1 con lừa mới kô thấy rằng người bạn thân của anh đang ở trong tình trạng rất xấu.
– Tôi khó có thể phản bác đồng nghiệp được nếu kô thể làm điều tối thiểu là đích thân xem những tấm phim chụp X-quang. Kết quả chụp bằng máy Scanner thế nào?
– Kô có máy scanner!
– Bác sĩ trực tên là gì?- Lauren hỏi.
– 1 gã bác sĩ Brisson nào đó – Paul nói.
– Patrick Brisson ?
– Trên tấm biển gã ta đeo có ghi chữ “Par”, có lẽ đúng vậy; cô có biết gã kô?
– Tôi biết anh ta hồi học năm thứ tư trường Y, đó quả thật là 1 con lừa.
– Tôi phải làm gì đây?- Paul van vỉ.
– Tôi tuyệt đối kô có quyền can thiệp, nhưng tôi có thể thử nói chuyện đt với anh ta. Nếu Brisson đồng ý, chúng tôi có thể tổ chức chuyển viện cho bạn anh và đưa anh ấy đi scan. Máy chỗ chúng tôi làm việc 24/24h.Tại sao các anh kô đến đây ngay từ đầu?
– Chuyện này dài dòng lắm, mà chúng ta lại có ít thời gian.
Paul nhận thấy gã bác sĩ nội trú đi vào quầy trực của Cybile; anh đề nghị Lauren giữ máy và đi vào đại sảnh. Anh thở hổn hển chạy đến trước mặt Brisson và ấn máy di động của anh vào tai anh ta.
– Có điện thoại gọi cho anh.- Paul nói.
Brisson sửng sốt nhìn Paul và nhận máy.
Việc trao đổi quan điểm giữa 2 bác sĩ diễn ra ngắn gọn. Brisson nghe Lauren và cảm ơn về sự giúp đỡ mà anh ta kô đề nghị. Tình trạng bệnh nhân của anh ta ở trong tầm kiểm soát, khác hẳn tình tạng của người theo bệnh nhân này đến đây; gã đàn ông quấy rầy Lauren 1 cách vô ích ấy là 1 kẻ hơi có xu hướng loạn tâm. Để rảnh nợ với gã này, suýt nữa anh đã phải gọi cảnh sát. Bây giờ Lauren đã yên tâm rồi thì anh ta sẽ dập máy, rất vui vì sau nhiều năm lại được biết tin cô, và hi vọng được gặp lại cô, để cùng đi uông cà phê hay biết đâu lại cùng ăn tối nữa. Anh ta tắt đt và nhét máy vào túi áo của mình.
– Thế nào?- Paul hỏi, chân đã lấn quá đường kẻ vàng.
– Tôi sẽ trả lại điện thoại cho anh khi anh đi khỏi đây! – Brisson nói với vẻ kiêu kì. Việc sử dụng điện thoại di động bên trong tòa nhà bị cấm. Cybile hẳn là đã truyền đạt điều này với anh.
Paul đứng sừng sững trước mặt gã bác sĩ và chặn đường anh ta.
– Thôi, được rồi, tôi trả anh máy, nhưng anh hứa với tôi là sẽ đi ra bãi đậu xe nếu còn định gọi điện thoại nữa chứ? – Brisson nói tiếp 1 cách bớt kiêu ngạo đi nhiều.
– Đồng nghiệp của anh nói gì? – Paul vừa hỏi vừa giật máy di động của mình từ tay gã bác sĩ.
– Nói là cô ấy tin tưởng tôi, điều mà rõ ràng kô phải ai cũng vậy.
Brisson dùng ngón tay chỉ hàng chữ xác định giới hạn của khu vực dành riêng cho nhân viên y tế.
– Nếu anh còn vượt sang phía bên này vạch 1 lần nữa, dù chỉ để đi 10cm vào cái hành lang này thôi, Cybile sẽ gọi cảnh sát và tôi sẽ cho tông cổ anh đi. Tôi hi vọng là tôi đã nói khá rõ rồi đấy.
– o O o –
Lauren vừa cho người bị thương cuối cùng trong cuộc ẩu đả ở quán bar vào nằm viện.
1 nữ y tá thực tập đề nghị cô khám cho 1 bệnh nhân của cô ta. Lauren nổi đóa: chỉ cần nhìn vào bảng giờ là đủ biết rằng ca trực của cô kết thúc vào 2h sáng. Vậy thì vào lúc đã gần 3h; người mà cô y tá trẻ yêu cầu kô thể vẫn còn là Lauren được. Emily Smith nhìn Lauren ; mặt nghệt ra.
– Thôi, được rồi; bệnh nhân của cô ở phòng nào? – Cô hỏi và nhẫn nhịn đi theo cô y tá.
Một chú bé bị sốt cao ; kêu đau tai. Lauren khám và chẩn đoán em bị viêm tai nặng. Cô kê đơn thuốc và yêu cầu Betty giúp cô thực tập trẻ chăm sóc người bệnh theo đúng như cần thiết. Người mệt lử; cuối cùng cô rời khoa cấp cứu; thậm chí kô dành thời gian để cởi áo blouse ra nữa.
Đi ngang qua bãi đậu xe vắng ngắt; Lauren mơ được ngâm mình trong bồn tắm; mơ 1 cái chăn và 1 cái gối to đùng. Cô nhìn đồng hồ; 16 tiếng nữa sẽ bắt đầu ca trực sau của cô; lẽ ra cô phải ngủ gấp đôi để có thể đứng vững được cho đến cuối tuần.
Cô ngồi vào sau tay lái và cài thắt lưng an toàn. Ô tô đi vào đại lộ Potrero và rẽ sang phố 23.
Lauren thích lái xe đi ở San Francisco vào lúc nửa đêm; khi thành phố yên tĩnh phơi bày trước mắt cô. Con đường rải nhựa trải ra dưới bánh xe của cô. Cô bật đài và chuyển sang tốc độ 3. Chiếc Triump lướt đi dưới vòm trời sao mùa hè lộng lẫy.
Các cơ quan duy tu của thành phố đang sửa hệ thống thoát nước ở ngã tư phố MC Allister . Người phụ trách công trường nghiêng người vào cửa chiếc Triump; nói rằng bọn họ chỉ làm vài phút nữa là xong. Phố này đường 1 chiều; Lauren đã nghĩ đến chuyện đo lùi lại; nhưng sự xuất hiện của 1 ô tô cảnh sát đến chắn lại khu vực mà công nhân đang làm việc đã khiến cho Lauren phải từ bỏ ý định này. Bệnh viện Mission San Pedro hiện lên trong gương chiếu hậu của cô; bệnh viện này ở phía sau lưng cô; cách 2 khối nhà.
Người lái chiếc xe tải của thành phố khép lại tấm bạt xe rồi trèo lên buồng lái. Trên 1 phía thành xe có quảng cáo về an toàn giao thông; nhắc nhở các công dân phải cảnh giác đề phòng. “Chỉ cần 1 giây sơ ý…”
Viên cảnh sát ra hiệu cho Lauren là cô có thể đi qua. Cô lái xe len vào giữa những cỗ máy của công trường giờ đã được dẹp khỏi khu vực giữa đường để xếp lại dọc vỉa hè. Nhưng đến ngã tư; cô bèn thay đổi hướng đi. Trong trí nhớ của 1 bác sĩ nội trú; cô chưa từng biết