Disneyland 1972 Love the old s
Gặp lại(Nếu em không phải một giấc mơ 2) – Marc Levy

Gặp lại(Nếu em không phải một giấc mơ 2) – Marc Levy

Tác giả: Marc Levy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323785

Bình chọn: 10.00/10/378 lượt.

đến 1 sinh viên nào tự yêu mình hơn Brisson.

Dựa vào tấm cửa kính trông ra bãi đậu xe vắng ngắt; Paul suy nghĩ. 1 chiếc xe cấp cứu mang nhãn hiệu của bệnh viện tắt đèn xoay đỗ ở khu vực dành cho xe cấp cứu. Người lái xe bước xuống; khóa cửa xe và đi vào đại sảnh của bệnh viện. Sau khi chào nữ y tá trực; anh ta treo chùm chìa khóa của mình vào 1 đinh nhỏ đóng trên tường ở quầy trực. Cybile trao cho anh ta chìa khóa 1 phòng khám; anh cảm ơn cô và vào ngủ trong 1 phòng trống.

Qua ô cửa kính; Paul ngắm nghía chiếc xe cứu thương. 1 chiếc Triump màu xanh lá cây đến đỗ ngay cạnh đó.

Anh lập tức nhận ra người phụ nữ trẻ đang đi những bước dứt khoát về phía cánh cửa tự động của khoa cấp cứu. Đến giữa bãi đậu xe; cô quay ngược lại; cới áo blouse ra và quận tròn ném vào thùng xe ô tô của cô. 1 lát sau; cô bước vào đại sảnh. Paul ra gặp cô.

– Bác sĩ Kline; phải kô ạ?

– Anh là người đã gọi điện thoại cho tôi à?

– Vâng; sao cô biết?

– Trong cái đại sảnh này chỉ có mỗi mình anh. Thế còn anh; làm sao mà anh nhận ra tôi?

Lúng túng; Paul dán mắt vào mũi giày

– Suốt 2 tiếng đồng hồ rồi; tôi đã cầu khấn tất cả thánh thần trên đời đến giúp tôi; cô là vị chúa cứu thế đầu tiên xuất hiện…tôi đã nhìn thấy cô cởi áo blouse ở bãi đậu xe.

– Brisson có ở quanh đây kô?

– Kô xa lắm; ở trên gác.

– Thế còn anh bạn của anh?

Paul chỉ phòng đầu tiên ; phía sau phòng trực của y tá.

– Đi thôi! – Lauren nói và kéo anh đi.

Nhưng Paul lưỡng lự; anh vừa cãi cọ chút xíu với Brisson và gã này đã cấm anh kô được vượt qua đường kẻ vàng ở lối vào hành lang; nếu kô sẽ gọi cảnh sát đến trục suất anh khỏi đây. Anh tự hỏi nếu anh vi phạm; kô biết Cybile có thực hiện quyết định đó kô. Lauren thở dài; cái cung cách hống hách tiểu nhân này rất phù hợp với gã sinh viên y nội trú mà cô quên biết hồi học năm thứ tư.Cô đề nghị Paul thôi không cần làm tình hình phức tạp thêm nữa; cô sẽ đi tìm 1 mình và sẽ tự giới thiệu là bạn gái của bệnh nhân.

– Họ sẽ cho tôi vào đấy – cô nói để anh yên tâm.

– Cô cứ thử gọi cậu ấy bằng tên riêng thì tốt hơn; gọi là “bệnh nhân” có thể gây nghi ngờ.

Paul sợ rằng Brisson sẽ kô bị lừa bởi trò gian lận này.

– Chúng tôi đã kô gặp nhau từ nhiều năm nay rồi; và cứ nhìn vào việc anh ta bỏ qua bao nhiêu thời gian để tự ngắm mình; tôi ngờ rằng anh ta chẳng nhận ra được mặt mẹ đẻ anh ta ấy chứ.

