Duck hunt
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328291

Bình chọn: 7.5.00/10/829 lượt.

ại như nước.

Bút kẻ lông mày, phấn mắt, má hồng, son bóng, mascara…… Dù sao chỉ cần bên tay có mỹ phẩm, Nhạc Nhạc đều không bỏ sót, bôi hết lên mặt Nhâm Mục Diệu.

Bởi vì hai mắt Nhâm Mục Diệu nhắm chặt, nên cô nhóc kẻ không được đường viền bên trong, không thể làm gì khác hơn là mặc kệ nó. Nhưng, Khả Khả ngồi ở một bên, thấy có chút ngứa tay, cậu cầm lên bút kẻ lông mày, vẽ một hình tròn thật đậm bên cạnh miệng Nhâm Mục Diệu.

“Khả Khả, anh đừng có quấy rối em…, anh vẽ cái gì đấy?”

“Nốt ruồi đen.” Khả Khả còn giải thích, “Vào ngày xưa đấy là nốt ruồi bà mai.”

Nhạc Nhạc chăm chú nhìn kỹ, “Như vậy xem ra, thật là có chút vị “vẽ rồng thêm mắt”.”

“Cộc, cộc——” đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

“Khả Khả, trốn mau!” Nhạc Nhạc nhét tất cả mỹ phẩm vào lại trong túi xách.

Đôi mắt Khả Khả khẽ liếc cánh cửa một cái, bình tĩnh nói: “Không kịp nữa rồi, nhanh, chúng ta mau tìm một chỗ trốn đi!”

Tầm mắt hai người đều nhìn vào chiếc giường, lúc này, hai đứa nhóc lộ ra vẻ ăn ý cao. Lúc cửa phòng tắm mở ra một thoáng, hai tiểu ác ma đã bò vào trong đáy giường.

Ăn mặc chỉnh tề, Kiều Tâm Du mở cửa, “Thật xin lỗi, lúc nãy em đang tắm, đến giờ mới mở cửa được.” Mái tóc cô ướt đẫm, vẫn còn vài hạt nước nhỏ phía trên.

Nhận được tin tức, Đinh Hạo Hiên và Ám Dạ Tuyệt bỏ xuống tất cả chuyện xã giao, lập tức chạy tới. Phương Đình vừa giải phẫu xong, cũng không nghỉ ngơi chốc lát, lập tức chạy tới đây. Ba người vừa đúng gặp nhau ở cửa, cho nên cùng lúc tiến vào.

“Tiểu Diệu Diệu thật sự đã tỉnh?” Đinh Hạo Hiên kích động nói, không chờ đợi được, vọt vào gian phòng.

“A ——” Tiếng kêu lanh lảnh sợ hãi của Đinh Hạo Hiên vang đến tận mây xanh.

Ba người đứng ở cửa kinh ngạc, lập tức chạy tới.

Nhâm Mục Diệu bị tiếng thét chói tai đánh thức, chân mày hơi nhíu lại, mở ra đôi mắt nhập nhèm, không ngờ lại thấy được vẻ mặt kinh ngạc của Đinh Hạo Hiên.

“Khuya lắm rồi, đừng có biểu diễn màn tiếng thét giết heo trầm trồ đáng khen ngợi của cậu như thế, không tốt đâu.” Nhâm Mục Diệu lạnh lùng nhạo báng hắn một phen.

Kiều Tâm Du thấy gương mặt đó của Nhâm Mục Diệu, thì hít vào một luồng khí lạnh.

Dường như vì muốn đạt tới hiệu quả trắng nõn, trên mặt Nhâm Mục Diệu chất đầy từng tầng phấn lót. Hai chấm đỏ trên má, giống như kiểu trang điểm geisha của Nhật Bản. Không biết có phải vì run tay hay vì cố ý, hai hàng lông mày của Nhâm Mục Diệu bị màu đen của bút kẻ làm cho cong cong khúc khuỷu, như một con giun xù xì. Càng hay hơn chính là, hai hàng lông mày lại không đều nhau, một cao một thấp. Cánh môi đỏ hồng, son môi làm đôi môi mỏng của hắn thô kệch trông như một chậu máu. Dĩ nhiên, cực kỳ sinh động phải kể tới việc bên cạnh miệng hắn có một nốt ruồi đen.

