pacman, rainbows, and roller s
Gia tộc Ma cà rồng – Melissa Delacruz

Gia tộc Ma cà rồng – Melissa Delacruz

Tác giả: Melissa Delacruz

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326002

Bình chọn: 9.00/10/600 lượt.

c ở trường Duchesne này từ lớp mẫu giáo nhỏ. Vì vậy ngày mai chúng ta sẽ được nghỉ. Thay vào đó, một tang lễ sẽ được tiến hành ở nhà nguyện vào sáng mai. Mọi người đều được mời tham dự, sau đó sẽ có một lễ an táng ở Forest Hills tại Queens, nhà trường đã sắp xếp một tuyến xe buýt để đưa những em muốn tham dự tới nghĩa trang. Chúng tôi mong là các em sẽ nghĩ đến gia đình của bạn ấy trong thời điểm khó khăn này- Một lần nữa cô lại hắng giọng- Chúng tôi có các bác sĩ tâm lí nếu như có em nào cần. Buổi học ngày hôm nay sẽ kết thúc vào trưa và bố mẹ các em cũng cần được biết chuyện này sớm. Sau khi kết thúc buổi họp này xin mời các em trở về lớp.

Sau một bài cầu nguyện ngắn (trường Duchnese không theo hoàn toàn một tín ngưỡng nào), rồi tiếp một bài cầu nguyện trong cuốn Sách Kinh Thánh thông dụng và còn thêm một tiết trong kinh Coran, một đoạn Khalil Gibran do những học sinh nam và nữ đứng đầu trường đọc; các học sinh im lặng tuôn ra ngoài, một cảm giác như chùng xuống kết hợp giữa cảm giác buồn nôn và cảm giác thương cảm đối với gia đình Carondolet bao trùm không gian. Trước đây chưa từng có chuyện như thế này xảy ra ở trường Duchesne. Họ đã từng nghe những chuyện không hay của trường khác- tai nạn vì uống rượu khi đang lái xe, những ông thầy huấn luyện môn bóng đá chuyên đi quấy rối học sinh, các học sinh trung học nam hẹn hò rồi cưỡng đoạt những sinh viên nữ năm nhất, chuyện người mặc áo đi mưa dùng súng bắn học sinh, nhưng những chuyện này chỉ xảy ra ở những trường khác… ở trên ti vi, ở một vùng quê nào đó hay trong các trường công lập, với các loại máy dò kim loại của họ và những ba lô trong suốt bằng nhựa cứng để truy tìm chứng cứ. Chưa từng có điều gì khủng khiếp từng xảy ra ở trường Duchesne. Nó gần như trở thành một thông lệ.

Điều được cho là tồi tệ nhất có thể từng xảy ra ột học sinh của trường đó là: bị gãy chân khi trượt tuyết ở Aspen hay bị cháy nắng khi tới St. Bath trong kì nghỉ xuân. Có lẽ bởi vậy mà cái chết của Aggie Carondolet- trong cái thành phố New York này- ngay trước ngày sinh nhật lần thứ mười sáu của cô gần như là chuyện không thể hiểu nổi.

Aggie Carondolet ư? Trong thâm tâm Schuyler bỗng nhiên nhói lên một nỗi buồn dù cô gần như chẳng hề biết chút gì về cô gái này ngoại trừ cô ta là một trong những cô gái tóc vàng, cao ráo có ánh mắt như nhìn xuyên suốt người đối diện, luôn bám lấy Mimi Force giống như đám cận thần đang vây quanh nữ hoàng của họ vậy.

– Cậu ổn chứ?- Oliver hỏi và siết chặt vai Schuyler.

Schuyler gật đầu:

– Ôi chao, chuyện này thật bị thảm. Chính xác là mình đã nhìn thấy cô ấy vào buổi tối hôm thứ sáu vừa rồi- Dylan vừa nói vừa lắc cái đầu.

– Cậu đã nhìn thấy Aggie?- Schuyler hỏi- Ở đâu thế?

– Thì tối thứ sáu … ở cái hộp đêm The Bank ấy.

– Aggie Carondolet ở The Bank?- Schuyler ngờ vực hỏi. Chuyện này sẽ tạo thêm nhiều giả thiết giống như là chuyện bắt gặp Mimi Force đang mua đồ ở J. C. Penny vậy- Cậu chắc chứ?

– À, ý mình là… chính xác thì cậu ấy không ở bên trong hộp đêm mà là ở bên ngoài, cậu biết rồi đấy, đó là nơi mọi người dùng để lén hút thuốc, trong con hẻm bên cạnh hộp đêm Block 122- Dylan giải thích.

– Chuyện gì đã xảy ra với cậu vậy?- Schuyler nói- Bọn mình chẳng lúc nào nhìn thấy cậu kể từ sau nửa đêm.

– Mình, à gặp một người.- Dylan toét miệng cười ngượng ngùng thú nhận- Không phải là chuyện gì ghê gớm đâu.

Schuyler gật đầu và không hỏi nữa.

Họ ra khỏi nhà nguyện, ngang qua chỗ Mimi Force đang đứng, ngay giữa trung tâm vòng tròn thương cảm của bạn bè:

– Cậu ấy chỉ ra ngoài để hút một điếu thuốc… – Họ tình cờ nghe được Mimi nói, khẽ liếc nhìn vào mắt cô nàng- Sau đó cậu ấy biến mất… Bọn mình vẫn không biết chuyện đó đã xảy ra như thế nào.

– Cậu nhìn cái gì thế hả?- Mimi nói to khi thấy Schuyler nhìn mình chằm chằm. – Không có gì… Mình…

Mimi hất mái tóc qua vai và khịt mũi khó chịu. Sau đó cô nàng cố ý quay lưng lại với ba người bọn họ rồi trở lại với những hồi tưởng về buổi tối ngày thứ sáu vừa rồi.

– Chào- Dylan nói khi đi ngang qua cô gái người Texas cao ráo cùng lớp đứng trong đám đông lộn xộn- Rất tiếc cho bạn của cậu- Cậu ta đặt nhẹ tay lên vai cô gái.

Nhưng Bliss thậm chí còn không tỏ ra là nghe thấy những gì cậu ta nói.

Chuyện này kì quặc, làm sao mà Dylan lại biết Bliss Llewellyn? Cô gái Texas này gần như là bạn thân nhất của Mimi. Còn Mimi lại xem thường Dylan Ward. Schuyler đã từng nghe Mimi gọi Dylan là một “tên lang thang” và là một “kẻ bẩn thỉu” ngay trước mặt cậu khi cậu từ chối nhường chỗ trong quán ăn tự phục vụ. Cô và Oliver đã cảnh báo khi Dylan ngồi xuống, nhưng cậu ta không nghe thấy. “Nhưng đây là bàn của chúng tôi”. Mimi rít lên khi đang cầm một cái khay đựng đĩa giấy, trên đĩa là những lá rau diếp khô rắc xung quanh một chiếc hăm-bơ-gơ. Schuyler và Oliver ngay lập tức chộp lấy cái khay của họ vậy mà Dylan vẫn không buồn nhúc nhích, điều này ngay lập tức làm họ mến cậu ta.

– Chuyện này là do sử dụng thuốc quá liều- Dylan thì thầm khi đi giữa Schuyler và Oliver.

– Làm cách nào mà cậu biết được?- Oliver hỏi.

– Chỉ có