Lauren ra trình diện ở quầy trực của Cybile. Nữ y tá trực đặt quyển sách xuống và rời cái buồng kính của mình. Khu vực phía sau chị chỉ có nhân viên y tế mới được vào. Nhưng sau 20 năm trong nghề; chị có được sự nhạy bén chắc chắn: cô gái trẻ mà chị dẫn ra phòng khám có là bạn gái của bệnh nhân hay kô cũng kô quan trọng lắm; cô ấy trước hết là bác sĩ. Brisson kô thể mắng mỏ gì chị được.

Lauren bước vào căn phòng mà Arthur đang nằm. Cô xem xét những chuyển động của lồng ngực anh. Nhịp thở chậm và đều; màu da bình thường.. Lấy cớ muốn cầm tay bạn trai của mình; cô bắt mạch của anh. Tim anh có vẻ đập chậm hơn so với lần khám trước; dù rằng mạch đập cũng đã tăng lên dưới ngón tay cô. Nếu cô kéo được anh ra khỏi tình trạng khó khăn này; cô sẽ yêu cầu anh đi kiểm tra điện tâm đồ ; dù muốn hay kô.

Cô đến gần tấm bảng được rọi sáng, trên có treo những tấm phim chụp X- quang sọ não. Cô hỏi Cybile rằng có phải “những tấm ảnh” chụp bộ não của chồng chưa cưới của cô treo ở trên tường đó kô.

Cybile nhìn Lauren hoài nghi rồi ngước mắt nhìn trời.

– Tôi để chị ở lại đây với “chồng chưa cưới” của chị, chị cần được riêng tư.

Lauren nồng nhiệt cảm ơn nữ y tá.

Bước đến cửa, nữ y tá quay lại và nhìn Lauren lần nữa.

– Chị có thể xem xét những tấm phim chụp gần hơn nữa, bác sĩ ạ, điều duy nhất mà tôi khuyên chị là hãy kết thúc việc đánh giá tình trạng chung của bệnh nhân trước khi Brisson xuống đây. Tôi kô muốn gặp phiền phức. Nói vậy, tôi hi vọng chị là 1 bác sĩ giỏi chứ kô như chị làm kịch sĩ.

Lauren nghe tiếng bước chân xa dần trong hành lang. Cô đến gần chiếc bảng để nghiên cứu kĩ lưỡng những tấm phim chụp X- quang. Brisson hóa ra còn bất tài hơn là cô tưởng. 1 sinh viên y khoa nội trú loại khá sẽ nghi ngờ có sự tràn máu ở phía sau sọ não. Người đàn ông nằm trên chiếc giường này phải được phẫu thuật càng sớm càng tốt, cô sợ rằng não của anh ta đã bị tổn hại vì quãng thời gian đã bị bỏ phí. Để khẳng định chẩn đoán của cô; cần phải khẩn cấp đưa anh ta đi chụp bằng máy scanner.

Tay nhét túi áo blouse, Brisson bước vào quầy trực của Cybile.

– Anh ta vẫn còn ở đây à? – Brisson ngạc nhiên chỉ vào Paul đang ngồi trên 1 chiếc ghế ở góc bên kia của đại sảnh.

– Vâng, và bạn anh ta, vẫn ở trong phòng , thưa bác sĩ.

– Anh ta có tỉnh dậy kô?

– Kô, nhưng anh ta thở rất tốt , các hằng số của anh ta ổn định, tôi vừa lấy xong.

– Chị nghĩ có nguy cơ có khối máu bên trong sọ não kô, theo chị? – Brisson hỏi bằng 1 giọng khẽ khàng.

Cybile cúi đầu vào đống giấy tờ để tránh cái nhìn của gã bác sĩ, niềm tin của chị vào con người đang đến sát giới hạn có thể chịu đựng được.

– Tôi chỉ là y tá thôi, anh đã lưu ý tôi về điều này khá nhiều rồi, kể từ khi anh đến b