Nhâm Mục Diệu.
“…” Nhâm Mục Diệu suy nghĩ kĩ trong chốc lát, “Em cần chi biết đất nước xa xôi ấy ở đâu? Trên sách viết vậy, sao em hỏi nhiều thế.”
Kiều Tâm Du nhấp môi, nói: “Anh tiếp tục, tiếp tục…”
“… như mong đợi Hoàng Hậu sinh được một cô công chúa nhỏ đáng yêu, da cô bé trắng như tuyết, má đỏ như táo, tóc đen nhánh mềm mại…”
Nhâm Mục Diệu đọc đến đây, Kiều Tâm Du thật sự không nhịn nổi, cười ha ha ra tiếng.
“Em cười cái gì?” Nhâm Mục Diệu chau mày, không hiểu nguyên do.
“Ha ha…” Kiều Tâm Du cười đến chảy nước mắt, “Bạch… công chúa Bạch Tuyết rất giống anh, anh có nhớ lần tỉnh dậy trước kia không, Khả Khả Nhạc Nhạc trang điểm cho anh cực kì kinh hãi? Da trắng như tuyết, hai gò má đỏ như táo, tóc đen nhánh mềm mại…”
Sắc mặt Nhâm Mục Diệu tối đen, “Soạt ——” lật trang khác, lạnh lùng nói: “Truyện khác! Đây là truyện của Andersen “Bộ quần áo mới của Hoàng Đế”.” Hắn nghĩ thầm trong lòng, truyện này rất ổn, không liên quan gì đến hắn, lại còn có thể dạy con về tính lương thiện thành thật.
Hắn còn chưa bắt đầu kể, Kiều Tâm Du lđã nói thầm: “Mục Diệu, đây không phải là câu chuyện nguyên mẫu về thói xấu cởi truồng chạy trên đường phố ở hiện đại sao?”
“Chẳng lẽ kể chuyện cổ tích cho em nghe chỉ khiến em liên tưởng đến mấy thứ này ư? Em có thể nói những lời mang tính xây dựng chút không.” Rõ ràng là muốn dưỡng thai, sao lại liên tưởng đến mấy cái vấn đề rối rắm này nhỉ.
“Vậy em nên có cảm tưởng gì, hỏi anh có thể mặc “Bộ quần áo mới của Hoàng Đế” hay không à?”
Đôi mắt tối đen Nhâm Mục Diệu thoáng qua một luồng sáng, “Em không phải đã xem qua rồi ư, phải chăng vóc người anh quá đẹp, khiến em luôn nhớ về chúng?” Nói xong, Nhâm Mục Diệu bắt đầu cởi áo ngủ trên người mình ra.
“Anh, anh làm gì đấy?”
“Đáp ứng yêu cầu của em, mặc “Bộ quần áo mới của Hoàng Đế”.” Nhâm Mục Diệu cởi áo ngủ, lộ ra lồng ngực với đường vân