pacman, rainbows, and roller s
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328154

Bình chọn: 7.5.00/10/815 lượt.

Diệu sửng sốt một phen, nhìn ba cái đầu trên ghế salon trong phòng khách, “Mọi người sao lại ở đây?”

“Hi!” Đinh Hạo Hiên phất tay chào hỏi, “Khả Khả Nhạc Nhạc nhớ cha mẹ chúng, cho nên tôi đành đưa chúng nó đi tìm cha mẹ.”

“Cậu…” Nhâm Mục Diệu giận đến nghiến răng nghiến lợi, hắn vốn muốn thoát khỏi hai tiểu ác ma phiền phức gây chuyện này nên mới chạy đến đây, không ngờ chỉ trong một ngày, hai đứa “con riêng” này đã đuổi kịp rồi.

Hắn không tỏ vẻ tức giận nói: “Khả Khả Nhạc Nhạc, các con đã tìm thấy cha mẹ rồi, tốt lắm, giờ các con có thể đi.”

Nhạc Nhạc mặt mệt mỏi nhìn Kiều Tâm Du, ngáp cả ngày, “Mẹ, con buồn ngủ quá!” Nói xong, đôi tay con bé dụi dụi mắt, đi tới bên Kiều Tâm Du.

Kiều Tâm Du ngồi chồm hổm xuống, “Trước khi ngủ phải đánh răng rửa mặt đó.”

“Dạ!” Nhạc Nhạc sảng khoái đáp ứng, rồi lập tức xoay người dắt tay Khả Khả đi vào toilet.

Nhâm Mục Diệu ngồi bên cạnh Đinh Hạo Hiên, lạnh lùng liếc hắn một cái, “Tôi bảo cậu chăm sóc Khả Khả Nhạc Nhạc, sao cậu lại đưa chúng nó tới đây?”

“Cậu tưởng tôi rảnh lắm hả, bỏ cả buổi họp đáng giá ngàn vạn, trở thành vú em siêu cấp hộ tống hai vị tiểu ác ma tới tìm cậu…”

Nhâm Mục Diệu trực tiếp cắt đứt lời hắn, “Dù sao chính cậu đã mang chúng tới, giờ cậu phải nghĩ cách đưa hai chúng nó về đi!”

“Xin lỗi!” Đinh Hạo Hiên đứng lên, “Tôi nói thật nhé, cậu rất sợ bị hai tiểu ác ma nhà cậu giải quyết đúng không, vì an toàn của bản thân, cậu coi tôi như một tên thuộc hạ dở hơi phục dịch cậu. Cậu thật là bạn tốt của tôi sao? Bảo tôi chăm sóc hai tiểu ác ma này, quả thật cậu đang đẩy tôi vào chảo dầu sôi lửa bỏng đấy.”

“Kinh khủng vậy sao?” Nhâm Mục Diệu hậm hực liếc nhìn Đinh Hạo Hiên.

“Dù gì, tôi cũng đã đưa hai tiểu ác ma đến cho cậu rồi, tôi muốn được giải thoát, bái bai!” Đinh Hạo Hiên phất tay một cái với Nhâm Mục Diệu, xoay người rời đi.

Kiều Tâm Du dỗ hai tiểu ác ma ngủ xong, lúc ra ngoài, thoáng nhìn chung quanh một chút, “Ủa? Đinh Hạo Hiên đâu?”

Nhâm Mục Diệu nhấp một ngụm Vodka, “Cậu ta ra ngoài tán gái rồi, hai tiểu quỷ đã ngủ chưa?”

“Chúng nó rất mệt, nên vừa nằm xuống là ngủ mất.” Kiều Tâm Du đoạt lấy ly rượu trong tay hắn, cáu giận nói: “Anh vẫn chưa khỏe hẳn, không cho phép uống rượu!”

“Em đã không cho phép anh uống…, thôi thì anh đây sẽ cho em uống vậy, được lắm.” Nhâm Mục Diệu ngay sau đó giữ lấy bàn tay đang cầm ly rượu của Kiều Tâm Du, đổ tất cả chất lòng vào trong miệng mình, đôi tay vòng qua người cô, ôm Kiều Tâm Du vào lòng, chiếm lấy cánh môi cô…

Hương rượu nồng dần dần lan tỏa khắp khoang miệng của hai người.

