Một đàn quạ đen bay qua đỉnh đầu Đinh Hạo Hiên.
“Liên hệ ngay mười chuyên gia giáo dục tới cho tôi!” Đinh Hạo Hiên nhướng mày, cảm thấy còn chưa ổn, “Tìm thêm một vài nhà thiết kế đồ chơi tới nữa.”
“Tổng giám đốc, hội nghị này……” Thư ký lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt uy nghiêm lạnh lùng như thế của tổng giám đốc Đinh.
“Giải tán, giải tán!” Phải ứng phó với khó khăn lớn trước mắt, hắn đâu còn lý do gì để dự cuộc họp, giờ phải vạn toàn chuẩn bị sẵn để đối phó với hai tiểu ác ma kia mới chính là vấn đề mấu chốt.
————
Sau gần mười giờ bay, máy bay chậm chầm đáp xuống phi trường Hy Lạp.
Cuối cùng đã được thoát khỏi gánh nặng công việc nặng nề, vì vậy tuy Kiều Tâm Du không thiếp đi chốc lát trên máy bay, nhưng thần thái vẫn sáng láng như thường. Nhâm Mục Diệu thì ngược lại, dù gì thân thể hắn vẫn chưa hoàn toàn bình phục, trải qua một đường bay dài, hắn mệt mỏi không dứt, vừa đến khách sạn, là ngã đầu xuống ngủ.
Chương 263: ĐỂ XUỐNG THÙ HẬN
Ra khỏi nhà trẻ, Khả Khả Nhạc Nhạc thấy một chiếc xe ferrari màu đỏ đậu trước cửa, đứng bên cạnh là Đinh Hạo Hiên, đang chầm chậm đi về phía hai đứa nhóc.
“Cha đâu? Sao chú lại đón cháu?” Khả Khả tức giận hỏi.
Đinh Hạo Hiên xoa xoa mái tóc ngắn trên đầu cậu, “Cha và mẹ cháu đi du lịch nước ngoài, bọn họ nhờ chú chăm sóc hai cháu.” Đinh Hạo Hiên lấy điện thoại ra cho hai đứa nhóc xem tin nhắn, “Có tin nhắn làm chứng.”
Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Nhạc Nhạc nhận lấy điện thoại di động, vừa đọc xong tin nhắn, khuôn mặt tươi cười rất nhanh tức giận đến đỏ bừng
“Cốp ——” chiếc điện thoại di động bị đập mạnh xuống đất.
Không biết chiếc điện thoại này đã tạo nghiệt gì, ba bốn lần đều bị trúng đòn nghiêm trọng, mặc dù chất lượng tốt, nhưng cũng không thể coi nó như bao cát trăm lần đánh đều không vỡ nha.
“Khả Khả, cha mẹ coi chúng ta là kỳ đà cản mũi, hai người bọn họ đem chúng ta bỏ ngoài chợ rồi.” Nhạc Nhạc méo miệng, vẻ mặt bi thương nói.
Khả Khả thấy dáng vẻ lã chã sắp khóc của Nhạc Nhạc, hồi chuông báo động của cậu lập tức vang lên, “Không sao, không sao! Chúng ta đi tìm cha mẹ về!”
“Đúng đó!” Đinh Hạo Hiên lập tức ủng hộ, cứ như hắn rất mong chờ nghe Khả Khả nói những lời này, “Chú vừa mới điều tra được, cha mẹ hai cháu đã đến Thánh Thác Rini ở Hy Lạp, chú đã làm xong hộ chiếu cho hai cháu rồi, đây là vé máy bay, còn đây là địa chỉ phi trường mà bọn họ đã đáp xuống, nếu các cháu có gặp vấn đề gì ở Hy Lạp, hãy dùng chiếc điện thoại quốc tế này gọi về cho chú.” Đinh Hạo Hiên đã chuẩn bị kĩ càng mọi thứ.
Nhạc Nhạc ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô tội nhìn Đinh Hạo Hiên, “Chẳng lẽ Ông Đinh không định đi cùng chúng cháu sao?”
Tập họp trí óc của các công nhân viên, thật vất vả bày mưu tính kế lập ra một kế hoạch hoàn mỹ, thuận lợi tống khứ hai tiểu ác ma này, giờ lại phải đi Hy Lạp cùng hai đứa nhóc, chẳng phải là “kiếm củi ba năm thiêu trong một giờ” ư.
“Cha hai đứa giao tập đoàn Nhâm thị cho chú quản lý, nên chú không thể rời đi được.”
Khả Khả lạnh nhạt liếc hắn, “Chút nữa, chú tạm đóng cửa tập đoàn Nhâm thị đi.”
Nhạc Nhạc lôi kéo ống tay áo hắn, lay lay, “Ông Đinh, chẳng lẽ chú nhẫn tâm để cháu và Khả Khả – hai đứa trẻ ngây thơ lạ nước lạ cái, một mình đi Hy Lạp, chú thật tàn nhẫn! Ngộ nhỡ cháu và Khả Khả gặp phải kẻ buôn người thì biết làm thế nào?”
Ngây thơ? Sao hắn chẳng nhìn ra chút nào vậy.
Bị kẻ buôn người lừa gạt? Cho dù hai đứa nhóc bị lừa gạt, bọn buôn người sau khi chứng kiến bãn lỉnh của hai tiểu ác ma này, chắc chắn sẽ quỳ xuống đất van xin hai đứa nhóc mau mau rời đi mất.
Đinh Hạo Hiên còn lâu mới lo lắng, khiêm tốn nói: “Các cháu phải rèn luyện nhiều mới tốt…”
“Oa oa… oa oa…” Là hắn ép Nhạc Nhạc xuất chiêu Tất Sát này, “Ông Đinh, không có lương tâm, bức ép hai đứa trẻ lên máy bay tìm người thân một mình.”
“Được, được rồi!” Đinh Hạo Hiên thấy ánh mắt khác thường của mọi người xung quanh, tay chân luống cuống một phen, chỉ đành chấp nhận, “Van xin cháu đừng khóc mà, chú đi Hy Lạp với hai cháu vậy, được rồi chứ!”
Nhạc Nhạc lập tức lau đi nước mắt trên mặt, “Vậy còn được!” Thân hình nhỏ nhắn chui vào chiếc xe mui trần của hắn.
————
Sáng sớm, sau khi bọn họ tỉnh lại đã lập tức ngồi du thuyền tới hòn đảo nhỏ Thánh Thác Rini.
Ánh mặt trời dịu nhẹ mịn màng như những hạt bụi phấn sáng, bầu trời màu lam, nước biển cũng màu lam, trời và đại dương cũng cùng một màu lam, màu lam tinh khiết, màu lam thuần túy, đặt mình vào trong, tâm hồn mọi người lập tức rộng mở.
Gió mát khẽ thổi, trong gió mang theo luồng hơi nước nhẹ, hòa với mùi vị của biển cả trong lành, khiến trong người cảm thấy thật dễ chịu.
Những bức tường màu trắng tinh, mái vòm màu xanh dương, dưới ánh mặt trời phát ra luồng sáng nhàn nhạt, tất cả chẳng khác gì so với sáu năm trước.
Sáu năm trước, chuyến đi Hy Lạp lần đó ít nhiều gì cũng mang theo vài phần tiếc nuối, người họ ở đây, nhưng trái tim lại bị những phiền muộn trói chặt lấy. Song, bây giờ, giữa bọn họ đã không có bất kỳ hiềm khích và trở ngại nào. Nguồn:
Kiều Tâm Du chưa từng nghĩ sẽ có một ngày như vậy, có thể bình thản tay trong t