“Khả Khả Nhạc Nhạc! Mẹ đếm tới ba, mau lăn ra đây cho mẹ!” Kiều Tâm Du cố dồn lấy giọng ngọt ngào, song giận dữ hét.

“Không cần đếm, chúng con đã lăn ra đây rồi.” Khả Khả Nhạc Nhạc biết một khi Kiều Tâm Du tức giận là cực kỳ kinh khủng, cho nên hai đứa bọn chúng ngoan ngoãn bò ra khỏi gầm giường.

“Nói! Vì sao các con lại làm vậy?!”

Khả Khả Nhạc Nhạc lập tức trốn sau lưng Ám Dạ Tuyệt, tìm kiếm “núi” để dựa. Nhạc Nhạc cẩn thận ló đầu ra, len lén liếc nhìn Kiều Tâm Du một cái, “Con muốn tặng cho cha một điều bất ngờ, mừng cha tỉnh lại.”

“Ha ha……” Đinh Hạo Hiên cũng rất “bất ngờ”, từ kinh hãi chuyển biến thành niềm vui lớn, ôm bụng cười lăn lộn.

Chân mày Nhâm Mục Diệu khẽ cau chặt, “Gì chứ? Có gì đáng cười?”

Đinh Hạo Hiên cầm điện thoại di động lên, “Này! Cười một cái nha!” Hắn nhanh chóng nhấn xuống nút chụp hình, “Mặt cậu đẹp thế này không chụp hình kỉ niệm, thật sự rất đáng tiếc.”

Chương 261: CƠM NHÃO

“Chuyện gì xảy ra?” Nhâm Mục Diệu đoạt lấy điện thoại của Đinh Hạo Hiên, thấy gương mặt trên màn hình kia, nhất thời hai mắt trợn tròn, lạnh lùng liếc nhìn Khả Khả Nhạc Nhạc, “Hai tiểu quỷ các con……”

“Cha, cha không cảm thấy như vậy rất có…… Cá tính sao?” Nhạc Nhạc chầm chậm cẩn thận nói, sau đó lập tức sợ hãi trốn sau lưng Ám Dạ Tuyệt.

“Ha ha……” Đinh Hạo Hiên đứng ở một bên, phát ra tiếng cười một cách sảng khoái, dáng vẻ nhìn có chút hả hê, “Nhâm Mục Diệu, tạo hình này của cậu thật sự rất có cá tính.”

Nhâm Mục Diệu lạnh lùng liếc hắn, “Đừng có cười dâm đãng như vậy?” Hắn tùy tiện bấm bấm vài cái trên điện thoại của Đinh Hạo Hiên, rồi tiện tay ném đi, chiếc điện thoại di động rất nhanh nằm sõng soài trên đất.

“Này! Đó là điện thoại của tôi!” Đinh Hạo Hiên vội vàng nhặt lên, “Hoàn hảo chất lượng tốt, không bị hỏng.”

“Hình đã bị xóa!”

Kiều Tâm Du lấy nước tẩy trang, “Mau tẩy đi, dáng vẻ này của anh rất ghê rợn.” Cô chấm một ít nước tẩy trang vào bông tẩy, nhè nhẹ lau sạch mỹ phẩm trên mặt hắn.

Phương Đình làm vài kiểm tra sức khỏe cho hắn, bởi vì Nhâm Mục Diệu hôn mê quá lâu, nếu muốn tay chân cử động linh hoạt như trước, thì cần phải luyện tập nhiều.

————

Sáng sớm, ánh mặt trời dịu nhẹ rải vào phòng ăn, bầu không khí trong lành mang theo mùi hương hoa thoang thoảng.

“Cha, đây là nhiệm vụ của cha!” Nhạc Nhạc đặt một ly sữa tươi lên trước mặt Nhâm Mục Diệu, vẫn k