“Mẹ…” Giọng điệu lười biếng của Nhạc Nhạc vang lên, cô nhóc ngơ ngác đứng ở cửa, “Cha, mẹ, hai người đang chơi trò yêu nhau, sao không chịu tìm chỗ trốn, thật đáng xấu hổ mà.”

Kiều Tâm Du giống như bị điện giật, lập tức đẩy Nhâm Mục Diệu ra, tay che cánh môi vừa đỏ vừa sưng, mặt ngượng ngùng đỏ ửng, “Nhạc Nhạc, không phải con đã ngủ ư? Sao lại ra ngoài?”

“Con khát nước, muốn uống nước.”

Chương 265: GẮN BÓ BÊN NHAU

Kiều Tâm Du rót một ly nước, đưa cho Nhạc Nhạc, “Uống xong, con ngoan ngoãn đi ngủ nhé.” Cô dịu dàng xoa xoa đầu Nhạc Nhạc.

Nhạc Nhạc ừng ực ừng ực rất nhanh đã uống hết, trước khi xoay người đi, nhóc nghiêm túc nói với Kiều Tâm Du: “Mẹ, con và Khả Khả còn nhỏ, cha mẹ có thể đừng tránh né chúng con không? Như thế sẽ khiến con và Khả Khả trưởng thành sớm, nghiêm trọng hơn sẽ hình thành một bóng ma trong lòng con và Khả Khả.”

Kiều Tâm Du lúng túng liếc mắt nhìn Nhâm Mục Diệu.

————

Có hai tiểu quỷ ở bên cạnh, mỗi lúc Nhâm Mục Diệu muốn cùng Kiều Tâm Du thưởng thụ tình yêu cuồng nhiệt hay thân thiết một chút, hai tiểu quỷ sẽ xuất quỷ nhập thần bất ngờ xông tới. Chuyến đi Hy Lạp vì thế bị bao phủ bởi một làn mây đen, Nhâm Mục Diệu cũng nhanh chóng mất đi sự hăng hái, vội vã kết thúc lần du lịch này.

Hắn vốn muốn để hai tiểu ác ma phiền phức này ở lại Hy Lạp, nhưng Kiều Tâm Du quá mềm lòng, trước khi đi vẫn mang hai tiểu ác ma này theo.

Biệt thự nhà họ Nhâm lập tức lại khôi phục trạng thái náo nhiệt như trước.

Mặt trời chiều ngã về tây, ngọn lửa nhuộm đỏ cả nửa bầu trời, luồng sáng đỏ xuyên qua cánh cửa sổ đi vào trong phòng làm việc, kéo dài bóng ai đó trên sàn nhà.

Vì Kiều Tâm Du sẽ phải đến công ty làm việc vào ngày mai, chỉ mới có mấy ngày cô không có ở nhà, mặc dù Đinh Hạo Hiên đã giúp cô xử lý giấy tờ, nhưng đối với những quyết sách kế hoạch riêng của công ty, cô vẫn phải biết. Kiều Tâm Du mệt mỏi xoa mi tâm, liếc nhìn từng tờ giấy tờ, cùng với một đống giấy tờ khác đang chất thành một ngọn núi nhỏ bên cạnh.

Nhâm Mục Diệu bưng một ly cà phê thơm nồng vào phòng làm việc, “Tâm Du, đừng làm việc nhiều quá, uống ly cà phê nghỉ ngơi chút đi!”

“Không cần, anh uống đi.” Lúc nói chuyện với Nhâm Mục Diệu, đầu Kiều Tâm Du vẫn không ngẩng lên, tầm mắt nhanh chóng đảo qua đống giấy tờ.

Nhâm Mục Diệu thật sự không vui, hắn lặng lẽ đi tới sau lưng Kiều Tâm Du, gỡ cặp kính mắt đang gác trên sống mũi của cô xuống, “Những tài liệu này em không xem cũng không sao mà.”

“Ý anh là… anh đồng ý về công ty ư?” Giọng Kiều